Trước khi trời tối, Xuân Phân, thím Năm và vợ đại đội trưởng đều đến thăm Lâm Thư và em bé, nhưng đều bị Cố Quân đuổi khéo.
Tuy không gặp được người nhưng mọi người đều để lại trứng gà.
Đi thăm bà đẻ, chắc chắn không ai đi tay không.
Mỗi người mang năm quả trứng, cộng lại đủ cho Lâm Thư ăn cả tuần.
Cố Quân vào phòng, kể cho Lâm Thư chuyện mọi người biếu trứng.
Lâm Thư hỏi:
"Thế mình có phải đáp lễ không anh?"
Cố Quân lắc đầu:
"Chưa làm cỗ thì chưa cần đáp lễ.
"Nhắc đến làm cỗ, Lâm Thư hỏi:
"Làm đầy tháng ạ?"
"Đội sản xuất không làm đầy tháng, vì nhiều đứa trẻ sinh non yếu ớt, thường đợi đến khi tròn trăm ngày mới làm mấy mâm.
"Trăm ngày, vậy còn ba tháng nữa, qua tết mới làm, không vội.
Cố Quân ngồi lên giường mình, móc túi quần, lôi hết tiền và phiếu ra đặt lên giường, bảo:
"Chỗ này cô giữ đi.
"Lâm Thư nhìn đống tiền và phiếu, nhướng mày trêu:
"Giao hết gia tài cho em giữ, không sợ em lén gửi về cho nhà mẹ đẻ à?"
Cố Quân nghe vậy, khóe miệng hơi nhếch lên:
"Cô tiếc của, không cho họ đâu.
"Lâm Thư bật cười:
"Đúng thật.
"Giờ có con rồi, chi tiêu cũng không thể rạch ròi quá.
Cô cầm tiền lên đếm một lúc, ngẩng đầu nhìn Cố Quân.
Trong mắt Cố Quân thoáng vẻ bối rối, anh nói:
"Sau này tôi sẽ kiếm thêm nhiều công điểm, có việc gì làm thêm tôi cũng nhận, chắc chắn sẽ dành dụm được nhiều tiền hơn.
"Lâm Thư lắc đầu:
"Không vội, cứ từ từ.
"Cô lấy cái hộp sắt ra, bỏ mười chín đồng của Cố Quân vào cùng mười lăm đồng của mình.
Gia tài của Cố Quân chắc bị nguyên chủ tiêu gần hết rồi, nếu không nhà họ Vương ki bo kia cũng chẳng gửi cho cô mười một đồng chỉ vì hai bức thư than nghèo kể khổ.
Thấy cô không chê tiền ít, Cố Quân mới thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp:
"Cuối năm chắc còn được chia khoảng sáu mươi mấy đồng nữa.
"Lâm Thư nghe thấy con số này mắt sáng lên, hỏi:
"Thế còn em, được bao nhiêu?"
Cố Quân im lặng, suy nghĩ một lúc rồi nói khéo:
"Nửa năm đầu cô ít đi làm, nửa năm sau bụng to cũng ít đi làm.
"Lâm Thư như bị dội gáo nước lạnh, ỉu xìu:
"Quên mất là em chẳng đi làm mấy, được hai đồng là may lắm rồi.
"Nghĩ lại mỗi ngày kiếm được có mấy công điểm, cô lại bảo:
"Chắc chưa được hai đồng đâu.
"Cố Quân cười:
"Không sao, tiền của tôi cho cô tất.
"Lâm Thư nhìn anh:
"Là anh nói đấy nhé, em không bắt ép đâu.
"Mắt Cố Quân ánh lên ý cười, gật đầu:
"Là tôi nói, tôi tự nguyện.
"Cô chịu nhận tiền của anh nghĩa là cô đã chấp nhận anh, anh sao có thể không nguyện ý chứ.
Tối qua hai người ngủ sớm, sáng năm giờ dậy cùng con.
Phân công rõ ràng, người thay tã, người gà gật cho con bú.
Ra khỏi phòng, Cố Quân đi nấu bữa sáng ngay.
Nấu xong thì ra vườn rau.
Mấy hôm nay không để ý, may mà có trận mưa nhỏ nên rau không bị héo.
Cuối thu phương Nam, rau vẫn xanh mướt.
Cố Quân cuốc một mảnh đất, định mấy hôm nữa trồng cải thìa.
Loại rau này mùa đông vẫn ăn được.
Cố Quân đang làm vườn thì thím Năm đi tới.
Hôm qua đông người thím ngại hỏi kỹ, giờ chỉ có mình Cố Quân, thím mới hỏi:
"Vợ cháu sinh non, vừa chăm vợ vừa chăm con, cháu có lo nổi không?"
Cố Quân gật đầu:
"Con bé ngoan lắm, ít quấy, cháu lo được, chỉ có vợ cháu là phải để ý chút."
"Tâm trạng cô ấy không tốt, không muốn gặp người lạ, đợi một thời gian nữa xem có khá hơn không.
"Thím Năm bảo:
"Sinh con so ai cũng thế cả, không chỉ tâm trạng thất thường mà nhìn chồng cũng thấy ngứa mắt, phiền phức lắm.
"Cố Quân im lặng.
Điểm cuối cùng này hình như anh chưa cảm nhận được.
Thái độ của cô với anh vẫn bình thường.
Thím Năm nói tiếp:
"Cháu chiều nó một tí, đừng chọc giận nó, phụ nữ ở cữ hay khóc lắm, chuyện bé tẹo cũng tủi thân khóc nhè."
"Nhưng nghĩ kỹ thì cháu cũng không cần lo quá, hồi thím Năm ở cữ đứa đầu, chủ yếu là do bị mẹ chồng hành, chú Năm cháu lại nhu nhược, không dám ho he bênh vợ một câu nên thím mới ngứa mắt."
"Vợ cháu không phải đối phó với mẹ chồng khó tính, bố chồng khó chiều, cháu lại chiều chuộng nó, chắc nó không ngứa mắt cháu đâu.
"Thím Năm nói thế làm Cố Quân nhớ đến bố mình.
Để tránh họ dở chứng, vẫn nên đi cảnh cáo một câu.
Cố Quân đi về phía ruộng phần trăm nhà họ Cố.
Chưa thấy người đâu đã nghe tiếng mẹ kế Trần Hồng oang oang.
"Hồi bọn tao chửa đẻ, ai chẳng làm quần quật đến lúc đẻ, mỗi nhà nó là quý hóa, từ lúc chửa đến lúc đẻ chẳng làm được mấy ngày, cuối cùng đẻ ra con vịt giời."
"Cho đáng đời cái thói bất hiếu, quả báo đấy, tao thấy vợ chồng nó cũng chẳng có tướng đẻ con trai đâu, đứa sau lại vịt giời cho mà xem.
"Bà thím đang nói chuyện với bà ta dường như nhận ra điều gì, ngước mắt nhìn lên bờ ruộng, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Cố Quân, mặt cứng đờ, vội vỗ vai Trần Hồng:
"Đừng nói nữa.
"Trần Hồng phản ứng chậm chạp, không hiểu ý nhắc nhở, còn gân cổ lên:
"Sao, tôi nói sai à?"
"Chúng nó không đẻ được con trai đâu.
"Vừa dứt lời thì nghe tiếng nói u ám vang lên sau lưng:
"Chúng tôi có đẻ được con trai hay không, không cần bà quan tâm.
"Trần Hồng lạnh sống lưng, hất cằm quay lại lườm Cố Quân:
"Sao, tao nói vài câu mày định giở thói côn đồ à?
"Cố Quân cười nhạt:
"Không giở thói côn đồ, nhưng mà.
"Anh ngừng một chút, mặt lạnh tanh nói tiếp:
"Nhưng nhắc bà một câu, bảo con trai cả bà đi đêm cẩn thận chút, nhỡ đâu có ngày bị trùm bao tải đánh cho một trận, đánh cho tuyệt tự tuyệt tôn thì khổ.
"Trần Hồng nhớ lại chuyện cũ, mặt trắng bệch.
Con trai cả bà ta cũng từng bị trùm bao tải đánh một trận thừa sống thiếu chết, nằm liệt giường mấy ngày.
Cố Quân nói đánh là đánh thật.
Cả nhà bà ta biết là Cố Quân đánh, người trong đội sản xuất cũng đoán ra.
Nhưng Đại Mãn làm chứng cho Cố Quân, bảo lúc đó hai người đang ở cùng nhau, Cố Quân không thể đi đánh người.
Mà ai chẳng biết Đại Mãn với Cố Quân thân nhau như anh em ruột, lời khai không đáng tin.
Đại đội trưởng cũng bênh Cố Quân, bảo có nhân chứng, lại không nhìn thấy mặt hung thủ, không thể tùy tiện kết tội, nên chuyện này chìm xuồng.
Mỗi lần nhớ lại Trần Hồng vẫn thấy tức ngực.
Cố Quân vẫn bình thản nói tiếp:
"Vợ tôi đang ở cữ, nếu nghe được lời ra tiếng vào, hoặc có kẻ không có mắt làm cô ấy tủi thân, tôi có thể sẽ làm liều đấy, bà liệu hồn.
"Trần Hồng tức nghẹn họng, chửi đổng:
"Bà đây chỉ nói bâng quơ vài câu, ai thèm đến trước mặt vợ mày nói?
Bà mày rảnh đâu mà dây vào cái thằng sát tinh như mày.
"Cố Quân nghe vậy gật đầu hài lòng:
"Thế là tốt nhất, nước sông không phạm nước giếng.
"Nói xong bỏ đi thẳng.
Đợi người đi khuất, Trần Hồng mới chửi đổng:
"Nó bị điên à, tao thèm vào dây với nó?
"Bà thím bên cạnh lầm bầm:
"Thế sao trước đây bà còn sang ruộng nhà nó trộm rau?"
Trần Hồng lườm:
"Thấy nó vắng nhà tôi mới hái, không thì phí của, để bọn thanh niên trí thức ăn hết à?
Sao người ngoài ăn được mà bố nó không được ăn!."
Đến giờ phút này, Trần Hồng vẫn cho là mình đúng.
"Thế sao nó về rồi bà vẫn hái?"
Trần Hồng:
"Bọn thanh niên trí thức vẫn hái đấy thây, sao tôi không được hái?"
Bà thím:
Tự nhiên hiểu cái câu cháu bà hay nói
"tham lam vô độ"
nghĩa là gì rồi.
Cố Quân đi làm đồng về, bưng cháo vào phòng, thấy Lâm Thư đang viết thư, hỏi:
"Lại viết thư cho nhà mẹ đẻ à?"
Thấy cô viết thư là biết ngay viết cho ai.
Lâm Thư gật đầu:
"Phải báo tin em sinh rồi, kẻo ít bữa nữa họ lại viết thư đòi tiền đòi lương thực."
"Biết em sinh con gái, chắc họ thất vọng lắm, sẽ không viết thư làm phiền em nữa đâu.
"Cố Quân bỗng tò mò:
"Tôi muốn biết, bây giờ trong mắt người nhà cô, tôi là người thế nào?"
Lâm Thư khựng bút, cười gượng với anh:
"Yên tâm, họ nghĩ gì về anh không quan trọng với em đâu.
"Nghe giọng điệu của cô, Cố Quân hiểu rồi.
Chắc chắn là loại lưu manh hung dữ, trọng nam khinh nữ, vũ phu đánh vợ.
Lâm Thư nói tiếp:
"Đợi tết chúng mình về quê một chuyến.
"Đến lúc đó lợi dụng hình tượng xấu xa của Cố Quân trong mắt họ dọa cho họ một trận.
Cố Quân hoàn hồn, lo lắng:
"Nhưng về quê phải ngồi tàu hỏa gần mười tiếng, cô với con có chịu nổi không?"
Lâm Thư tính toán, không chắc chắn lắm:
"Hai đứa mình thay nhau trông con, chắc em chịu được, Bồng Bồng cũng ngoan, ăn rồi ngủ, chắc không vấn đề gì đâu.
"Cố Quân gật đầu:
"Cô bảo được thì đến lúc đó tôi xin đại đội trưởng viết giấy giới thiệu, rồi đi mua vé trước.
"Cố Quân chưa đi xa bao giờ, nhưng biết không có giấy giới thiệu thì nửa bước khó đi.
Ra ngoài còn phải mang theo giấy đăng ký kết hôn, không thì vào nhà khách phải ngủ riêng hai phòng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập