Chương 98: Hai chương gộp một (2/2)

Cố Quân khẽ mỉm cười:

"Dạ không có gì phải hối hận đâu bà.

"Đã nghe cháu rể nói vậy, từ nay bà cụ tuyệt nhiên sẽ không bao giờ đả động đến chuyện sinh thêm con nữa.

Bồng Bồng ngước đôi mắt tròn xoe, ngơ ngác nhìn hết bà cố lại quay sang nhìn bố.

Cô bé nghiêng đầu hỏi:

"Sinh cái gì thế bố?"

Cố Quân cưng nựng hôn lên má con gái:

"Không có gì đâu con."

"Con chỉ cần nhớ là bà cố, bố và mẹ đều rất rất yêu con.

"Nghe đến chữ

"yêu"

, Bồng Bồng như hiểu ra, đôi mắt cong cong hình bán nguyệt, cô nhóc nũng nịu đáp lời:

"Bồng Bồng cũng yêu bà cố, yêu bố mẹ lắm.

"Nói rồi, cô bé quay sang thơm chụt một cái lên má bố.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã sang tháng Bảy.

Nhà máy may mặc nơi Cố Quân làm việc đã chính thức đi vào hoạt động, lượng công nhân tăng lên đáng kể, công việc của anh cũng theo đó mà bận rộn hơn.

Trước kia 12 rưỡi trưa là anh đã có mặt ở nhà, giờ thì phải ngoài 1 giờ mới về tới nơi.

Để vợ được yên giấc trưa, anh thường chọn cách ngồi ngoài sân hóng mát, đợi đến giờ mới vào đánh thức và đưa cô đi học.

Những ngày mưa gió, anh sẽ canh giờ để về nhà sao cho vừa kịp lúc gọi vợ dậy đi học.

Một buổi trưa nọ, sau khi đánh răng rửa mặt xong xuôi, Lâm Thư dặn dò Cố Quân:

"Còn hơn nửa tháng nữa là thi cuối kỳ rồi, em muốn tranh thủ nghỉ ngơi thêm nên từ mai em sẽ ở lại trường buổi trưa nhé.

"Cố Quân nài nỉ:

"Hay là tối em cũng ở lại trường luôn đi?"

Lâm Thư lắc đầu quầy quậy:

"Không được đâu, ngày nào không gặp Bồng Bồng là em ngủ không yên giấc.

Với lại, mang cơm từ nhà ăn về cũng tiết kiệm được khối tiền đấy.

"Cố Quân dắt xe đạp ra, hạ giọng thì thầm:

"Thế em không nhớ anh à?"

Lâm Thư lấy khăn lau mặt, lườm anh một cái:

"Anh bớt tự luyến đi.

"Cố Quân cười tủm tỉm, dắt xe ra đầu ngõ.

Lâm Thư treo khăn lên giá rồi bước theo sau.

Cô ngồi vắt vẻo trên gác ba ga, hai tay bám chặt yên xe, nói với anh:

"Kỳ nghỉ hè tới, em sẽ ở lại Quảng Châu một tuần, sau đó về đội sản xuất nửa tháng rồi mới lên lại."

"Lâu lắm rồi không gặp Quế Lan với Quế Bình, em cũng thấy lo lo.

"Cố Quân trầm ngâm:

"Cũng nên về thăm hai đứa nó một chuyến.

Năm nay anh mới ghé qua đó được ba lần, chẳng biết tình hình chúng nó dạo này ra sao.

"Hồi còn chạy đi chạy lại giữa Quảng Châu và Quảng Khang, phải mất hơn một tháng anh mới thu xếp được thời gian tạt qua đội sản xuất Phượng Bình một lần.

Trước khi chuyển hẳn lên Quảng Châu, anh cũng đã ghé thăm hai đứa.

Dù cuộc sống vẫn còn nhiều thiếu thốn, nhưng ít ra chúng đã không còn bị ức hiếp như hồi không có ai chống lưng nữa.

Lâm Thư nói:

"Đợt này về, em sẽ soạn cho Quế Lan vài bộ quần áo cũ.

"Hai năm làm việc trong nhà máy, mỗi quý Cố Quân đều được nhận phiếu vải.

Nhờ mối quan hệ với Tề Kiệt, anh còn mua được kha khá vải lỗi mốt.

Từ ngày lên đại học, Lâm Thư không còn mặc những bộ đồ vá víu nữa, chỉ trừ lúc ở nhà.

Cố Quân đề xuất:

"Em lấy quần áo cũ của anh sửa lại cho Quế Bình một bộ quần áo mùa hè luôn nhé.

"Lâm Thư gật đầu đồng ý:

"Dạ được, về quê em sẽ mượn máy khâu nhà đại đội trưởng để sửa.

"Vừa trò chuyện, hai vợ chồng đã đến cổng trường.

Đang đi qua cổng, ánh mắt Lâm Thư vô tình bị thu hút bởi một người đàn ông và hai đứa trẻ đang đứng bên kia đường.

Người dân sống quanh khu vực trường đại học ăn mặc khá tươm tất, nhưng ba bố con này lại gầy nhom, quần áo vá chằng vá đụp, cáu bẩn, ánh mắt toát lên vẻ mệt mỏi, vô hồn.

Người đàn ông trông khá khắc khổ, không thể đoán được tuổi thật.

Hai đứa trẻ, một đứa chừng bốn tuổi, đứa kia cỡ hai ba tuổi.

Nhưng do suy dinh dưỡng, có lẽ tuổi thật của chúng còn lớn hơn vẻ bề ngoài.

Lâm Thư chau mày, ngoái nhìn thêm vài lần cho đến khi Cố Quân đạp xe đưa cô khuất sau cánh cổng trường.

Vào đến trường, cô cũng nhanh chóng gạt hình ảnh ba bố con kia ra khỏi đầu.

Bước vào lớp, Tô Kiến Bình huých vai cô trêu chọc:

"Ngày nào cậu cũng được chồng hộ tống đi học, giờ không chỉ sinh viên khoa mình mà cả trường này ai cũng biết cậu đã có chồng rồi đấy.

"Lâm Thư ngạc nhiên:

"Có gì đâu mà nổi tiếng chứ?

"Tô Kiến Bình đáp:

"Sinh viên có chồng đưa rước đi học, các khoa khác tớ không rõ, nhưng ở khoa mình thì cậu là"

của hiếm"

đấy."

"Học hành căng thẳng, buồn tẻ thế này, chẳng có chuyện gì để"

tám

", nên cậu nghiễm nhiên trở thành chủ đề bàn tán của mọi người.

"Lâm Thư phì cười:

"Chắc từ giờ tớ phải tém tém lại thôi.

"Chuyện trò một lát, tiếng chuông vào lớp vang lên.

Lúc điểm danh, đến tên Lưu Phương, không thấy ai thưa.

Cả lớp ngơ ngác nhìn nhau, chẳng thấy bóng dáng Lưu Phương đâu.

Tô Kiến Bình ngẩn người, lẩm bẩm:

"Lưu Phương là đứa chăm học nhất quả đất, sao lại có chuyện cúp học được?

Hay là xảy ra chuyện gì rồi?"

Giảng viên đứng trên bục hỏi:

"Có em nào biết bạn Lưu Phương đi đâu không?"

Cả lớp nhìn nhau lắc đầu, ai nấy đều mù tịt.

Chẳng hiểu sao, trong đầu Lâm Thư bỗng hiện lên hình ảnh người đàn ông và hai đứa trẻ lem luốc trước cổng trường lúc nãy.

Thấy không ai biết tung tích Lưu Phương, giảng viên định cắt cử sinh viên đi tìm thì cô nàng hớt hải chạy vào lớp.

Trình bày lý do xong xuôi, giảng viên quở trách vài câu rồi mới cho Lưu Phương vào chỗ.

Về chỗ ngồi, Lưu Phương lại thu mình vào góc lớp, lầm lì như mọi khi.

Lâm Thư lén quan sát, thấy thái độ cô ta không có gì khác thường, liền tự nhủ chắc mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Nhưng đến chiều, lúc lấy cơm xong chuẩn bị ra về, Lâm Thư lại bắt gặp Lưu Phương hối hả rời khỏi trường.

Bình thường Lưu Phương lúc nào cũng tranh thủ ăn cơm, tắm rửa nhanh gọn lẹ rồi vùi đầu vào thư viện.

Việc cô ta vội vã rời trường vào giờ này quả thực khiến người ta không khỏi sinh nghi.

Sự hoài nghi trong lòng Lâm Thư càng thêm dâng trào.

Lẽ nào lại có sự trùng hợp đến thế?

Mặc dù nghi ngờ, nhưng đó là chuyện riêng của người ta, cô không có thói quen tọc mạch hay đi buôn dưa lê bán dưa chuột.

Gác lại những suy nghĩ mông lung, Lâm Thư xách hộp cơm rảo bước về nhà.

Tuần này cô được ra ngoài ở, dù buổi trưa không về nhưng tối thì vẫn về nhà trọ.

Cơm nước, tắm rửa xong, trong lúc bà nội chơi với Bồng Bồng, Lâm Thư lại cắm cúi vào sách vở ôn bài.

Khoảng bảy giờ tối, trời bắt đầu nhá nhem, Cố Quân cũng vừa đi làm về.

Anh dắt xe đạp vào sân, vào phòng lấy quần áo đi tắm, tiện miệng kể với Lâm Thư:

"Lúc nãy đi ngang qua cái miếu hoang ở ngã ba hẻm, anh thấy người đàn ông và hai đứa trẻ đang ở đó, chắc họ định qua đêm ở đấy.

"Cái miếu hoang đó trước kia thờ Thổ Địa, từ ngày có phong trào bài trừ mê tín dị đoan thì bị bỏ hoang.

Bên trong miếu có mấy gốc cây khô, những ngày nắng ráo, mấy cụ già trong xóm hay ra đó ngồi hóng mát, hàn huyên.

Cố Quân chép miệng, nói tiếp:

"Anh đang tính có nên đun ấm nước sôi đem ra cho họ không.

"Từng nếm trải cảnh cơ hàn, túng quẫn nên anh rất dễ chạnh lòng trước những mảnh đời bất hạnh.

Nghe vậy, Lâm Thư sững người, hỏi vội:

"Có phải ba bố con lúc trưa đứng trước cổng trường không anh?"

Hai đứa nhỏ cắt tóc ngắn cũn, chẳng phân biệt được trai hay gái.

Nhìn bộ dạng lếch thếch, tiều tụy của ba bố con, chắc chắn họ không nỡ, cũng chẳng có tiền để thuê nhà khách vài hào một đêm, nên mới phải tìm nơi trú tạm bợ.

Cố Quân lắc đầu:

"Lúc trưa anh cũng không để ý lắm.

"Dù sao Lâm Thư cũng đã làm mẹ, trong thâm tâm cô luôn tồn tại tình yêu thương bao la dành cho những đứa trẻ.

"Vậy lát nữa anh mang cho họ ấm nước nóng nhé."

Lâm Thư ngập ngừng một lát rồi nói tiếp:

"Lấy thêm vài chiếc bánh quy với ít báo cũ đem ra cho họ lót chỗ nằm.

"Dù hoàn cảnh gia đình đã khấm khá hơn trước, nhưng chuyện ăn uống họ vẫn phải chi tiêu tằn tiện, nên cô cũng chỉ có thể giúp đỡ họ trong khả năng cho phép.

Sau khi tắm rửa, Cố Quân cuộn vài tờ báo cũ, bọc cẩn thận năm chiếc bánh quy, rồi xách theo phích nước nóng và một chiếc cốc chuẩn bị ra khỏi nhà.

Lâm Thư gọi với lại, dúi vào tay anh nắm ngải cứu, cây nến và hộp diêm:

"Đêm xuống muộn nhiều muỗi lắm, có trẻ con nữa, anh bảo người bố đốt ngải cứu lên xông cho bớt muỗi.

"Bất luận người đàn ông đó có liên quan đến Lưu Phương hay không, Lâm Thư luôn ủng hộ hành động trượng nghĩa của chồng.

Cố Quân gật đầu, cầm theo đồ đạc bước ra ngoài.

Lâm Thư ở nhà thấp thỏm chờ đợi chừng mười phút thì thấy anh quay về.

Cô sốt sắng hỏi:

"Mọi việc ổn thỏa chứ anh?"

Cố Quân đặt phích nước xuống, xòe lòng bàn tay ra, bên trên là tờ năm xu nhàu nhĩ.

"Người đàn ông kia đưa cho anh à?"

Lâm Thư thắc mắc.

Cố Quân khẽ gật đầu.

Nhớ lại khuôn mặt đỏ gay, ánh mắt rơm rớm nước mắt vì tủi hổ của người đàn ông ban nãy, anh đành ngậm ngùi nhận lấy số tiền.

"Nghe anh ta kể là đang đi tìm vợ.

Anh ta nghe phong phanh vợ đang học đại học ở Quảng Châu nên dắt díu hai đứa nhỏ lên đây tìm từ tuần trước.

Vì không biết chính xác là trường nào nên đành phải lân la hỏi thăm từng trường một.

"Lâm Thư lờ mờ đoán ra tám chín phần mười sự việc này có dính líu đến Lưu Phương.

Cô trầm ngâm một lát rồi khuyên nhủ chồng:

"Mình giúp đỡ họ trong khả năng có thể là được rồi.

Những chuyện khác, anh đừng tò mò hỏi han nhiều, kẻo lại rước họa vào thân.

"Khi chưa tường tận ngọn ngành sự việc, lòng nhiệt tình đôi khi lại vô tình tiếp tay cho kẻ ác.

Vì vậy, cách tốt nhất là giữ khoảng cách an toàn, không nên quá bao đồng.

Cố Quân thừa hiểu tính vợ.

Cô vốn là người bao dung, nhân hậu, việc cô nghiêm túc dặn dò như vậy chứng tỏ sự việc này vô cùng nhạy cảm, tuyệt đối không nên dính dáng vào.

Anh gật đầu chắc nịch:

"Anh hiểu rồi.

"Sáng hôm sau, lúc sáu rưỡi Lâm Thư trên đường đến trường, khi đi ngang qua ngôi miếu hoang, ba bố con kia đã không còn ở đó nữa.

Nhưng khi đến cổng trường, cô lại bắt gặp hình bóng tiều tụy của họ.

Nếu người đàn ông kia thực sự là chồng của Lưu Phương, thì sự trốn tránh của cô ta không phải là cách giải quyết hay.

Nó chỉ càng bôi nhọ thanh danh của chính cô ta mà thôi.

Cái mác

"người mẹ vô tâm vứt bỏ gia đình"

có thể sẽ đeo bám cô ta suốt quãng đời còn lại.

Lâm Thư bước vào lớp, Tô Kiến Bình kéo cô lại, thì thào vào tai:

"Đêm qua Lưu Phương cứ lảm nhảm trong mơ suốt, chẳng biết mơ thấy gì mà cứ khóc rồi lại cười, còn gào lên 'Đừng bám theo tôi nữa' rồi lại rối rít xin lỗi.

Sợ chết khiếp đi được."

"Sáng nay lúc đánh răng rửa mặt, tớ thấy sắc mặt cô ấy tệ lắm.

"Nghe Tô Kiến Bình kể, Lâm Thư đưa mắt nhìn về phía góc lớp.

Đúng như lời cô bạn, sắc mặt Lưu Phương tái nhợt, môi nhợt nhạt, trông chẳng khác nào người đang ốm nặng.

Tuy mối quan hệ giữa Lâm Thư và Lưu Phương chưa thân thiết đến mức quan tâm chăm sóc lẫn nhau, nhưng cô vẫn hỏi nhỏ:

"Mọi người không ai hỏi thăm xem cô ấy bị sao à?"

Tô Kiến Bình chép miệng:

"Hỏi chứ, sao lại không hỏi.

Nhưng cô ấy cứ giữ cái bộ mặt lạnh như băng, đuổi khéo bảo không sao, tụi tớ cũng đành cúp vòi.

"Lớp học buổi sáng bắt đầu.

Đang giữa tiết học, bỗng có tiếng xôn xao từ phía cuối lớp, tiếp đó là tiếng hét thất thanh của một sinh viên:

"Thưa thầy, bạn Lưu Phương ngất xỉu rồi ạ!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập