Chương 71: Hai chương gộp một (2/2)

Cố Quân gật đầu đồng ý:

"Anh sẽ nỗ lực hết mình.

"Để nhanh chóng tích cóp đủ tiền mua một suất công việc trên thành phố cho cô.

Lâm Thư vừa thoa xong lớp kem dưỡng da mặt, đang định thoa tiếp kem dưỡng thể lên tay chân.

Mới kéo ống quần lên một chút, cô đã cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng của Cố Quân.

Đúng như câu nói

"gái một con trông mòn con mắt"

, đàn ông vừa mới nếm trái cấm, chỉ cần vợ mỉm cười một cái là đã

"đứng ngồi không yên"

rồi.

Lâm Thư chẳng thèm quay đầu lại, dập tắt ngay ý đồ của anh:

"Đừng có mơ tưởng, em mệt lắm rồi, để đến ngày nghỉ đi.

"Cố Quân tiu nghỉu, lặng thinh.

Anh khẽ thở dài, rồi ngoan ngoãn nằm thẳng đơ trên giường.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tháng Tư trôi qua, tháng Năm đã gõ cửa.

Những chiếc áo khoác dày cộm được cất đi, chỉ cần một chiếc áo sơ mi là đủ ấm.

Bé Bồng Bồng đã tròn bảy tháng tuổi và bắt đầu biết tự ngồi.

Cô bé ngày càng kháu khỉnh, xinh xắn.

Chắc hẳn vì thừa hưởng những nét đẹp của cả bố lẫn mẹ.

Sống mũi cao thanh tú của Cố Quân, đôi mắt to tròn, chiếc miệng chúm chím, làn da trắng ngần và cả tính cách vui vẻ, hoạt bát của Lâm Thư.

Mỗi khi được đưa đi dạo, bé luôn nhận được vô số lời khen ngợi.

Suốt cả ngày, nụ cười rạng rỡ không lúc nào tắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn.

Cố Quân đi làm về, việc đầu tiên anh làm là ôm chầm lấy cô con gái bé bỏng.

Anh vừa bế con, vừa nói với Lâm Thư:

"Mấy nay hình như con bé ít thức đêm hơn hẳn thì phải.

"Lâm Thư đáp:

"Dạo này ban ngày em có nấu thêm ít mì sợi, thỉnh thoảng còn nấu bột gạo cho con ăn, nên tối con mới no bụng, ngủ ngoan hơn."

"Thế.

mình có thể để con sang ngủ với bà cố vài đêm được không?"

Cố Quân thăm dò.

Ý đồ của anh, Lâm Thư chỉ cần nghĩ thoáng qua cũng đủ hiểu.

"Chuyện đó để sau hẵng hay."

"Nhắc đến bà nội em mới nhớ, hôm nay em vừa nhận được thư.

"Cố Quân khẽ nhíu mày:

"Thư từ Khai Bình gửi tới à?"

Lâm Thư gật đầu:

"Vâng, họ bảo bà nội lên đây cũng gần ba tháng rồi, đã đến lúc phải đưa bà về."

"Em đoán chắc là hàng xóm láng giềng hoặc sếp ở nhà máy có nói bóng nói gió gì đó nên họ mới viết thư cho em.

"Cố Quân hỏi:

"Em đã nói chuyện này với bà nội chưa?"

Lâm Thư lắc đầu:

"Chưa, em không muốn làm bà phải bận tâm."

"Em tính cứ lờ họ đi, để họ tự hiểu rằng bà đã đi rồi thì không có chuyện quay về làm trâu làm ngựa cho họ nữa đâu.

"Cố Quân ngẫm nghĩ một lát rồi lo ngại:

"Em không sợ họ mò đến tận đội sản xuất này tìm à?"

Lâm Thư cười khẩy:

"Thách họ dám đến!

Có giỏi thì đến đây, để họ biết dân đội sản xuất này, ai cũng"

hổ báo"

như Cố Quân hết.

"Cố Quân ngơ ngác:

".

.."

"Ý em là sao?"

Lâm Thư giải thích:

"Thì cái bộ dạng lưu manh, hung dữ mà anh hay diễn đó."

"Nói cho anh biết, thỉnh thoảng em có kể cho mấy người trong đội nghe chuyện bố mẹ em làm, ai nghe xong cũng tức giận bất bình."

"Hơn nữa, bà nội lên đây cũng gần ba tháng rồi, hay đi dạo quanh xóm, kết bạn được với mấy bà bạn già nói chuyện hợp gu lắm.

Đến lúc đó, chắc chắn mọi người sẽ đứng ra bảo vệ bà nội.

"Giờ thì Cố Quân đã hiểu khả năng giao tiếp khéo léo của cô là do di truyền từ ai.

Hai bà cháu đều có tài ăn nói, luôn khiến người khác cảm thấy gần gũi, muốn thân thiết.

Thấy con gái đã thiu thiu ngủ trong vòng tay, Cố Quân cẩn thận đặt con xuống giường rồi kéo rèm lại.

Nghe tiếng sột soạt, Lâm Thư quay sang thì thấy anh đang kéo rèm, đồng thời dời chiếc giường đơn sát vào tường.

Lâm Thư:

".

"Đúng rồi, ngày mai lại là ngày nghỉ của anh.

Công việc cấy lúa ngoài đồng cũng đã xong xuôi, đội sản xuất không còn bận rộn như trước, cô cũng đã đỡ mệt mỏi hơn.

Trong lúc hai vợ chồng đang mặn nồng, Cố Quân với tay tìm

"đồ bảo hộ"

thì phát hiện số anh mang về đã dùng hết sạch.

Động tác của anh khựng lại.

Lâm Thư dường như hiểu ý anh, trong cơn mê muội, cô buột miệng:

"Trong hộp sắt đựng tiền vẫn còn.

"Cố Quân sững sờ, kinh ngạc nhìn người vợ đang nằm dưới mình.

Vài giây sau, anh vội vàng xoay người bước xuống giường, kéo ngăn kéo, lấy chiếc hộp sắt ra và bắt đầu tìm kiếm.

Ngoài tiền và tem phiếu, bên trong chỉ còn một vật được bọc kín bằng vải.

Anh mở ra xem, bên trong là bốn chiếc

"đồ bảo hộ"

Cô ấy chuẩn bị từ khi nào vậy?

Sao anh chẳng hề hay biết?

Dù đang trong tình thế

"ngàn cân treo sợi tóc"

, Cố Quân vẫn cố dành ra chút tâm trí để nhớ lại.

Vài tháng trước, khi cô phát hiện ra món đồ anh giấu, cô đã có phản ứng thế nào nhỉ?

Sự thích thú, trêu đọc lấn át cả vẻ ngạc nhiên.

Có lẽ, cô đã âm thầm giấu chúng từ lúc đó.

Nghĩ đến đây, khóe môi Cố Quân bất giác cong lên.

Họ không chỉ là vợ chồng, mà còn là một cặp bài trùng, ngay cả trong những chuyện tế nhị này cũng ăn ý đến kỳ lạ.

Một đêm nồng nhiệt trôi qua.

Lâm Thư đã hoàn toàn kiệt sức, khi Cố Quân thức dậy, cô vẫn còn chìm trong giấc ngủ sâu.

Thậm chí, khi anh từ vườn rau trở về, cô vẫn chưa tỉnh.

Cố Quân bế đứa bé đã thức giấc ra ngoài, giao cho bà cụ:

"Cháu sang nhà đại đội trưởng có chút việc.

"Bà cụ liếc nhìn về phía phòng hai vợ chồng, hỏi:

"Mẹ Bồng Bồng vẫn đang ngủ à?"

Cố Quân gật đầu, lòng áy náy khôn nguôi.

Lần sau, anh phải kiềm chế, không được thức quá khuya nữa.

Nhưng cứ vào khoảnh khắc đó, lý trí và sự tự chủ của anh lại bay biến đâu mất.

Cố Quân nghiêm túc trả lời:

"Dạo này cô ấy đi làm vất vả quá, hiếm khi được ngày nghỉ nên cứ để cô ấy ngủ nướng thêm chút nữa bà ạ.

"Bà cụ cũng rất thương cháu gái, nghe Cố Quân nói vậy, bà càng thêm hài lòng về chàng rể này.

Suốt hơn hai tháng qua, những việc Cố Quân làm cho cháu gái, bà đều chứng kiến cả.

Bà càng thêm tin tưởng vào sự lựa chọn của Lâm Thư.

Tìm đâu ra người đàn ông tuyệt vời như vậy chứ, thế mà cháu gái bà lại tìm được.

Sau khi dặn dò bà cụ, Cố Quân bước ra khỏi nhà, đi tìm đại đội trưởng.

Anh tường thuật ngắn gọn về tình hình công việc ở nhà ăn nhà máy bột mì và khả năng được nhận vào làm chính thức cho đại đội trưởng nghe.

Đại đội trưởng nghe xong, ban đầu lộ vẻ vui mừng, nhưng sau đó lại tỏ ra lo lắng:

"Chưa có gì chắc chắn cả.

Nếu được vào biên chế thì tốt quá rồi."

"Dù làm nhân viên tạm thời cũng không tệ, nhưng ngộ nhỡ vài tháng nữa họ cho nghỉ việc, cậu lại lỡ mất mùa gặt, lúc chia lương thực sẽ bị thiệt thòi nhiều đấy.

"Cố Quân trích dẫn lại lời phân tích của vợ.

"Sự việc lần này vẫn chưa lắng xuống ngay được đâu.

Ít nhất trong năm nay, nhà máy sẽ không dám đưa người nhà vào làm theo diện quan hệ.

Đợi khi có đợt tuyển nhân viên chính thức, rồi phải qua sự tiến cử của lãnh đạo mới được đi thi tuyển, bất kể có quan hệ thế nào cũng phải dựa vào năng lực thực sự.

"Đại đội trưởng mỉm cười hỏi:

"Cậu tự tin thế cơ à?"

Cố Quân cũng cười đáp lại:

"Cháu rất tự tin vào tài nấu nướng học được từ Thất thúc công.

"Nhắc đến Thất thúc công, đại đội trưởng cảm thán:

"Tay nghề của chú Thất thì khỏi phải bàn.

Ngày xưa chú ấy còn làm bếp trưởng nhà hàng lớn trên tỉnh cơ mà.

Cậu chỉ cần học được một nửa tài nghệ của chú ấy là cũng đủ dùng rồi.

"Cố Quân tiếp lời:

"Không chỉ có tài nấu nướng, mà sức vóc của cháu cũng hơn hẳn dân thành phố, đó cũng là một lợi thế.

Lãnh đạo của cháu đã nói rồi, hễ có đợt tuyển nhân viên chính thức là sẽ ưu tiên cháu đầu tiên.

"Lời này chắc chắn là thật, bởi lãnh đạo chẳng rảnh rỗi mà đi lừa phỉnh một nhân viên tạm thời làm gì.

Đại đội trưởng gật gù:

"Nếu vậy thì yên tâm hơn rồi."

"Cậu phải cố gắng làm việc thật tốt.

Tôi nghe nói nếu trở thành nhân viên chính thức, làm đủ số năm quy định sẽ được nhà nước cấp nhà ở thành phố.

Đến lúc đó, cậu có thể đón vợ con lên sống cùng."

"Ráng tích cóp thêm chút tiền, khi nào có nhà ở thành phố, biết đâu lại tìm được công việc ổn định cho vợ cậu nữa.

"Dù ai cũng hô vang khẩu hiệu

"Nông dân nghèo là vinh quang"

"Lao động là vinh quang"

, nhưng trong thâm tâm, có ai lại không mong mỏi một cuộc sống ấm no, hạnh phúc?

Ai chẳng khao khát được lên thành phố đổi đời?

Đến ngay cả đại đội trưởng cũng không ngoại lệ.

Những lời đại đội trưởng nói cũng chính là những dự định Cố Quân đang ấp ủ.

Sau khi trao đổi về công việc, Cố Quân tiện thể nhắc đến chuyện gia đình, cụ thể là về bà nội và nhà vợ.

"Cháu còn nhỏ, cần người chăm bẵm, mà bà nội cũng không muốn về Khai Bình nữa.

Nhỡ đâu bố mẹ vợ cháu xuống tìm, lúc đó cháu lại không có nhà, mong bác giúp đỡ hai bà cháu.

"Bà cụ giờ đã quen thuộc với cuộc sống ở đội sản xuất, dùng lời Lâm Thư nói thì là

"vui quên lối về"

rồi.

Chẳng biết là do được ăn uống đầy đủ hay tinh thần thoải mái mà dạo này bà cụ hồng hào ra hẳn, đôi má hóp nay đã phúng phính thịt.

Đại đội trưởng tỏ vẻ khó xử:

"Dù sao đó cũng là chuyện gia đình cậu, lại còn là mẹ ruột của bố vợ cậu, tôi là người ngoài xen vào cũng không tiện.

"Cố Quân nói:

"Cháu biết bác khó xử, nên chỉ mong bác đứng ra với tư cách trưởng bối để khuyên giải họ vài câu thôi ạ."

"Đừng để họ thấy nhà cháu không có người lớn rồi lại bắt nạt vợ cháu.

"Nghe Cố Quân nhắc lại chuyện nhà họ Vương từng lừa gạt tiền bạc, lương thực của con gái mà không hề mảy may thương xót, lòng đại đội trưởng cũng dâng lên niềm phẫn nộ.

Nếu lỡ bố mẹ vợ Cố Quân xuống thật, trong lúc Cố Quân vắng nhà, biết đâu họ lại giở thói hách dịch, bắt nạt Lâm Thư như người ở.

Nghĩ đến viễn cảnh đó, đại đội trưởng không khỏi bức xúc.

"Được, tôi hứa với cậu.

Nếu họ dám đến đây, tôi sẽ gọi thêm vài bậc trưởng bối trong làng đến, cho họ biết tay.

"Tại Khai Bình.

Ông Vương đi làm về, hỏi vợ:

"Vẫn chưa có thư từ Quảng An gửi về à?"

Bà Vương lắc đầu ngán ngẩm:

"Ông bảo xem, làm sao cái thằng chồng của con Nhị Nha lại chịu chứa chấp một bà già ăn bám như thế cơ chứ?"

Ông Vương nhíu mày gắt:

"Bà ăn nói cho tử tế, đó là mẹ tôi, sao bà dám gọi bà ấy là 'bà già' thế hả?"

Bà Vương lườm nguýt:

"Thôi đi, tôi gọi thế bao nhiêu lần rồi, trước đây có thấy ông ý kiến gì đâu."

"Mới xa mẹ có mấy tháng mà đã bày đặt xót xa rồi cơ đấy?"

Ông Vương ngẫm lại, những tháng qua vợ chồng ông cư xử đúng là quá đáng, thảo nào bà cụ lại giận dỗi bỏ xuống quê sống với cháu gái.

"Tóm lại từ nay bà cấm được gọi mẹ tôi như thế nữa.

Lỡ mẹ nghe được lại buồn, rồi đi kể lể với người ngoài, lúc đó thì gia đình mình chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn ai đâu.

"Lúc đầu, ông cứ nghĩ bà cụ chỉ đang giận dỗi nhất thời.

Cũng đinh ninh rằng người con rể quê mùa kia sẽ chẳng đời nào đồng ý nuôi bà.

Nào ngờ, một tháng sau khi đến công xã đón mẹ, ông mới tá hỏa khi biết bà đã chuyển về nông thôn.

Suy đi tính lại, ông cho rằng sớm muộn gì bà cũng bị đuổi về, nên cũng chẳng thèm bận tâm.

"Thôi được rồi, đợi bà ấy về, tôi sẽ không gọi bà ấy là 'bà già' trước mặt bà ấy nữa là xong.

"Bà Vương cũng đành nhượng bộ.

Thế nhưng, mòn mỏi chờ đợi mãi mà chẳng thấy bà cụ bị trả về, ngược lại, những lời đồn đại ác ý về việc họ ruồng rẫy người mẹ già lại càng lan rộng.

Họ đã cố gắng giải thích rằng chính bà cụ nằng nặc đòi xuống quê sống với cháu gái, nhưng chẳng ai chịu tin.

Người ta còn dè bỉu:

"Nếu đối xử tốt với bà cụ thì làm gì có chuyện bà ấy từ bỏ cuộc sống an nhàn ở thành phố để xuống nông thôn chịu khổ?"

Những lời bàn tán này lan truyền đến tận nhà máy, khiến vợ chồng ông Vương lại một lần nữa bị lãnh đạo gọi lên

"nói chuyện"

Họ mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nên nửa tháng trước đã gửi thư yêu cầu bà cụ về nhà.

Bà Vương tiếp lời:

"Ông nói xem, đã nửa tháng trôi qua rồi, thư gửi đi chắc chắn đã đến nơi, hay là nó cố tình không thèm hồi âm?"

Ông Vương suy nghĩ một lát rồi quyết định:

"Mình viết thêm một lá thư nữa đi.

Nếu mười ngày nữa mà vẫn bặt vô âm tín, chúng ta sẽ xin nghỉ phép, đích thân xuống quê đón bà về, để dập tắt mấy lời đồn đại vớ vẩn này."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập