Tần Thư Lễ không dám nhìn quá nhiều, sợ bị người khác phát hiện ra ánh mắt tò mò của mình.
Rẽ trái ngoặt phải vài lần, đi tới trước một cánh cửa to lớn, người trẻ tuổi kia gõ cửa:
“Giáo chủ, Tần chấp sự tới rồi.
“Vào đi.
Con ngươi Tần Thư Lễ co lại, bởi vì giọng nói đó không hề giống giọng nói.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập