Chương 54:
Linh Huyền Thiên Cung:
Linh Tiêu Vừa vặn đúng vào lúc này, Tần Cửu Ca phong thái thong dong, chầm chậm tiến bước.
Theo sau hắn là một nữ tử áo đỏ dung mạo tuyệt mỹ, chính là Cửu U.
“Công tử"
Nhìn thấy Tần Cửu Ca hiện thân, đôi mắt Tô Thanh Hoan bỗng chốc sáng bừng lên, nàng vội vàng lướt tới bên cạnh hắn, định lên tiếng giải thích sự tình vừa rồi.
“Không cần đa lễ, hết thảy ta đều đã thấy rõ, ngươi làm rất tốt.
”
Tần Cửu Ca khẽ buông lời khen ngợi khiến tâm tình Tô Thanh Hoan bình ổn lại, sau đó hắn mới thản nhiên dời tầm mắt, đặt lên người Lâm Trần.
“Rađi, tiền bối.
“Người còn định lẩn trốn đến bao giò?
“Họ Tần kia, ngươi đang nói năng xằng bậy cái gì?
Ta nghe không hiểu.
Lâm Trần cố giữ vẻ trấn định, nhưng sâu trong lòng sớm đã dậy sóng.
Sự hiện diện của Linh Tiêu từ trước đến nay chưa từng bị ai phát giác, vì sao kẻ này lại có thể nhìn thấu?
Hắn quyế không dám thừa nhận, cũng.
chẳng thể thừa nhận.
Thế nhưng ngay lúc này, chiếc nhẫn trên tay hắn bỗng nhiên phát ra linh quang dị thường.
“Aiz!
Tại hạ Linh Tiêu, bái kiến Tần công tử.
Lời vừa dứt, một đạo thanh ảnh hiện ra, lộ rõ dung mạo mỹ lệ cùng dáng người phong mãn của một vị nữ tử.
Nàng sở hữu gương mặt trái xoan thanh tú, đôi ngài cong vrút, ánh mắt lấ lánh như tỉnh tú, sống mũi thon gọn cùng đôi môi đỏ mọng không cần phấn son vẫn diễm lệ thoát tục.
Nàng khoác trên mình bộ thanh y nhạt khảm viền trắng, tư thái nở nang mà không thô kệch, đường cong lượn sóng nhịp nhàng, nhìn ngang hay nhìn nghiêng đều mang vẻ đẹp khác biệt.
Cổ và vai nàng thanh mảnh như ánh trăng soi bóng nước, dải lụa xanh thắt ngang eo càng làm nổi bật thân hình lả lướt như liễu rủ trong gió.
Dù hiện tại chỉ là một luồng tàn hồn hư ảo, nhưng không khó để nhận ra khi còn tại thế, nàng nhất định là một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.
Thậm chí ở một vài phương diện, ngay cả Cửu U cũng có phần kém cạnh.
Tần Cửu Ca nheo mắt quan sát Linh Tiêu, cùng lúc đó, thông tin về nàng hiện ra trong tâm trí hắn:
“Đinh!
Phát hiện Khí Vận Chi Nữ Linh Tiêu.
[ Khí Vận Chi Nữ:
Linh Tiêu ]
[ Thân phận:
Trưởng lão Huyền Linh Thiên Cung ]
[ Tu vi:
Động Hư Cảnh Tiền Kỳ ]
[ Điểm Khí Vận:
30.
000 điểm ]
Gợi ý:
Đối phương nắm giữ thiên phú luyện đan cực mạnh, đề nghị Ký chủ thu phục.
Tần Cửu Ca hơi bất ngờ, không ngờ Linh Tiêu cũng là một vị Khí Vận Chi Nữ, dù điểm khí vận có phần hơi thấp.
Tuy nhiên, thiên phú luyện đan của nàng lại được hệ thống đánh giá cao.
Đối với hắn, luyện đan sư dù hiếm có nhưng cũng chẳng phải điều gì quá to tát, song nếu có một luyện đan sư riêng biệt để điều chế những đan dược bí truyền không ai hay biết, nghe chừng cũng là một ý hay.
“Nếu ta đoán không lầm, tiền bối hẳn là người đến từ Thượng Giới?
Sau khi quan sát xong, Tần Cửu Ca nhàn nhạt lên tiếng, trong lòng đã sớm có định liệu về cách xử trí nàng.
“Phải, tại hạ đến từ Huyền Linh Thiên Cung ở Thượng Giới, không rõ công tử đã từng nghe danh qua chưa?
Linh Tiêu cung kính đáp lời, không dám có nửa phần lơ là.
Nàng tuy chỉ còn là tàn hồn nhưng nhãn lực vẫn còn đó.
Vị công tử trước mặt này tuy bề ngoài ôn nhu nhã nhặn, đối đãi khoan hòa, nhưng khí tràng của kẻ thượng vị bễ nghễ thiên hạ cùng sự tự tin tuyệt đối kia là thứ không cách nào che giấu được.
Kẻ này chắc chắn có lai lịch kinh thiên, nếu không phải truyền nhân của một thế gia cổ lão hay đại giáo đỉnh cấp thì cũng chẳng kém là bao.
Chưa kể, nữ tử áo đỏ đứng sau hắn có thực lực vô cùng khủng bố, e rằng ngay cả thời kỳ toàn thịnh, nàng cũng chưa chắc là đối thủ.
“Huyền Linh Thiên Cung sao?
Một thánh địa luyện đan danh tiếng tại Thượng Giới, ta đương nhiên có nghe qua.
Tần Cửu Ca khẽ mỉm cười.
Cái tên Huyền Linh Thiên Cung quả thực có chút danh tiếng, dù thực lực tông môn không tính là cường thịnh, chỉ miễn cưỡng xếp vào hàng thế lực tam lưu, nhưng bên trong lại có vô số luyện đan sư tọa trấn.
Ở Thượng Giới, luyện đan sư có mạng lưới nhân mạch rất rộng, rất ít kẻ muốn đắc tội với họ.
Một đan tông như vậy có sức hiệu triệu cực kỳ đáng sợ trong một phương Đạo Vực.
Nhưng đáng tiếc, trước sức mạnh tuyệt đối, hết thảy đều là phù vân.
Kiến hôi dù đông vẫn chỉ là kiến hôi, chỉ cần một cái dẫm chân là kết cục sẽ định đoạt.
Nếu thiết ky tỉnh nhuệ của Tần tộc tràn qua, đừng nói một Linh Huyền Đan Tông nhỏ bé, ngay cả toàn bộ Đạo Vực ấy.
cũng sẽ hóa thành mây khói hư vô.
“Công tử đã nghe qua Linh Huyền Thiên Cung sao?
Trong mắt Linh Tiêu chọt lóe lên tia hy vọng.
“Chuyện khi trước là do đệ tử của tại hạ không hiểu chuyện, mạo phạm đến công tử.
Mong công tử rộng lượng tha cho hắn một mạng, tại hạ xin thay mặt hắn bồi tội với người.
“Ngày sau nếu có cơ hội trở lại Thượng Giới, tại hạ nhất định sẽ đem hết thảy sở học để báo đáp đại ân của công tử.
Linh Tiêu thành khẩn nói, chậm rãi hành lễ.
Ân tình của một thế lực Thượng Giới, lại còn là thánh địa luyện đan, cái giá này không.
thể nói là không lớn.
“Huyền Linh Thiên Cung ta tự nhiên biết rõ, nhưng không rõ tiền bối đã từng nghe danh qua.
Tiên Cổ Tần tộc hay chưa?
Tần Cửu Ca khẽ mở miệng, khóe môi mang theo một tia giễu cợt.
“Cái gì?
Tiên Cổ Tần tộc.
Công tử.
ngài chẳng lẽ đến từ Tiên Cổ Tần tộc?
Tim Linh Tiêu đập thình thịch, tình huống tổi tệ nhất cuối cùng cũng xảy ra.
Vị công tử này vậy mà lại xuất thân từ bộ tộc đáng sợ nhất Thượng Giới!
Truyền thuyết kể rằng Tiên Cổ Tần tộc đã tồn tại từ khi hỗn độn chưa phân, Hồng Mông chưa mỏ.
Sự tồn tại của họ lâu đời đến mức có thể truy ngược về trước cả khi Thượng Giới sinh ra.
Không ai biết họ xuất hiện từ lúc nào, cũng chẳng ai rõ cội nguồn của họ ở đâu.
Khi vô số thế lực đỉnh cấp khác còn đang chập chững khởi bước, Tần tộc đã đứng vững trên đỉnh cao của thế gian này.
Trải qua bao thăng trầm, nhiều Đế tộc cổ lão cùng thời đã sớm tiêu vong, chỉ có Tiên Cổ Tần tộc là vẫn sừng sững bất động, ngồi xem thế sự xoay vần, cười nhìn nhân gian chìm nổi.
Linh Tiêu cảm thấy một nỗi tuyệt vọng vô bờ bến trào dâng.
Khi Tần Cửu Ca sinh ra, nàng đã bị k-ẻ g-ian hãm hại mà lưu lạc xuống Hạ Giới, bởi vậy không nhận ra hắn.
Nếu không, dị có cho nàng mười lá gan, nàng cũng chẳng đám trêu vào vị sát tỉnh này.
Nếu hắn thực sự là người của Tần tộc, thì một Linh Huyền Thiên Cung nhỏ bé kia, dù có liên kết với vài Đạo Vực xung quanh cũng chẳng đủ cho hắn nhét kẽ răng.
Thế nhưng Tần Cửu Ca dường như không mấy bận tâm đến sự kinh hãi của nàng, hắn lại nhàn nhạt hỏi tiếp:
“Nhưng ta lại hiếu kỳ một điều, tiền bối vì sao lại lưu lạc đến nông nỗi này, thậm chí còn thu nhận một kẻ phế vật như thế này làm đồ đệ?
Nói đoạn, Tần Cửu Ca liếc mắt nhìn Lâm Trần, sự khinh miệt trong ánh mắt không hề che giấu.
“Họ Tần kia!
Ngươi nói ai là phế vật?
Lâm Trần giận dữ quát lớn.
Dù đang lâm vào cảnh dầu sôi lửa bỏng, nhưng bản tính của một Khí Vận Chi Tử khiến hắn vẫn không chịu thua thiệt về lời nói, không cam lòng chịu nhục.
“Lâm Trần!
Ngươi câm miệng cho ta!
” Nào ngờ, ngay khắc sau, Linh Tiêu lại quay sang quát mắng hắn thậm tệ.
“Ngươi lập tức quỳ xuống cho ta!
” Dưới uy áp của Linh Tiêu, Lâm Trần bị ép tới mức hai gối khuyu xuống, thẳng tắp quỳ rạp trước mặt Tần Cửu Ca.
Để cuộc vui thêm phần kịch tính, Tần Cửu Ca ra hiệu cho Cửu U giải trừ phong tỏa không gian trên người Lâm Trần, để hắn được tận mắt trải nghiệm màn “Sư Từ Tử Hiếu” này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập