Chương 55: Hai chương gộp một (2/2)

Bà quay mặt đi, lén lau những giọt nước mắt sắp trào ra.

Gia đình họ Vương lúc trở về nhà phát hiện bà cụ cũng không có ở đó.

Bà Vương càu nhàu:

"Bà già này lại chạy đi đâu rồi không biết?"

Vương Vân đoán:

"Chắc là đi tìm đứa cháu gái cưng của bà rồi."

"Trong mắt bà ấy, chỉ có con Hai mới là cháu ruột, còn tôi với thằng Bằng thì chẳng là gì cả.

"Bà Vương chen lời:

"Thế nên tôi mới bảo, muốn chúng ta đối xử tốt, mà bản thân bà ấy có coi chúng ta là người nhà đâu, có tiền có đồ tốt gì cũng chỉ nghĩ đến con Hai, rồi còn mong chúng ta phải hiếu kính bà ấy, nằm mơ đi.

"Ông Vương nín thinh, trở về phòng ngả lưng xuống giường.

Hai ngày nay ông ta bị thằng con rể nhà quê kia hành hạ cho tơi bời hoa lá.

Bà Vương bước vào phòng, lo lắng hỏi:

"Thế chuyện thằng lưu manh kia tính sao đây?"

Ông Vương suy nghĩ một lát rồi nói:

"Lát nữa bà đi mua chút thịt, tiện thể mua thêm bình rượu về đây.

"Bà Vương trố mắt:

"Ông điên rồi à, còn định cho chúng nó ăn thịt?

"Ông Vương giải thích:

"Viết giấy nợ thì không xong rồi, chỉ còn cách tìm cơ hội lấy lại mấy bức thư đó.

Nếu chúng không mang theo bên người, thì chắc chắn là để ở nhà khách."

"Tối nay chuốc rượu cho thằng lưu manh đó say khướt, bắt nó ngủ lại nhà mình.

Bà đưa con gái về nhà khách, rồi viện cớ ở lại, tối đến thì lục tìm mấy bức thư đó.

"Nghe xong kế hoạch, bà Vương mới miễn cưỡng đồng ý:

"Thế cũng được.

"Bà ta liền xách làn đi chợ mua thịt, mua rượu.

Buổi chiều, bà cụ chợp mắt một giấc ngon lành ở nhà khách, lúc tỉnh dậy, tinh thần bà đã phấn chấn hơn hẳn.

Lúc Lâm Thư ra ngoài lấy nước, cô bắt gặp Cố Quân đang ngồi ngoài sảnh trò chuyện rôm rả với một người đàn ông có tướng mạo thô kệch.

Cô thầm nghĩ chắc đây chính là người đàn ông mà Cố Quân nhắc đến hôm qua.

Xem ra hai người nói chuyện khá hợp cạ.

Lấy nước xong, Lâm Thư rủ bà cụ đi dạo một vòng, đến giờ hẹn mới quay về nhà họ Vương.

Lâm Thư và Cố Quân đã bàn bạc trước, nếu hôm nay nhà họ Vương vẫn ra ngoài ăn, thì họ sẽ tự nấu cơm ở nhà họ.

Nào ngờ, lúc họ bước vào nhà, cơm nước đã được chuẩn bị tươm tất, lại còn có cả món thịt.

Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau.

Chuyện bất thường ắt có ẩn tình, chắc chắn bọn họ đang âm mưu giở trò gì mờ ám đây.

Cố Quân kéo ghế ngồi xuống, cười khẩy:

"Sao, chuẩn bị xong tiền rồi à?"

Nụ cười trên môi ông Vương hơi cứng lại, ông ta phân trần:

"Sáng mai nhà máy làm việc lại, tôi sẽ đến xin lãnh đạo ứng trước lương, trưa mai là có thể đưa tiền cho cậu."

"Chuyện là do con cái nhà tôi gây ra, tôi có mua chút rượu, gọi là để tạ lỗi với cậu.

"Lâm Thư đảo mắt nhìn quanh, phòng của Vương Bằng mở toang, cậu ta không có ở nhà.

Chắc hẳn họ sợ cậu ta nóng nảy làm hỏng chuyện nên đã cố tình đẩy đi chỗ khác.

Tống cổ đứa nóng nảy đi, lại còn bày biện tiệc rượu thịnh soạn, rõ ràng là muốn chuốc say Cố Quân đây mà.

Cái gia đình nhà họ Vương này nên nói là ngu ngốc, hay là do họ nghĩ hai vợ chồng cô quá ngốc nghếch?

Cái bẫy rành rành ra đấy, làm sao họ không nhận ra được?

Họ đã đoán trước được âm mưu của nhà họ Vương, nên cứ việc ăn uống no say, còn rượu thì cự tuyệt.

Nếu mà say thật, thì coi như hỏng bét mọi chuyện.

Ông Vương rót rượu cho Cố Quân, nhưng anh lấy tay che miệng chén lại.

Ông Vương sượng trân nụ cười, khó hiểu nhìn anh:

"Sao thế?"

Cố Quân tỉnh bơ:

"Tôi không uống được rượu, cứ uống vào là nổi mẩn, khó thở.

"Lâm Thư thầm khen Cố Quân thông minh, dù không biết cụm từ

"dị ứng cồn"

, nhưng lại miêu tả triệu chứng cực kỳ chính xác.

Xuất sắc.

Lâm Thư phụ họa thêm:

"Lần trước có thanh niên trí thức rủ anh ấy uống rượu, uống xong suýt chút nữa thì toi mạng.

Phải vào trạm xá truyền mấy chai nước biển mới tỉnh lại được.

Bác sĩ bảo anh ấy bị dị ứng cồn, cho vào đồ ăn thì được, chứ uống trực tiếp là mất mạng như chơi đấy.

"Tay cầm chai rượu của ông Vương đông cứng lại giữa không trung, sắc mặt bà Vương cũng tối sầm xuống trong tíc tắc.

Phiếu thịt của bà ta, thế là coi như đem đổ sông đổ biển rồi!

Sau khi đánh chén no nê, Cố Quân nhếch mép cười, nói với ông Vương:

"Vậy ngày mai là ông phải giao tiền cho tôi rồi đấy, tổng cộng là một trăm mười bốn đồng.

"Ông Vương chỉ còn biết cắn răng chịu đựng, miễn cưỡng đáp:

"Ngày mai tôi chắc chắn sẽ xoay xở đủ tiền.

"Đợi họ rời đi, sắc mặt ông Vương lập tức trở nên khó coi tột độ.

Bà Vương sốt ruột đập đùi bôm bốp:

"Giờ phải làm sao đây!

"Bà cụ chỉ lườm họ một cái, thản nhiên rót nước uống.

Như sực nhớ ra điều gì, ông Vương quay sang cầu cứu bà cụ:

"Mẹ ơi, mẹ còn giữ bao nhiêu tiền, mẹ cho con mượn tạm để giải quyết khó khăn được không?"

Lời này của ông con trai như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tim bà cụ.

Bà dằn mạnh cốc nước xuống bàn, lạnh lùng đáp:

"Tôi lấy đâu ra tiền?

Ngày trước bố anh bán cả công việc, tiền chẳng phải anh cuỗm sạch rồi sao, ngay cả tiền chữa bệnh cũng là tiền tiết kiệm của ông ấy, anh có bỏ ra một cắc nào không?

Một bà già không làm ra tiền như tôi thì lấy đâu ra tiền cơ chứ?"

Ông Vương suy nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy.

Ông ta đành đưa mắt nhìn sang vợ.

Bà Vương kiên quyết phản đối:

"Số tiền đó phải để dành mua công việc cho thằng Bằng, tuyệt đối không được động vào!"

"Tôi mặc kệ, nếu họ ép tôi phải đưa tiền, tôi sẽ lên sân thượng nhảy lầu tự tử cho rảnh nợ, để xem họ còn mặt mũi nào mà ở lại đây đòi tiền nữa không.

"Bà cụ ném cho bà con dâu một cái nhìn khinh bỉ.

Nhảy lầu á?

Bà ta sợ chết hơn ai hết.

Trên đường về, Cố Quân nói với Lâm Thư:

"Hôm nay tôi có nghe ngóng được nơi làm việc của bố mẹ em, cũng đã đi xem thử cho biết đường rồi.

Sáng mai tôi sẽ qua đó.

"Lâm Thư ngạc nhiên hỏi:

"Anh dành cả buổi chiều chỉ để đi làm chuyện này thôi sao?"

Cố Quân gật đầu.

Mấy ngày nay anh thường xuyên xuất hiện ở khu tập thể, hàng xóm xung quanh ai cũng biết anh là con rể nhà họ Vương.

Chỉ cần vài điếu thuốc, chút kẹo ngọt, anh lân la hỏi thăm vài câu là moi được thông tin bố mẹ vợ làm ở xưởng nào, chức vụ gì.

Lâm Thư hỏi:

"Thế em có cần đi cùng anh không?"

Cố Quân lắc đầu:

"Không cần, ngày mai tôi sẽ bế con theo.

"Lâm Thư chớp mắt, khó hiểu:

"Sao lại phải mang theo con nhỏ làm gì?"

Cố Quân giải thích:

"Lời nói của tôi thiếu sức thuyết phục, dẫn theo một đứa trẻ, dù sao người ta cũng sẽ mủi lòng hơn.

"Lâm Thư:

Đã nói rồi mà, anh ta chính là một tên

"bánh trôi nhân mè đen"

(vẻ ngoài hiền lành, bên trong thâm hiểm)

Lâm Thư nói:

"Thôi, con nhỏ mang đi mang lại bất tiện, em sẽ đợi anh ở gần đó.

"Cố Quân gật đầu đồng ý.

Trời nhá nhem tối, hai người sánh bước trở về nhà khách.

Cố Quân cầm chiếc ca tráng men đi lấy nước, tình cờ gặp lại Tôn Đào ở khu vực lấy nước.

Tôn Đào vừa thấy anh đã hớn hở:

"Tôi đợi cậu nãy giờ.

"Cố Quân ngạc nhiên hỏi:

"Có chuyện gì vậy anh?"

Tôn Đào ngó trước ngó sau, hạ giọng nói:

"Lúc nãy tôi đứng ở cửa sổ, tình cờ nhìn thấy gia đình ba người đi về nên để ý thêm chút.

Cậu đoán xem tôi thấy gì nào?

Tôi thấy có kẻ lấm la lấm lét bám theo các người đấy, lúc các người vào nhà khách, hắn ta còn lấp ló sau gốc cây kia kìa.

Cậu có đắc tội với ai không thế?"

Nghe vậy, Cố Quân lập tức nghĩ ngay đến Vương Bằng.

Thấy phản ứng của Cố Quân, Tôn Đào thăm dò:

"Cậu biết là ai đúng không?"

Cố Quân gật đầu xác nhận.

Tôn Đào đề xuất:

"Hay là đi báo công an nhé?"

Cố Quân lắc đầu:

"Không báo được đâu, chưa xảy ra chuyện gì, cũng chẳng có bằng chứng.

"Tôn Đào trầm ngâm một lát rồi hỏi:

"Đồng chí, cậu có tin tôi không?"

Cố Quân khó hiểu nhìn Tôn Đào.

Tôn Đào hạ giọng:

"Tôi làm công an ở Cát Lâm, quen biết vài người ở đồn công an Khai Bình, mượn tạm vài người đến đây cũng không khó.

Chúng ta cứ giăng bẫy dụ rắn khỏi hang.

"Cố Quân ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt.

Hèn gì, lúc nãy anh ta lại tinh nhạy phát hiện ra có người bám theo như vậy.

Sau phút ngạc nhiên, Cố Quân mới nói thật:

"Tên bám theo chúng tôi không dễ bắt đâu.

Nếu hắn bị bắt đi cải tạo, gia đình hắn chắc chắn sẽ quậy phá, chúng tôi cũng sẽ gặp không ít phiền toái.

"Tôn Đào tò mò:

"Kẻ bám theo cậu là ai thế?

Người nhà à?"

Cố Quân gật đầu:

"Là em vợ tôi.

"Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Tôn Đào, Cố Quân giải thích:

"Vợ chồng tôi về đây không phải để thăm họ hàng, mà là để đòi nợ.

"Biết đối phương là công an, có thể giúp ích được cho mình, Cố Quân bèn tóm tắt sơ lược câu chuyện về nhà họ Vương.

Tôn Đào nghe xong liền văng tục:

"Làm mấy cái trò đê tiện thế này, ở chỗ chúng tôi là bị người ta khinh bỉ, không ngóc đầu lên nổi đâu.

"Cố Quân đắn đo một lát rồi hỏi:

"Liệu có cách nào không cần bắt nhốt hắn mà vẫn dụ hắn ra ngoài, rồi dọa cho hắn một trận, để thằng em vợ này sau này khỏi trở thành cặn bã của xã hội không?"

Tôn Đào suy nghĩ:

"Tội tụ tập gây rối, nhẹ nhất cũng bị nhốt vài ngày, đủ để dọa bọn chúng sợ xanh mắt rồi."

"Tôi sẽ đánh tiếng giúp cậu, nhưng nhờ vả người ta thì cũng tốn chút chè chén đấy.

"Cố Quân sảng khoái đáp:

"Chuyện này không thành vấn đề.

"Hôm nay nhà họ Vương định chuốc say anh, bày ra mấy chai rượu trắng, lấy ra mời khách cũng tiện.

Thêm nữa, phiếu lương thực của anh vẫn còn dư dả.

Chỉ cần ra ngoài mua vài món đồ nhắm về là xong.

Tôn Đào hứa ngày mai sẽ tìm người giúp, còn Cố Quân thì quay trở về phòng.

Thấy cửa phòng mở, Cố Quân bước vào, Lâm Thư liền hỏi:

"Anh đi lấy nước mà đi đâu lâu thế?"

Cố Quân kể lại:

"Lúc nãy gặp lại anh bạn người Đông Bắc hôm qua, trò chuyện một lúc.

"Lâm Thư tò mò:

"Hai người sao lại nói chuyện hợp cạ thế, không bị rào cản ngôn ngữ à?"

Cố Quân giải thích:

"Anh ta nói tiếng phổ thông nên tôi nghe hiểu được.

"Lâm Thư thấy thật kỳ lạ, trong thế giới tiểu thuyết này, dường như người ở đâu cũng giao tiếp bằng tiếng phổ thông, chẳng gặp trở ngại nào về ngôn ngữ.

"Thế hai người nói chuyện gì?"

Cố Quân không giấu giếm:

"Anh ta bảo có người bám theo chúng ta đến tận nhà khách.

"Lâm Thư giật mình, vội vàng ngồi bật dậy:

"Thằng Vương Bằng gọi người đến tìm thật à?"

Cố Quân trấn an:

"Bây giờ mới chỉ là suy đoán thôi.

"Sau đó, anh kể sơ qua về thân phận của Tôn Đào và kế hoạch mà hai người vừa bàn bạc.

Lâm Thư nghe xong, lập tức tán thành:

"Cách này hay đấy!

"Cố Quân ngạc nhiên hỏi:

"Em thực sự không để tâm chuyện Vương Bằng bị nhốt vài ngày sao?"

Lâm Thư quả quyết:

"Nhốt, cứ nhốt, nó cần phải được dạy dỗ cho một trận."

"Đến lúc nhà em bắt chúng ta viết giấy bãi nại, em sẽ nhân cơ hội này ép họ phải đền bù thật nặng!

"Mắt Lâm Thư sáng rực lên, không hề có chút lo lắng nào về sự an nguy của bản thân, mà chỉ lo Vương Bằng không gây chuyện.

Cố Quân:

Không khí trong gia đình nhà họ Vương trùng xuống.

Cái Tết này trôi qua trong sự mệt mỏi rã rời cả về thể xác lẫn tinh thần.

Sáng sớm chuẩn bị đi làm, hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt cất tiếng thở dài thườn thượt.

Vừa bước ra khỏi cửa, mẹ Vương liền hỏi:

"Ông định đi xin ứng lương thật à?"

Bố Vương gạt phắt đi:

"Sao có chuyện đó được, hơn một trăm đồng, bằng cả ba tháng lương của tôi đấy."

"Tôi tính thế này, trước tiên cứ đưa cho nó hai mươi đồng để lấy lại bức thư do chính tay tôi viết.

Chỗ còn lại thì cứ một mực nói không có, kì kèo bớt được đồng nào hay đồng nấy, ít nhất cũng phải giữ được cái bát cơm này đã.

"Mẹ Vương nhíu mày lo lắng:

"Thế còn hai bức thư tôi viết thì tính sao?"

Bố Vương thản nhiên đáp:

"Chỉ cần không có chữ viết của tôi, thì cứ đổ vạ là do thằng Bằng nghịch ngợm, bắt chước chữ viết của bà và con Vân."

"Chờ sang năm, mọi người dần quên lãng chuyện này đi, thì việc thu xếp công việc cho thằng Bằng cũng dễ bề giải quyết hơn.

"Hai người họ cùng nhau đến nhà máy, mới làm việc được chừng một tiếng đồng hồ thì tiếng loa thông báo vang lên:

"Tổ trưởng phân xưởng hai Vương Hải Quốc, nhân viên hậu cần Cao Tiểu Cầm, yêu cầu hai đồng chí đến ngay phòng bảo vệ.

"Cả hai đều cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn phải gác lại công việc đang dang dở để đến phòng bảo vệ.

Vừa bước vào văn phòng, đập vào mắt họ là hình ảnh Cố Quân đang nhởn nhơ bế con nhỏ, nhâm nhi tách trà nóng.

Sắc mặt hai vợ chồng lập tức tái nhợt như tờ giấy.

Cố Quân quay sang nhìn họ, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy mỉa mai:

"Bố mẹ vợ à, con rể e ngại hai người bận rộn nhiều việc mà quên mất lời hứa, nên đặc biệt đến tận đây để nhắc nhở."

"Hay là để con rể đi cùng hai người đến gặp lãnh đạo nhé?"

Mẹ Vương:

Bố Vương:

Trái tim bố Vương phút chốc chìm xuống đáy vực sâu.

Bất kể chiêu trò nào đem ra đối phó với tên ôn thần này dường như đều trở nên vô hiệu.

Ông ta đành buông xuôi chấp nhận số phận thôi!

Tiền, ông ta trả hết!

Miễn là tên ôn thần này nhanh chóng cút đi cho khuất mắt!

Mau chóng biến đi!

Cút ngay!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập