Ngày trước anh là một người ít nói, lạnh lùng.
Còn bây giờ, mỗi sáng thức dậy nụ cười đã nở trên môi, làm sao mà không thay đổi cho được?
Đợi một lúc sau, Cố Quân mới đi báo tin mừng này cho đại đội trưởng, tiện thể nhờ ông viết giấy giới thiệu.
Sáng hôm sau, Lâm Thư chuẩn bị ra đồng, Cố Quân vẫn chưa đến giờ xuất phát.
Đội sản xuất bắt đầu làm việc từ bảy giờ, còn Cố Quân thì bảy rưỡi mới phải đi.
Trước khi ra khỏi nhà, Lâm Thư dặn dò:
"Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, anh không cần vội vàng về nhà đâu, cứ ở lại làm quen với môi trường mới đã, một hai ngày nữa hẵng về.
"Hôm nay Cố Quân cũng không định về, nên anh đã cẩn thận xếp theo vài bộ quần áo dự phòng, mang luôn cả manh chiếu và chăn nệm hồi trước anh hay dùng.
"Em ở nhà một mình cẩn thận nhé, tối nhớ cài then cửa chặt vào.
Có việc gì gấp thì cứ chạy sang gọi Đại Mãn."
Anh ân cần nhắc nhở.
Lâm Thư gật đầu lia lịa:
"Em biết rồi, em biết rồi.
Hồi anh không có nhà, em ở một mình vẫn ổn đấy thôi.
"Nói xong, cô đội chiếc nón lá, bế con bước ra khỏi nhà.
Tiết trời tháng Hai khá dễ chịu, ban ngày có nắng nhưng không quá gắt.
Tuy vậy, để bảo vệ làn da khỏi bị bắt nắng, cô vẫn cẩn thận đội thêm nón lá.
Cố Quân đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng hai mẹ con.
Rõ ràng là vừa mới chia tay, vậy mà trong lòng anh đã trào dâng nỗi nhớ nhung da diết.
Đợi đến khi bóng cô khuất hẳn, anh mới khẽ thở dài, lững thững quay vào sân.
Tận dụng nửa tiếng đồng hồ còn lại, anh xách thùng ra giếng gánh đầy chum nước, căn đúng giờ mới lên đường đi làm.
Lúc Lâm Thư bế con đến điểm tập trung, cô tình cờ nghe được đại đội trưởng đang thông báo về tình hình công việc mới của Cố Quân.
Trong phút chốc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lâm Thư.
Cô đành cười gượng gạo đáp lại.
Đại đội trưởng tiếp tục giải thích:
"Để mọi người khỏi ấm ức, tôi xin nói rõ, trong thời gian Cố Quân không làm việc ở đội, cậu ấy sẽ không được nhận khẩu phần lương thực cơ bản."
"Hơn nữa, công việc này là do Cố Quân có lòng tốt giúp người nên được người ta đền đáp.
Mà đây cũng chỉ là công việc tạm thời, không phải biên chế chính thức, nên mọi người đừng có ghen tị, cũng đừng nghĩ là tôi thiên vị cậu ấy.
"Nếu công việc này do đích thân đại đội trưởng cất nhắc, chắc chắn sẽ có người lời ra tiếng vào.
Nhưng đây là cơ hội Cố Quân tự mình giành được, mọi người cũng chẳng có cớ gì để phàn nàn.
Bỗng nhiên có tiếng ai đó thốt lên:
"Thanh niên trí thức Vương có tướng vượng phu ích tử thật đấy"
, thế là mọi người lại đồng loạt nhìn sang Lâm Thư.
Ngẫm lại thì thấy cũng đúng thật.
Từ ngày lấy Vương Tuyết, Cố Quân không chỉ nhận được hai công việc tạm thời, mà tinh thần cũng phấn chấn, rạng rỡ hẳn lên.
Không phải vượng phu thì là gì?
Nghĩ đến đây, mấy bà thím từng chê bai thanh niên trí thức ẻo lả, cấm cản con trai không được yêu đương hay lấy thanh niên trí thức bỗng thấy hối hận xanh ruột.
Biết đâu nếu ngày đó rước Vương Tuyết về làm dâu, thì nhà mình cũng được hưởng phúc phần này rồi?
Tất nhiên, họ chỉ dám giữ những suy nghĩ đó trong bụng, nói ra sợ thiên hạ chê cười.
Đại đội trưởng phân công công việc xong, đám đông vừa giải tán, vài người đã xúm lại quanh Lâm Thư, tò mò hỏi han xem Cố Quân đã làm việc tốt gì, lương lậu ra sao, có được mang đồ ăn thừa ở nhà ăn về nhà không.
Lâm Thư khéo léo từ chối, bảo rằng đã ký giấy bảo mật nên không thể tiết lộ việc tốt Cố Quân đã làm.
Về mức lương, cô nói cũng chỉ bằng lương công nhân bình thường.
Còn đồ ăn ở nhà ăn là tài sản công, tuyệt đối không được mang về.
Câu nào cô cũng trả lời, nhưng chẳng câu nào đi vào trọng tâm, cứ lấp lửng nước đôi.
Đợi đến khi mọi người nhận ra thì cô đã xách cuốc ra đồng làm việc rồi.
Diêu Phương Bình, người duy nhất biết rõ ngọn ngành sự việc, nãy giờ vẫn cố nhịn không hé răng.
Đợi mọi người đi hết, cô mới kéo Lâm Thư lại, hỏi nhỏ:
"Có phải là công việc do hai vợ chồng trên tàu hỏa giới thiệu không?"
Lâm Thư gật đầu, nhắc nhở:
"Cậu đừng có nói lung tung nhé, kẻo lại rước họa vào thân cho người ta.
"Diêu Phương Bình gật đầu lia lịa, cảm thán:
"Thái độ xin lỗi của họ chân thành thật đấy.
Tớ cứ tưởng mấy người có chức có quyền thì lúc nào cũng hếch mặt lên trời, khinh người lắm cơ.
"Lâm Thư quay sang nhìn cô:
"Sao cậu lại có suy nghĩ thiển cận thế?"
Diêu Phương Bình đáp lại:
"Còn phải hỏi sao?
Cậu cứ ra cửa hàng bách hóa mà xem, được mấy cô mậu dịch viên có thái độ niềm nở, thân thiện với khách hàng?"
Lâm Thư ngẫm lại, thái độ của mậu dịch viên tuy không đến mức tồi tệ, nhưng cũng rất lạnh nhạt, thậm chí có người còn tỏ thái độ trịch thượng, bề trên.
Cô khẽ lắc đầu.
Diêu Phương Bình nói tiếp:
"Đấy, cậu thấy chưa?
Vậy mà hai vợ chồng trên tàu, nhìn là biết cán bộ cấp cao, lại sẵn sàng hạ mình xin lỗi để giải quyết êm đẹp chuyện này.
Thái độ của họ quả thực rất đáng nể.
"Lâm Thư đồng tình:
"Cậu nói cũng đúng.
"Thời nào cũng vậy, có không ít kẻ chỉ cần có chút quyền hành trong tay là đã vội ra oai, tự cho mình cái quyền đứng trên người khác.
Buổi chiều đi làm về, bước vào sân, Lâm Thư bỗng cảm thấy vắng lặng, lạnh lẽo đến lạ thường, hệt như những ngày đầu tiên cô mới xuyên không đến đây.
Cảm giác cô đơn len lỏi trong lòng.
Đúng lúc này, bé con địu trên lưng chợt cất tiếng bi bô, kéo Lâm Thư trở về thực tại.
Cô bế con vào nhà, đặt xuống giường, mỉm cười cọ trán vào trán con:
"May mà còn có con ở cạnh mẹ.
"Có đứa trẻ trong nhà, quả nhiên không khí khác hẳn, ít nhất cũng xua đi sự vắng lặng đến ngột ngạt.
Lâm Thư hâm lại phần cơm nguội để dành từ trưa, nấu thêm một bát canh trứng, trộn chung với cơm ăn ngon lành.
Không có Cố Quân ở nhà, bữa ăn của cô cũng trở nên đơn giản, đạm bạc hơn.
Đêm đến vắng bóng anh, Lâm Thư đành lấy cô con gái còn chưa biết nói ra làm bầu bạn.
"Con bảo xem, bố con làm ở nhà máy có quen việc không nhỉ?"
"Bố con đẹp trai như thế, liệu có cô nào nhòm ngó không ta?
Mà biết bố con có vợ rồi chắc mấy cô ấy buồn lắm đấy."
"Chắc ngày mai bố con sẽ về thôi.
"Bé con giương đôi mắt to tròn, ngơ ngác nhìn mẹ, rồi bất thình lình vung tay nắm lấy một nhúm tóc của cô, giật mạnh.
"A da!
"Lâm Thư bị giật tóc, đau điếng người.
Con bé nhìn nhỏ nhắn thế mà sức tay khỏe gớm.
Cô vội vàng gỡ tay con ra:
"Buông ra mau, không mẹ cũng giật tóc con bây giờ.
.."
Liếc nhìn cái đầu lơ thơ vài cọng tóc của con, cô đành bỏ cuộc.
Phải chật vật lắm mới gỡ được bàn tay nhỏ xíu ra, Lâm Thư véo nhẹ lên cái má phúng phính của con:
"Đồ quỷ sứ."
"Tiểu ác quỷ"
cong mắt, nhoẻn miệng cười
"khúc khích"
"Đã hư lại còn đáng yêu, không biết cái tính này giống ai nữa.
"Ngẫm lại, hình như cũng khá giống cô.
Lâm Thư chơi với con thêm nửa tiếng thì con bé tự lăn ra ngủ.
Cô cũng ngáp ngắn ngáp dài, ngả lưng xuống giường.
Nửa đêm, con bé tỉnh giấc đòi bú, Lâm Thư lơ mơ ngồi dậy, gọi thói quen:
"Cố Quân, kéo rèm xuống cho em với.
"Vừa dứt lời, cô mới sực nhớ ra đêm nay Cố Quân không có nhà.
Mới có người nằm cạnh chưa được một tháng, giờ vắng đi một người đã thấy không quen.
Lâm Thư khẽ thở dài.
Sau này nếu cô đỗ Đại học, chắc cảnh
"vợ chồng Ngâu"
này sẽ còn kéo dài lắm đây.
Thôi thì coi như đây là cơ hội để tập làm quen dần vậy.
Hôm sau, Lâm Thư vẫn ra đồng làm việc như thường lệ.
Đến trưa, lúc chuẩn bị nghỉ tay thì anh bưu tá đạp xe đến.
"Đồng chí Vương Tuyết, có thư của cô này!
"Lâm Thư ngạc nhiên.
Lần về Khai Bình đợt Tết vừa rồi, coi như cô đã chính thức cắt đứt quan hệ với nhà họ Vương.
Giờ này ngoài họ ra, ai còn gửi thư cho cô nữa?
Ngay lập tức, hình ảnh bà nội hiện ra trong đầu Lâm Thư.
Cô vội vàng bước tới nhận thư, liếc nhìn nơi gửi, không phải nét chữ của bà nội mà là con dấu của Ủy ban Cách mạng công xã Thạch Oa.
Công xã Thạch Oa chính là quê gốc của gia đình họ Vương.
Chuyện này chắc chắn có liên quan đến bà nội.
Ký nhận thư xong, Lâm Thư gần như chạy lon ton về nhà.
Vừa vào đến nhà, cô lập tức bóc thư ra đọc.
Nội dung bức thư khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Thư của Ủy ban Cách mạng công xã Thạch Oa cho biết, bà nội đã trở về công xã.
Do không muốn tiếp tục sống cùng vợ chồng con trai, cộng thêm tuổi cao sức yếu, bà đã kiên quyết làm đơn xin chuyển hộ khẩu đến công xã Nam Lăng để sống cùng cháu gái.
Con trai và con dâu bà cũng đã đồng ý.
Con trai bà cam kết mỗi tháng sẽ gửi hai đồng tiền phụng dưỡng và năm cân lương thực.
Nếu chuyển hộ khẩu tạm trú đến công xã, mỗi tháng bà sẽ được nhận thêm mười cân lương thực nữa.
Với tư cách là cháu gái, nếu đồng ý với đề nghị này, Lâm Thư cần xin giấy giới thiệu của đại đội trưởng đội sản xuất nơi cô đang sinh sống, kèm theo giấy cam kết phụng dưỡng người già, sau đó nộp tất cả giấy tờ này cho Ủy ban Cách mạng công xã Nam Lăng.
Sau khi công xã Nam Lăng cấp giấy chấp thuận, công xã Thạch Oa mới xuất giấy giới thiệu và giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu.
Vì là hộ khẩu tạm trú nên hàng năm đều phải đến công xã địa phương để xin giấy xác nhận.
Nghe có vẻ rườm rà, phức tạp, nhưng cốt yếu là vẫn CÓ THỂ làm được!
Vì vậy, dù có khó khăn đến mấy, Lâm Thư cũng quyết tâm làm cho bằng được.
Nhận được thư, Lâm Thư đứng ngồi không yên.
Cô cũng chưa biết phải viết thư trả lời thế nào, đành phải lóc cóc lên công xã Nam Lăng hỏi thăm cặn kẽ rồi mới tính tiếp.
Công xã bây giờ cũng tương đương với cấp xã.
Nếu đi bộ thì phải mất tới bốn, năm mươi phút, đường xa quá.
Cô quyết định sang nhà đại đội trưởng mượn xe đạp.
Lâm Thư đến nhà đại đội trưởng, vừa xin giấy giới thiệu vừa ngỏ ý mượn xe.
Đại đội trưởng đọc qua bức thư, nhíu mày nói:
"Giấy chứng nhận này tôi chưa thể cấp cho cô được.
Đợi Cố Quân về, nếu cậu ấy cũng đồng ý thì hai vợ chồng cùng đến đây tôi mới làm giấy cho.
"Lâm Thư vội vàng giải thích:
"Cố Quân đã đồng ý rồi ạ.
"Đại đội trưởng ngập ngừng một lát rồi nói:
"Không phải tôi không tin cô, mà chuyện phụng dưỡng người già đâu phải chuyện nhỏ.
Nói thẳng ra là phải lo cho bà cụ đến lúc nhắm mắt xuôi tay.
Nếu chưa hỏi trực tiếp ý kiến của Cố Quân, tôi thực sự không dám tự ý cấp giấy giới thiệu.
"Sự háo hức trong lòng Lâm Thư bỗng chốc vụt tắt, cô dần bình tĩnh lại.
Đại đội trưởng nói đúng.
Cô biết rõ Cố Quân đã đồng ý, thậm chí anh còn là người chủ động đề xuất việc đón bà nội về, nhưng người ngoài đâu có biết điều đó.
Người già có con cái đề huề, vậy mà lại phải nương tựa vào đứa cháu gái đã đi lấy chồng, chuyện này nghe qua đã thấy vô lý, chắc chắn sẽ không tránh khỏi những lời đàm tiếu ác ý của thiên hạ.
Hơn nữa, chẳng có gia đình chồng nào lại bằng lòng rước người già bên ngoại về nuôi, nên sự thận trọng của đại đội trưởng là hoàn toàn có cơ sở.
Ngay cả khi đại đội trưởng đồng ý cấp giấy, nếu cô tự mình lên công xã giải quyết, e là cũng khó mà thành công.
Tốt nhất là nên đợi Cố Quân về rồi hai vợ chồng cùng đi lo liệu thủ tục.
Lâm Thư thành khẩn nói với đại đội trưởng:
"Cháu hồ đồ quá.
Đợi Cố Quân về, chúng cháu sẽ cùng đến trình bày với bác sau ạ.
"Đại đội trưởng gật đầu, suy nghĩ một lát rồi hỏi dò:
"Mối quan hệ giữa cô và nhà đẻ không được tốt lắm phải không?"
Nếu không, sao lại có chuyện người già phải đến nương tựa vào cháu gái, mà đứa cháu gái này lại còn vui vẻ chấp nhận như vậy.
Biết mình nói gì lúc này cũng khó lòng thuyết phục, Lâm Thư chỉ khéo léo đáp:
"Khi nào Cố Quân về, chúng cháu sẽ kể rõ ngọn ngành câu chuyện cho bác nghe ạ."
"Chuyện này, xin bác giữ kín, đừng để người ngoài biết nhé.
"Dù cô không nói thẳng, nhưng qua thái độ của cô, đại đội trưởng cũng đã lờ mờ đoán ra sự tình.
Ông gật đầu đồng ý:
"Được rồi, cô cứ về trước đi, đợi Cố Quân về rồi tính tiếp."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập