Chương 55:
Tiền Bối Chi Bằng Quy Thuận Ta
“Để Tần công tử phải chê cười rồi, đệ tử của tại hạ không hiểu chuyện, sau này ta nhất định sẽ tự mình quản giáo thật nghiêm.
”
“Mong công tử đại nhân đại lượng, không chấp nhặt với kẻ phàm phu tục tử chốn hạ giới này.
Linh Tiêu lộ vẻ cười khổ, hướng về phía Tần Cửu Ca liên tục nói lời tạ lỗi.
“Sư tôn!
Người.
Lâm Trần nghe vậy mà uất ức đến mức muốn thổ huyết.
Bắthắn phải quỳ gối trước mặt kẻ thù không đội trời chung, chuyện này khiến mặt mũi hắn còn biết để vào đâu?
Hơn nữa, người ép hắn quỳ lại chính là sư tôn mà hắn hằng tin tưởng!
Đối với kẻ thù thì khúm núm cúi đầu, đối đãi với hắn lại “trọng quyền xuất kích” sự bất mãt trong lòng Lâm Trần đối với Linh Tiêu theo đó mà tăng vọt.
“Ngậm miệng!
Ngươi còn ngại chuyện chưa đủ lớn sao?
Linh Tiêu nổi giận quát mắng, thâm tâm nàng đã hoàn toàn thất vọng về Lâm Trần.
Đến tận lúc này mà hắn vẫn không nhìn rõ thế cục hay sao?
Mạng nhỏ của cả hai đều nằm trong tay đối phương, sống hay c-hết chỉ dựa vào một câu nói của người ta.
Nếu thái độ thành khẩn, họa may còn có đường sống, Lâm Trần cứ giữ bộ dạng này, chẳng lẽ là nôn nóng muốn đi đầu thai sóm?
“Linh Tiêu tiền bối, ngươi hao tâm tổn trí vì người khác như vậy, chỉ tiếc rằng, kẻ đó tựa hồ chẳng hề biết ơn, cũng không hiểu lấy dụng tâm của ngươi.
Tần Cửu Ca khẽ cười, chuẩn bị châm thêm một mổi lửa vào mối quan hệ đang rạn nứt này.
“Aiz, để công tử chê cười rồi.
Linh Tiêu khẽ lắc đầu thở đài.
Ngay cả Tần công tử – một người xa lạ vừa mới gặp mặt – còn nhìn ra nỗi khổ tâm của nàng, vậy mà Lâm Trần, kẻ sớm tối ở cùng nàng bao năm qua, lại vẫn cứ làm theo ý mình, chẳng máy may nghe lời khuyên can.
“Đinh!
Khí Vận Chi Nữ Linh Tiêu nảy sinh thất vọng đối với Lâm Trần, chúc mừng Ký chủ nhận được 30.
000 điểm Thiên Mệnh Phản Diện.
Sau đó, Linh Tiêu đem toàn bộ sự tình năm xưa bị người ám hại ở Thượng Giới, cho đến việc lưu lạc xuống hạ giới rồi thu nhận Lâm Trần làm đệ tử, nhất nhất kể lại cho Tần Cửu Ca nghe.
“Hóa ra là vậy.
Xem ra Linh Tiêu tiền bối thực sự là gặp người không hiền, chẳng những bị k:
ẻ gian ám toán ở Thượng Giới, mà khi xuống đến hạ giới lại vớ phải một ngôi sao tai họa chỉ biết gây chuyện thị phi.
Linh Tiêu im lặng, không lời phản bác.
Nếu là trước kia, nàng vẫn còn rất coi trọng Lâm Trần, nghĩ rằng hắn dù tính khí nóng nảy nhưng cũng là do tuổi trẻ khí thịnh, có thể bao dung được.
Thế nhưng sau hàng loạt sự việc vừa qua, nàng mới nhìn thấu bản chất thật sự của hắn.
Đây đâu phải là tuổi trẻ nóng tính, rõ ràng là cuồng vọng đến mức ngu xuẩn, không thấy rõ thế cục!
Nếu cứ tiếp tục chấp mê bất ngộ, sóm muộn gì hắn cũng tự hại chết chính mình.
“Linh Tiêu tiền bối, thứ cho ta nói thẳng, ngươi thu Lâm Trần làm đồ đệ chắc hẳn là muốn dựa vào hắn để trở lại Thượng Giới báo thù, đúng không?
“Nhưng giờ ngươi nhìn xem, với bản tính thế này, hắn thực sự có thể mang ngươi trở về sao?
“Họ Tần kia!
Ngươi có ý gì?
Lâm Trần giận dữ ngẩng đầu, gương mặt vặn vẹo dữ tợn.
“Không có ý gì cả.
Chuyện minh châu bị vùi lấp trong bùn nhơ, xưa nay vốn không thiếu.
Cé nhân có câu:
chim khôn chọn cây mà đậu, hiền thần chọn chúa mà thò.
“Tiền bối đi theo Lâm Trần thực là phí hoài thiên tư, chi bằng quy thuận ta.
Bối cảnh của ta tiền bối hẳn đã rỡ, kẻ thù của ngươi đối với ta mà nói, chẳng qua chỉ là một câu nói là xong.
“Nhưng nếu tiền bối cứ dựa vào Lâm Trần, kiếp này liệu có thể trở lại Thượng Giới hay không còn chưa biết, huống hồ là chuyện phục thù?
Tần Cửu Ca nhàn nhạt buông lời, trực tiếp ném ra cành ô liu dụ dỗ.
Linh Tiêu không đáp, nàng cúi đầu lâm vào trầm tư sâu sắc.
Đối Phương nói không sai, nàng đối với Lâm Trần đã ngày một thất vọng.
Nếu quy thuận vị công tử này, việc trở về Thượng Giới là chắc chắn như đinh đóng cột, thù lớn cũng dễ đàng hóa giải.
Ngược lại, nếu theo Lâm Trần, không nói đến việc liệu nàng có trụ nổi đến khi hắn phi thăng hay không, mà ngay cả khi thành công, con đường phía trước vẫn còn xa tít tắp.
Với bản tính gây thù chuốc oán của hắn, chắc chắn sẽ còn chọc giận thêm nhiều cường giả khác, và họ sẽ không dễ nói chuyện như Tần công tử đây.
Có lẽ chưa đợi được đến ngày báo thù, nàng đã hồn phi phách tán rồi.
Đó chính là sự cách biệt một trời một vực.
Điểm xuất phát của Tần công tử đã là đích đến mà Lâm Trần cả đời này không bao giờ ngước nhìn tới được.
Đáng thương cho Lâm Trần vẫn không thấy rõ tình hình, cứ năm lần bảy lượt chọc giận đối phương.
Nếu hắn chịu nghe lời nàng, sao có thể rơi vào bước đường này?
Hon nữa, nàng cảm nhận được lòng phòng bị và sự thiếu tín nhiệm của Lâm Trần đối với mình ngày càng nặng.
Với thủ đoạn ly gián này của Tần công tử, dù nàng có ở lại, Lâm Trần cũng.
chẳng bao giờ tin tưởng nàng nữa.
Đem so với bậc quyền quý đỉnh cấp Thượng Giới như Tần Cửu Ca, Lâm Trần hoàn toàn bị nghiền nát trên mọi phương điện.
Người không được phép đồng ývới hắn!
Nhìn thấy Linh Tiêu im lặng, tâm Lâm Trần bỗng hãng một nhịp.
Linh Tiêu là chỗ dựa lớn nhất của hắn, hắn có được ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ vào nàng.
Nếu nàng rời đi, hắn biết sống sao ở thế giới xa lạ này?
Hắn tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra!
“Sư tôn, người không thể đối xử với ta như vậy!
“Năm đó khi người rơi vào trầm mặc, chính ta là người đã đánh thức người.
Ta có ơn cứu mạng với người, người không thể cứ thế mà bỏ mặc ta!
Lâm Trần kích động hét lên, nỗi sợ mất đi Linh Tiêu khiến hắn trở nên điên cuồng.
Hắn đã mất tất cả, không thể để mất thêm nàng.
“Tiểu Trần.
ta.
Linh Tiêu nghe vậy, lòng càng thêm đau xót.
Một kếly gián rõ ràng như vậy mà hắn không nhìn ra sao?
Chẳng lẽ trong mắt hắn, nàng là hạng người thấy người sang bắt quàng làm họ, ham giàu phụ nghèo hay sao?
Nàng ở bên hắn bao lâu, đã sớm xem hắn như truyền nhân duy nhất, dốc hết tâm can truyền thụ y bát, vậy mà đến tận bây giờ hắn vẫn không một chút tin tưởng nàng?
“Xin lỗi Tần công tử, tại hạ xin khước từ hảo ý của ngài.
“Lâm Trần dù sao cũng có ơn với ta, vô luận thế nào, ta cũng không thể rời bỏ hắn.
Linh Tiêu dứt khoát từ chối.
Dù Lâm Trần có khiến nàng thất vọng đến đâu, dù trước mắt là một lựa chọn tốt hơn vạn lần nhưng nợ ân tình phải trả.
Trừ khi chính Lâm Trần lên tiếng, bằng không nàng thà liều mạng cũng không rời đi.
“Họ Tần!
Ngươi thấy chưa?
Đừng tưởng ai cũng là hạng hám lợi cầu vinh.
Có những người sẽ không bao giờ quy thuận ngươi chỉ vì thân phận cao quý của ngươi đâu!
” Lâm Trần không nhịn được mà lên tiếng giễu cợt.
Chuyện cho tới lúc này, hắn cuối cùng cũng gõ lại được một bàn.
“Tiền bối quả là người trung nghĩa, lấy đức báo oán, chỉ tiếc là có những kẻ căn bản không xứng đáng để người làm như vậy.
Tần Cửu Ca vẫn giữ nụ cười mim chỉ trên môi, đoạn hắn quay sang nhìn Lâm Trần:
“Ta sẽ khiến ngươi phải chủ động dâng nàng cho ta!
Dứt lời, Tần Cửu Ca phất tay áo, ba đạo quang đoàn rực rỡ hiện ra, lơ lửng ngay trước mặt Lâm Trần.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập