Cố Quân buổi tối chuyển về ngủ, có chăn đệm riêng, vẫn kê giường sát tường, giữa hai giường vẫn chừa lối đi rộng năm sáu mươi phân.
Nửa đêm con đòi ăn, Cố Quân định ra ngoài thì Lâm Thư gọi:
"Anh kéo rèm giúp em với.
"Động tác của Cố Quân khựng lại, trong căn phòng tối om như mực, anh mò mẫm kéo rèm.
Lâm Thư mơ màng ngủ, trong lòng còn thầm nghĩ tối thế này có nhìn thấy gì đâu, kéo rèm làm gì cho mất công.
Nhưng không có gì che chắn lại thấy cứ kỳ kỳ thế nào ấy.
Cho con bú xong, Lâm Thư ngửi ngửi, bảo Cố Quân:
"Con ị rồi.
"Cố Quân nghe vậy, thắp đèn dầu thành thục, lôi chậu men dưới gầm giường ra, rót nước nóng trong phích, rồi pha thêm nước lạnh trong ấm trên bàn thành nước ấm.
Lâm Thư kéo rèm ra, mắt nhắm mắt mở đặt con ra mép giường, rồi nằm vật xuống giường, nhắm mắt ngủ luôn.
Cố Quân kéo chăn đắp cho cô xong mới thay tã rửa ráy cho con.
Xử lý xong xuôi, Cố Quân bế con một lúc, con bé ngủ nhanh lắm.
Cố Quân nhẹ nhàng đặt con nằm cạnh mẹ, đắp chăn nhỏ cho bé.
Nhìn dáng ngủ say sưa của con, ánh mắt Cố Quân dịu lại, khóe miệng vương nụ cười.
Ngắm một lúc, anh cầm tã bẩn ra ngoài giặt.
Cố Quân về phòng, Lâm Thư cuối cùng cũng được ngủ một giấc ngon lành.
Tuy vẫn phải dậy, nhưng bớt việc phải lo, ngủ cũng ngon hơn.
Lâm Thư kéo rèm nhìn ra ngoài cửa sổ, trời xám xịt, mưa phùn lất phất, nhìn thôi đã thấy lạnh.
Gió lạnh luồn qua khe cửa, cô vội buông rèm xuống.
Thảo nào tối qua thấy lạnh thế, hóa ra là trở trời.
Không biết giờ này Cố Quân đi làm cái gì.
Đừng để dầm mưa là được.
Không có mặt trời, chẳng biết là mấy giờ, Lâm Thư dựa vào cơn đói của con để đoán giờ.
Tỉnh dậy cho con bú hai lần, cô biết là đến giờ nấu cơm rồi.
Tém lại chăn cho con, Lâm Thư đội mũ, quấn chặt áo đi ra ngoài, vừa ra khỏi phòng đã rùng mình vì lạnh.
Lâm Thư co ro chạy sang phòng đối diện đong gạo, tiện tay cầm hai củ khoai lang đi nấu cơm.
Cố Quân dùng lương thực tinh đổi sữa mạch nha, đổi bông, lên lương thực tinh chẳng còn bao nhiêu.
Đợi đến lúc phát lương thực còn phải hơn hai mươi ngày nữa, lại đến giai đoạn thắt lưng buộc bụng rồi.
Lâm Thư ngại đụng nước lạnh nên đun nước ấm vo gạo rửa rau, nấu cơm.
Vừa cắm cơm xong thì cổng sân bị đẩy ra.
Cô ngó ra ngoài, thấy Cố Quân đội nón, mặc áo tơi đi vào, người dính đầy bùn đất, bẩn thỉu vô cùng.
Tay còn xách một bó gì đó, trông như măng nhỏ.
Cô trợn mắt, kinh ngạc:
"Anh ngã xuống sông đấy à?
"Cố Quân:
"Cuối năm rồi, phải nạo vét bùn mương máng, ai đi làm đều được tính công điểm tối đa.
"Tất nhiên là làm qua loa đại khái thì không được tính.
Lâm Thư cau mày càm ràm:
"Anh mới khỏi ốm được mấy hôm, sao lại hành xác thế hả?"
Cố Quân cười cười, không cãi lại.
Lâm Thư bực mình:
"Trong nồi còn nước nóng đấy, mau đi rửa ráy đi."
"Mà tay anh cầm cái gì thế?"
Cố Quân đi đến dưới mái hiên, đặt đồ xuống rồi mới cởi nón và áo tơi.
Vừa cởi vừa đáp:
"Củ niễng đấy, mọc ở vùng đầm lầy.
Tôi hỏi người ta rồi, cô ăn được, nên tôi hái ít về.
"Lâm Thư lại gần xem, trắng nõn nà, trông giống măng thật, cô chưa được ăn bao giờ.
Cố Quân đã xách nước từ bếp ra, bảo cô:
"Tôi hẹn Đại Mãn với Tề Kiệt rồi, chiều ba bốn giờ lên núi xem có săn được gà rừng thỏ rừng gì không, về xào với củ niễng ăn.
"Lâm Thư quay sang nhìn anh:
"Mưa thế này có bắt được không?"
Cố Quân:
"Mưa gió bọn nó trốn trong hang, không chạy lung tung đâu, cứ thế mà tóm thôi.
"Lâm Thư:
"Chiều không đi làm nữa à?"
"Nạo vét bùn cũng chẳng cần gấp gáp mấy ngày này, hôm nay mưa nghỉ, ở nhà nghỉ ngơi nửa ngày.
"Thế còn nghe được."
"Anh tắm trước đi, em nấu bát canh gừng đường đỏ cho anh uống giải cảm.
"Không cần đâu, lát nữa tôi tự nấu.
"Lâm Thư mặc kệ anh, lấy gừng, dùng nước ấm rửa sạch bùn đất, thái miếng, đập dập.
Cố Quân thấy cô làm rồi cũng không can nữa.
Cố Quân tắm xong, về phòng ngắm con ngủ say một lúc rồi ra định nấu cơm.
Lâm Thư đưa canh gừng đường đỏ cho anh uống xong thì nhường chỗ cho anh xào rau, cô ngồi nhóm lửa, tiện thể sưởi ấm.
Lúc xào rau, Cố Quân chỉ cho tí muối, múc phần của cô ra rồi mới cho thêm muối vào phần còn lại.
Lâm Thư nhìn mà thèm:
"Bao giờ em mới được ăn cơm bình thường?"
Ăn nhạt mồm nhạt miệng quá.
"Hết cữ rồi từ từ ăn mặn lại.
"Lâm Thư thu hồi tầm mắt, đợi anh múc hết rau ra, rửa nồi xong mới tiếp tục nhóm lửa.
Cố Quân ốp la hai quả trứng, ốp qua rồi đổ nước vào, nước canh hơi đục màu trắng sữa.
Bữa trưa có canh trứng và bắp cải xào.
Ăn cơm xong, Lâm Thư rúc trong phòng, lúc Cố Quân vào nghỉ ngơi, cô đưa cái gối mới làm cho anh.
Cố Quân sững sờ.
Lâm Thư:
"Bên trong nhồi cỏ khô với cái áo rách tươm của anh đấy, gối tạm đi.
"Cố Quân nhận lấy, nhìn chiếc gối trong tay, nói khẽ:
"Cô từng đường kim mũi chỉ may cho tôi, sao gọi là tạm bợ được?"
Lâm Thư cười:
"Đừng gối cái gối trúc nữa, lạnh lắm.
"Cố Quân gật đầu, bỏ gối trúc cũ xuống cuối giường, thay gối mới vào.
Anh nằm xuống, cảm nhận một chút, êm hơn gối trúc nhiều.
Chẳng mấy chốc Cố Quân đã ngủ say.
Ban ngày làm việc, đêm trông con, tốn sức lắm, trừ mấy hôm ốm ngủ phòng bên cạnh không ngon giấc ra, Cố Quân gần như đặt lưng xuống là ngủ.
Thấy Cố Quân ngủ rồi, Lâm Thư cũng chợp mắt một lúc.
Cố Quân ngủ một tiếng mới dậy.
Dậy xong anh bắt đầu đan rổ kiếm thêm thu nhập.
Lâm Thư cũng sán lại gần:
"Anh dạy em với, em ở nhà cũng chẳng có việc gì làm, đan lát tí giết thời gian.
"Đan cái này chai tay đấy.
"Lâm Thư lắc đầu:
"Không sao, em làm từ từ cũng được, rảnh rỗi quá cũng chán.
"Cố Quân nghe vậy bèn dạy cô cách đan.
Anh chẻ tre thành nan, rồi dạy cô từ những bước đầu tiên.
Hì hục hơn một tiếng đồng hồ, Lâm Thư mới đan được cái đáy, lúc này Đại Mãn đến gọi Cố Quân.
Cố Quân bảo cô:
"Cô nghỉ tí đi, đợi tôi về rồi làm tiếp.
"Lâm Thư gật đầu, đợi Cố Quân đi rồi lại tiếp tục vật lộn với cái rổ tre.
Cô không tin cái rổ bé tí này lại làm khó được mình.
Bên ngoài mưa nhỏ vẫn chưa dứt, Cố Quân đội nón, mặc áo tơi, xách giỏ và dao rựa đi ra ngoài.
Cố Quân và Đại Mãn đi đến điểm thanh niên trí thức tìm Tề Kiệt thì gặp Tề Kiệt đang đi tìm họ.
Tề Kiệt lần đầu tiên theo Cố Quân lên núi săn thú, có chút phấn khích.
Đại Mãn bĩu môi:
"Lần này đừng để rắn cắn nữa đấy.
"Tề Kiệt:
"Lần trước tại tôi không rành địa hình núi non nên mới bị cắn thôi."
"Giờ có anh Quân ở đây, rắn nào dám cắn tôi?"
Cố Quân liếc cậu ta:
"Đừng nói gở, cái tốt không linh cái xấu linh đấy.
"Đại Mãn cũng bảo:
"Chưa lên núi đã nói gở rồi, không hay đâu.
".
"Anh bạn à, câu này không phải do cậu khơi mào sao?
Ba người cùng nhau lên núi, chẳng bao lâu sau, theo chân Cố Quân tìm được hang thỏ, tóm gọn hai con thỏ rừng trưởng thành.
Tề Kiệt mắt tròn mắt dẹt, quyết tâm nhận Cố Quân làm đại ca, sau này không lo thiếu thịt ăn.
Cố Quân quay lại thấy Tề Kiệt nhìn mình đầy ngưỡng mộ, bất lực nói:
"Cũng là may mắn thôi, trời mưa thỏ ở trong hang, không chạy lung tung.
"Chưa nói chuyện khác, đến cái hang thỏ nào là hang thỏ tôi còn chẳng biết.
"Đại Mãn:
"Theo anh Quân có thịt ăn.
"Tề Kiệt gật đầu lia lịa, hoàn toàn đồng ý.
Cố Quân bị hai người tâng bốc, thấy hơi ngượng, bảo:
"Nhanh lên, tranh thủ trời chưa tối tìm thêm mấy hang nữa.
"Mấy người hì hục mấy tiếng đồng hồ, tìm được bốn hang thỏ, chỉ có một hang trống, còn lại đều có hàng.
Năm con thỏ rừng, đủ ăn mấy ngày rồi.
Tề Kiệt và Đại Mãn bàn nhau mang lương thực đến nhà Cố Quân, nhờ anh nấu, nhưng nghĩ nhà anh có vợ ở cữ và con nhỏ nên hỏi ý kiến Cố Quân trước.
Cố Quân nghe vậy bảo:
"Nhà cửa đông vui chút cũng tốt.
"Lần trước Lâm Thư thử phản ứng của Xuân Phân khi thấy con, thấy Xuân Phân xót xa thì biết chưa lộ tẩy, nên cũng yên tâm hơn.
Cố Quân bảo Đại Mãn:
"Nhớ gọi cả vợ chú sang, nói chuyện với vợ anh cho vui.
"Đại Mãn gật đầu:
"Chắc chắn rồi, tối nay chỉ đợi bữa cơm nhà anh Quân thôi."
"Nhà em còn ít thịt hun khói, tối nay mang sang xào luôn.
"Tề Kiệt cũng bảo:
"Tối nay tôi cũng mang hai hộp thịt bò hộp sang cho mọi người nếm thử.
"Đại Mãn nghe thế khoác vai Tề Kiệt:
"Người anh em, hào phóng thế.
"Thịt bò hộp ăn thua gì, thịt thỏ mới là món chính.
"Đại Mãn phụ họa:
"Cũng phải, tay nghề anh Quân giờ khác xưa một trời một vực rồi.
"Ba người chia tay ở chân núi.
Năm con thỏ, Cố Quân hai con, hai người kia mỗi người một con, con thừa ra tối nay thịt luôn.
Tề Kiệt ở điểm thanh niên trí thức không tiện, mặt dày nhờ Cố Quân làm sạch, hun khói giúp, để cậu ta gửi về biếu bố mẹ.
Cố Quân nghĩ đến cái chăn ủ và phích nước dùng cho con mùa đông này, không có lý do gì từ chối.
Cố Quân cõng thỏ về nhà.
Lâm Thư nghe tiếng động, đội gió lạnh chạy ra, mắt sáng rực nhìn Cố Quân:
"Bắt được gì thế anh?
"Đào mấy hang thỏ, bắt được mấy con thỏ.
"Lâm Thư sợ nhìn thấy lại không nỡ ăn nên không lại gần.
Cố Quân kể chuyện tối nay nhà Đại Mãn và Tề Kiệt sang ăn cơm.
Lâm Thư nghĩ ngợi:
"Mời cả ông Bảy với thanh niên trí thức Diêu Phương Bình nữa đi anh.
"Một người là sư phụ dạy Cố Quân nấu ăn.
Một người là bạn thân của nguyên chủ, hôm trước đã nói rõ ràng rồi, cũng không thể cứ tránh mặt mãi.
Cố Quân đáp:
"Được, trời cũng tối rồi, giờ tôi qua mời luôn.
"Cố Quân đi khoảng hai mươi phút thì về, ông Bảy xách theo vò rượu nhỏ đi cùng.
Lâm Thư đầu tóc bết bát, ngại không dám ra gặp người, cứ trốn trong phòng.
Cố Quân vào phòng, bảo:
"Lát nữa Xuân Phân với thanh niên trí thức Diêu đến sớm, tôi kê giường lại cho gọn đã.
"Lâm Thư thản nhiên:
"Cũng chẳng có gì đâu.
"Ghép lại thì họ đỡ hỏi nhiều.
"Lâm Thư nghĩ cũng phải, để tránh bị hỏi han, cô cũng xuống giường phụ một tay.
Ông Bảy đang ở ngoài, không được gây tiếng động, hai người rón rén như ăn trộm ghép hai giường lại với nhau.
Một lúc lâu sau Cố Quân mới ra ngoài.
Ông Bảy càm ràm:
"Làm cái gì mà lâu thế?"
"Thay tã cho con ạ.
"Ông Bảy không nói gì nữa, giục:
"Làm thịt nhanh lên.
"Cố Quân vâng dạ rồi đi làm thỏ.
Ông Bảy nhìn Cố Quân làm thỏ, hoài niệm:
"Nhớ năm xưa, món đầu thỏ cay tê của ta cũng là nhất đấy.
"Thế đầu thỏ này biếu ông Bảy mang về nhắm rượu ạ.
"Ông Bảy cười:
"Thế thì ta không khách sáo nhé, tiện thể ta dạy mày làm món này luôn, sau này tự làm mà ăn.
"Ông giơ vò rượu hai lạng trong tay lên, bảo:
"Rượu này để lại nhà mày nấu ăn, cá với thỏ cho tí rượu vào khử tanh thơm lắm."
"Thịt thỏ thì dùng nồi đất om, xương lọc ra hầm canh."
"Vợ mày đang ở cữ, hầm canh uống tẩm bổ.
"Lâm Thư nghe rõ mồn một lời nói bên ngoài.
Cô thầm nghĩ so với canh thỏ, cô thèm đầu thỏ cay tê, thèm thịt thỏ om hơn nhiều.
Chỉ nghe thôi đã thèm chảy nước miếng rồi.
Xuân Phân và thanh niên trí thức Diêu đều đến sớm giúp một tay.
Đến nơi, ai cũng mang theo đồ.
Ngoài khẩu phần lương thực, Xuân Phân mang theo mấy lạng thịt hun khói, còn cả măng khô.
Măng khô xào thịt, Lâm Thư không dám tưởng tượng mùi vị thơm ngon thế nào.
Diêu Phương Bình là thanh niên trí thức nghèo, chẳng có gì quý giá, nhưng cũng mang sáu quả trứng gà dành dụm bấy lâu nay sang.
Hai người gõ cửa hỏi Lâm Thư xong mới vào phòng.
Diêu Phương Bình nhìn Lâm Thư hỏi:
"Cậu thế nào rồi?"
"Ngoài việc không được gội đầu ra thì cái gì cũng tốt.
"Xuân Phân cười:
"Ở cữ ai chẳng thế, cố mấy hôm nữa là xong."
"Nhưng mà hết cữ, trời lạnh thế này cũng chưa gội được ngay đâu, dễ cảm lạnh lắm.
"Lâm Thư nghe vậy vội nói:
"Phui phui phui, miệng quạ, tớ đang mong từng ngày hết cữ để gội đầu đây, đừng có trù ẻo tớ.
"Xuân Phân vội vỗ miệng mình:
"Cái mồm, cái mồm, nói linh tinh.
"Diêu Phương Bình đứng bên cạnh cau mày hỏi:
"Cả tháng không gội đầu, không khó chịu à?"
Câu hỏi này chọc đúng vào nỗi đau của Lâm Thư, cô ỉu xìu:
"Sao lại không khó chịu, ngứa điên lên được, tối ngủ phải trùm khăn, sợ gãi rách da đầu.
"Nghe vậy Diêu Phương Bình lộ vẻ sợ hãi.
Xuân Phân vội đỡ lời:
"Con gái người ta chưa chồng, cô nói thế dọa người ta sợ chết khiếp.
"Lâm Thư nhìn Diêu Phương Bình áy náy, thầm nghĩ thế này đã sợ rồi, cô còn chưa kể những cái đáng sợ hơn đâu.
Xuân Phân hỏi:
"Bồng Bồng dậy chưa?"
Diêu Phương Bình thắc mắc:
"Bồng Bồng?"
Lâm Thư cười giải thích:
"Con gái tớ."
"Chữ Bồng có bộ Thảo đầu, bên dưới chữ Phàm.
"Thực ra cô còn muốn nói văn thơ hơn chút, nhưng khổ nỗi dân khối A, văn thơ có hạn, nhất thời không tìm được câu thơ nào hay về chữ Bồng.
Giá mà có cái điện thoại thì tốt.
Diêu Phương Bình là dân đọc sách, hiểu ngay ý nghĩa.
Cô ấy vui vẻ nói:
"Tên hay lắm, 'Hòa thử bồng bồng biến lĩnh điên, đình tiên hân khán hữu thu niên' (Lúa nếp tốt tươi khắp đỉnh non, dừng roi vui ngắm được mùa màng)
, tên hay thật.
Hai câu này hay, lát nữa phải ghi lại.
Sau này ai hỏi tên con, cô lôi hai câu thơ này ra lòe.
Cô thấy Diêu Phương Bình này có khiếu học văn, sau này thi đại học chắc chắn đỗ cao.
Lời Diêu Phương Bình nói, Xuân Phân nghe như vịt nghe sấm, chẳng hiểu gì sất.
"Thôi mình xem em bé đi.
"Hai người xúm lại, cô bé con vẫn ngủ, cái miệng nhỏ xíu hơi hé mở.
Nhỏ xíu xiu, trông thơm tho mềm mại.
Xuân Phân hạ giọng:
"Làm sao bây giờ, tôi cũng muốn có con gái quá.
"Lâm Thư trêu:
"Về bàn với chồng chị, sang năm kiếm đứa nữa.
"Xuân Phân:
"Không được, đợi Hổ Tử ba tuổi tôi mới đẻ tiếp.
"Chủ đề này gái chưa chồng Diêu Phương Bình không chen vào được.
Hai người ngồi trong phòng một lúc rồi ra ngoài giúp rửa rau, thái rau.
Đông người, ngoài món mặn còn có không ít món rau.
Hơn nửa tiếng sau, Tề Kiệt và Đại Mãn cũng lục tục kéo đến.
Tề Kiệt đặt thịt bò hộp lên bàn, lại đưa riêng hai hộp đồ hộp cho Cố Quân:
"Hai hộp hoa quả này hâm nóng lên, vợ anh chắc ăn được đấy.
"Cố Quân nhìn anh ta:
"Cậu cứ mang đồ sang nhà tôi mãi thế, còn cậu thì sao?"
Tề Kiệt cười hề hề:
"Thì mong anh Quân cải thiện bữa ăn cho em chứ sao.
"Cố Quân bực mình:
"Chỗ đồ hộp này tôi nhận, sau này lên núi săn thú tôi gọi cậu.
"Tề Kiệt nhếch mép cười:
"Được thôi, quyết định thế nhé.
"Tuy nhà có gửi thịt hộp về nhưng sao ngon bằng thịt tươi được.
Với lại điểm thanh niên trí thức đông người, ăn ngon một mình cũng thấy áy náy, nên chẳng dám ăn công khai, toàn phải lén lút.
Cố Quân nấu cơm, tiện thể hầm luôn canh cho Lâm Thư, không dám cho gì khác, chỉ cho ít gừng khử mùi tanh.
Ông Bảy cũng về nhà lấy cái bếp lò và nồi đất sang cho Cố Quân hầm thịt thỏ.
Cố Quân làm một con rưỡi thỏ.
Hơn một con làm thịt om, nửa con xào củ niễng, còn lại hầm canh.
Trước khi nấu ăn, Cố Quân làm phần cơm cho Lâm Thư trước.
Anh thái vài lạng thịt thăn thỏ xào củ niễng, chỉ cho ít xì dầu và muối.
Lại luộc cho cô ít bắp cải, cho ít muối.
Một bát canh thỏ hầm, củ niễng xào thịt thỏ, thêm đĩa rau, đấy là cơm cữ của Lâm Thư.
Lâm Thư nhìn mâm cơm Cố Quân bưng vào.
Tuy có thịt nhưng nhìn nhạt thếch, ngửi mùi thơm bên ngoài bay vào, cô thấy tủi thân ghê gớm.
Cố Quân thấy cô không vui, hơi hối hận vì nấu ăn ở nhà.
Anh an ủi:
"Đợi một thời gian nữa, tôi lại lên núi bắt thỏ rừng gà rừng, làm món thỏ cay cô thích, cả gà nướng nữa.
"Mặt Lâm Thư càng xị ra:
"Anh đừng nói nữa, nói em càng thèm.
"Cố Quân không dám nói nữa, đặt thức ăn lên ghế:
"Cô nếm thử xem, thịt thỏ tôi chọn phần thăn mềm nhất xào với củ niễng đấy, không kém món ngoài kia đâu.
"Lâm Thư bán tín bán nghi gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.
Cô ngạc nhiên nhìn Cố Quân:
"Tuy nhạt nhưng ăn thơm lắm, không bị bở tí nào.
"Thấy phản ứng của cô, Cố Quân thầm thở phào:
"Thử củ niễng xem.
"Lâm Thư nghe lời gắp một miếng củ niễng.
Nói thật, trước đây Lâm Thư chưa ăn món này bao giờ, không biết mùi vị thế nào.
Ăn thử một miếng, thấy giòn ngọt như măng tươi.
"Tôi để lại ít thịt thăn, mai tôi lại xào củ niễng cho cô ăn.
"Lâm Thư gật đầu lia lịa:
"Món này em thích.
"Nghe cô nói thế, ánh mắt Cố Quân hiện lên ý cười:
"Cô ăn trước đi, tôi ra nấu cơm đây.
"Lâm Thư múc thìa canh uống, canh thịt hơi nhạt nhẽo, nhưng có canh thịt uống là tốt rồi, không nên kén chọn quá.
Lâm Thư ăn hết sạch suất cơm Cố Quân bưng vào, nhiều hơn bình thường.
Ăn no xong, dường như cũng bớt thèm món ăn bên ngoài.
Lâm Thư có lý do nghi ngờ Cố Quân cho cô ăn no trước để cô khỏi thèm món thịt om.
Bên ngoài ăn uống no say, Diêu Phương Bình và Xuân Phân vào phòng.
Còn cả Tiểu Hổ Tử nữa.
Cô bé con vừa hay tỉnh giấc, chớp chớp mắt nhìn những bóng người trước mặt.
Tiểu Hổ Tử cũng mở to mắt nhìn em bé, rồi cười toe toét ngây ngô.
Đêm đến, mọi người về hết, Cố Quân tắm xong về phòng, thấy Lâm Thư cười tủm tỉm, biết là sự náo nhiệt hôm nay khiến cô vui vẻ.
Bình thường chỉ đối mặt với anh chồng ít nói và đứa con chưa biết nói, cô chắc chắn buồn chán, hôm nay có chị em bạn dì nói chuyện, tâm trạng tốt hơn hẳn.
Lâm Thư thấy anh về, cười bảo:
"Em kể anh nghe, hôm nay Hổ Tử còn thơm Bồng Bồng một cái, làm bọn em cười chết mất.
"Cố Quân đang cười mỉm, nghe thế sững người.
"Nó lại thơm Bồng Bồng á?"
Lâm Thư thắc mắc:
"Sao lại gọi là lại, đây là lần đầu tiên mà.
"Cố Quân im lặng.
Lại, là vì lần trước thằng bé đã thơm cô trước rồi.
Lần này anh còn chưa được thơm con gái, lại bị thằng bé cướp trước.
Lâm Thư không biết nghĩ gì, cười bảo:
"Thằng bé tè dầm còn chưa biết gọi, anh chấp nhặt với nó làm gì?"
"Với lại, nó thương em Bồng Bồng, sau này chắc chắn sẽ là người anh tốt, bảo vệ Bồng Bồng.
"Cố Quân thầm thở hắt ra, gật đầu, rồi bật cười:
"Nhắc đến bảo vệ, tôi nhớ hồi trước, lúc tôi bị bố đánh, Đại Mãn toàn đứng ra chắn cho tôi."
"Vì là con nhà người ta nên bố tôi không dám đánh, tôi cũng thoát được trận đòn.
"Lâm Thư nghe vậy cau mày:
"Sao cơ, ông già Cố hồi xưa còn đánh anh á?
"Cố Quân hờ hững:
"Chuyện xưa lắc xưa lơ rồi, hồi mới lấy Trần Hồng ấy mà.
"Lâm Thư sa sầm mặt mày, mắng:
"Đồ độc ác.
"Cố Quân cười:
"Chuyện cũ rồi, giờ ông ta thấy tôi là phải quay đầu đi thẳng.
"Mấy năm trước cũng định ra oai bố già, nhưng Cố Quân chẳng thèm để ý.
Thậm chí chỗ không người, Cố Quân còn túm cổ áo ông già Cố, đấm một cú vào thân cây sau lưng ông ta.
Từ đó về sau, ông già Cố bỗng nhận ra thằng con trai này không còn là đứa trẻ để ông ta đánh mắng tùy ý nữa, mà là một người đàn ông cao lớn, khỏe hơn ông ta nhiều.
"Thôi đừng nhắc đến ông ta nữa.
"Lâm Thư nghe mà tức anh ách, sao không nhắc cho được.
"Lão già đấy đối xử với anh thế, sau này mấy đứa con kia cũng chẳng hiếu thuận gì đâu, đợi ông ta không làm nổi nữa, chắc chẳng ai nuôi đâu.
"Cố Quân rót cho cô cốc nước:
"Bớt giận nào.
"Lâm Thư uống ngụm nước ấm, bảo:
"Thảo nào anh với Đại Mãn thân nhau thế, hóa ra còn có chuyện này.
"Thực ra cũng không chỉ vì thế, bọn tôi lớn lên cùng nhau, hồi trước chú ấy bị bắt nạt tôi cũng giúp mà.
"Nhắc đến tình bạn từ nhỏ, Lâm Thư mới bớt giận.
Nghe Cố Quân kể chuyện ngày xưa, đêm đã về khuya, cũng đến giờ đi ngủ.
Cố Quân ướm hỏi định đẩy giường về chỗ cũ, thấy cô không ngăn cản, thầm thở dài.
Xem ra vẫn phải ngủ một mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập