Xin chào mọi người.
Tôi tên là Hùng, nhưng ở thế giới này, mọi người gọi tôi là Ace.
Hiện tại, tôi đang sống trong một thế giới nơi những sinh vật kỳ diệu tồn tại — Pokémon.
Và hôm nay, khi tôi vừa tròn mười tuổi, thì cũng là cuộc hành trình của riêng tôi chính thức bắt đầu.
Nếu các bạn thắc mắc vì sao tôi lại ở đây, thì hãy quay trở lại bốn năm trước.
Bốn năm trước.
Khi tôi mười sáu tuổi, tôi đã dành rất nhiều tình cảm cho Pokémon.
Từ nhỏ tôi đã xem anime không biết bao nhiêu lần.
Vì vậy tôi luôn tìm kiếm các tựa game Pokémon để chơi, dù phần lớn chỉ là game nhái được tạo ra để hút tiền người chơi.
Cho đến một ngày, tôi tìm thấy một nhóm giả lập.
Chính nơi đó đã dẫn tôi đến những tựa game Pokémon chính thức của Game Freak trên chiếc điện thoại cũ kỹ của mình.
Tựa game đầu tiên tôi chơi là:
Pokémon Emerald.
Khoảnh khắc trò chơi khởi động, tôi có cảm giác như vừa phát hiện ra một đại lục mới.
Tôi cày ngày cày đêm.
Bắt được Pokémon đầu tiên.
Xây dựng đội hình.
Thử sai.
Rồi thất bại.
Và lại đứng lên.
Những người trong nhóm rất nhiệt tình, họ giúp tôi rất nhiều, từ cách vượt Gym cho đến chọn Pokémon phù hợp.
Và rồi.
Thời khắc ấy đã đến.
Tôi đánh bại Wallace.
Nhà vô địch của vùng Hoenn.
Sau khi đánh bại nhà vô địch, bỗng nhiên đầu tôi nặng đi.
Có lẽ.
Tôi đã quá chìm đấm vào trò chơi này, mà quên đi rằng giấc ngủ quan trọng như thế nào.
Đôi mắt tôi nhắm lại.
Điện thoại rơi xuống.
Những tiếng hít thở chậm dần.
Khi tôi mở mắt, bao bọc tôi là một không gian tối tăm, tôi chẳng cảm nhận được điều gì xung quanh, cơ thể chẳng thể cử động.
Bỗng nhiên.
Cảm giác rơi ập đến.
Tim đập loạn.
Trong mơ hồ hình như có gì đó vừa chạm vào tôi.
Ở một nơi khác.
Một cậu bé bật dậy khỏi giường, miệng cậu mở rộng rồi lại khép, cậu hút hết không khí xung quanh như đã từ rất lâu cậu không còn được thở.
Cậu cảm thấy tâm trí được nhẹ đi, những cơn nặng đầu đang giảm dần cậu.
Cậu bắt đầu nhìn xem xung quanh, một căn phòng kì lạ khi phong cách nhà hiện đại nhưng vật dụng trong phòng lại cổ điển.
Một mùi hương nhẹ thoảng qua, đến từ chiếc mền cậu đang đắp, làm cho cơ thể cậu dễ chịu hơn.
Khi căn phòng có phần khó chịu khi không được đón nắng thường xuyên.
Trong lúc cậu bắt đầu suy tư về nơi này.
Một cơn gió nhẹ lướt qua kéo đi sự chú ý của cậu.
Cậu nhìn đến, chiếc rèm đang đung đưa theo những cơn gió thoảng qua khè cửa, có vài tia sáng len lỏi chiếu rọi vào phòng.
Cậu xuống giường.
Lếch bước từng bước chân yếu ớt đến cánh cửa.
Tay cậu đưa lên chạm vào mảnh vải trước mắt và đẩy nhẹ.
Khi rèm được kéo sang bên, ánh sắc đỏ nóng bỏng như chiếm lấy cơ thể cậu.
Trong vô thức, cậu khép lại đôi mắt.
Khi cảm giác dần dịu đi, đôi mắt cậu dần mở.
Sau tấm cửa kính kia, những hàng cây đang xếp dài vô tận, mặt trời đỏ rực đang dần khuất sau những dãy núi phía xa.
Cậu chìm đắm trong khung cảnh ấy, cơ thể như không được làm chủ, cậu đẩy nhẹ cửa kính bước ra ban công.
Khi này, những cơn gió nhẹ nhàng lướt tới bao quanh cơ thể có đôi phần còn yếu đuối của cậu.
Âm thanh xung quanh cũng rõ ràng hơn, khi đằng xa những đàn chim sau nhiều lần kiếm ăn đang bắt đầu quay về tổ, tiếng của chúng vang vọng núi rừng.
Hình ảnh ấy, càng làm cho bức tranh phong cảnh này càng thêm khắc sâu trong tâm trí cậu bé mãi không thôi.
Ở ngay bây giờ, về sau và nhiều năm nữa, cậu cũng chẳng thể quên ngày hôm nay, ngày cậu đặt những bước chân đầu tiên của mình trên thế giới kỳ diệu này.
"Hop-pip.
"Một tiếng kêu vui vẻ, nhưng ẩn sâu bên trong là sự sợ hãi về một điều gì đó.
Trước mắt của cậu.
Một cái bóng tròn tròn lơ lửng ngoài ban công, gió nhẹ làm nó chao nghiêng.
"A, đây là.
Pokemon?"
Cậu bé tự hỏi, giờ đây cơ thể cậu đã trở lại bình thường, cảm giác nặng nề ban đầu đã biến mất.
Cùng lúc đó, Hoppip từ từ tiến đến, nó đưa đôi mắt ngây thơ nhìn cậu, sau đó lao vào lòng cậu, quấn quít như không muốn xa rời.
"Này.
.."
Cậu bé định lên tiếng hỏi thì một cơn đau đầu ập đến, cậu bé vô thức hét lên.
Một cảm giác quái lạ đang tiến vào bên trong cậu.
Lo lắng.
Tò mò.
Vui vẻ.
'Đây là.
' Cậu bé không kịp nghĩ gì thì đôi mắt đã nhắm lại, ngất đi.
Trước khi ngất, một tiếng đập cửa vang lên.
Và những lời cuối cùng lọt vào tai cậu.
"Anh ơi, thằng bé vừa mới tỉnh, nhưng.
".
Vài giờ sau.
Cậu bé lần nữa tỉnh lại, cậu vẫn nằm đó không cử động, đôi mắt thẩn thờ nhìn lên trần nhà.
Nhà, tôi là Ace.
' Cậu bé lẩm bẩm một mình, vài hình ảnh hiện lên trong đầu cậu, Ace.
Hình ảnh một gia đình xa lạ, nhưng lại quen thuộc.
Cha tên Farley, một nhà chăm sóc Pokemon, một mở một khu điều dưỡng Pokemon, chính là nơi này.
Mẹ tên Oralie, một điều phối viên đã về hưu, lập gia đình với Farley, có một người con, và giờ đôi khi bà đến những buổi tổ chức Contest.
Ace 6 tuổi, là là đứa con duy nhất của họ, và giờ người đó là tôi.
Và Hoppip, Pokemon luôn đi theo Ace, cũng là lý do dẫn đến sự bất tỉnh của Ace ở lúc đầu, do cố giúp Hoppip đang mắc kẹt vô tình cậu đập đầu và bất tỉnh.
Sau khi những hình ảnh đó trôi qua, Ace từ từ ngồi dậy, trước mặt cậu là một người phụ nữ đang dựa giường chìm vào giấc ngủ với gương mặt tiều tụy, trên hai hàng mi vẫn còn dấu vết những giọt nước mắt đã khô đi, người mà theo trí nhớ của Ace đã từng rạng rỡ dường nào.
"Mẹ."
Tôi vô thức thốt lên, khi dòng suy nghĩ của tôi vẫn còn trống rỗng.
"Ươm."
Oralie than nhẹ, giọng mệt mỏi, dần dần cô mở mắt ra.
"Ace, con không sao chứ?"
Khi vừa định thần lại, Oralie vô thức tiến đến gần muốn ôm lấy Ace.
Nhưng rồi khựng lại.
Cả hai lẳng lặng nhìn nhau vài giây.
Rồi Oralie chống đôi tay xuống giường, cô từ từ ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi thăm với gương mặt mỉm cười nhưng cho Ace cảm giác não nề đến lạ.
Tim Ace như thắt lại.
Cậu không biết diễn tả cảm giác ra sao?
Nếu đây là mẹ, vậy người kia thì sao?
Có gì đó mông lung lướt qua trong đôi Ace, nhưng cậu vội che đi nó.
Con ổn."
Tôi chần chừ, dùng hết sức lực để đẩy những âm tiết ấy ra khỏi miệng.
Được, vậy con nghỉ ngơi đi, mẹ xuống nấu cháo đem lên cho con nhé."
Oralie vẫn giữ nụ cười ấy.
Cô ngập ngừng.
Rồi quay lưng bước ra khỏi phòng.
Khi cánh cửa khép lại, một tiếng thở dài rất khẽ vang lên phía bên kia.
"Thôi… để lần sau vậy."
Oralie thì thầm.
Bên trong phòng.
Tôi đưa ánh mắt dõi theo bóng hình ấy.
Khi cánh cửa khép lại, tôi mới nhận ra mình vừa nín thở.
Tôi đưa ánh mắt nhìn căn phòng, nơi vừa xa lạ vừa quen thuộc, cảm giác thật khó tả.
Đầu óc chẳng thể nghĩ được gì.
Tôi dừng ánh mắt khi bắt gặp hình bóng thân quen đang lén nhìn từ ban công.
Con Hoppip đó dường như đang lo lắng lắm.
Cũng phải thôi, vì cứu cậu ấy mà Ace đã ngất lần đầu.
Sau đó, khi Hoppip chạm vào tôi… Tôi lại xỉu thêm lần nữa.
Có lẽ… cậu ấy nghĩ mọi chuyện là lỗi của mình.
"Lại đây nào."
Tôi cười mỉm, muốn cho cậu anh an lòng, rồi vẫy tay gọi Hoppip.
"Hop-pip."
Hoppip hơi chần chừ.
Rồi Hoppip chậm chậm bước lại gần tôi, nhưng còn vài bước thì dừng lại, cậu ta cúi đầu chẳng dám nhìn hay chạm vào tôi nữa.
Dù thấy dễ thương nhưng cũng thật tội nghiệp làm sao.
Tôi bước xuống giường.
Từng bước một tiến lại gần.
Rồi khẽ cúi xuống, vòng tay ôm lấy nó.
Cơ thể Hoppip khẽ giật mình, như muốn lùi lại.
Nhưng rồi nó đứng yên.
Tuy vậy, đôi cánh nhỏ khẽ rung, nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra.
Khi ôm lấy Hoppip, tôi chợt cảm thấy một thứ gì đó truyền qua lồng ngực mình.
Sợ hãi.
Tự trách.
Và nhẹ nhõm.
Tôi lấy lại bình tĩnh.
"Không sao đâu."
Tôi khẽ nói.
"Tớ vẫn ở đây mà."
Tôi nhẹ nhàng an ủi Hoppip.
Nhưng rồi, tiếng kẽo kẹt khẽ vang lên.
Cánh cửa khẽ mở.
Farley bước vào.
Áo sơ mi chưa kịp cài thẳng, tóc hơi rối như vừa chạy từ phòng làm việc sang.
Ông không cao lớn nổi bật, cũng chẳng mang khí chất uy nghiêm gì đặc biệt.
Nếu gặp ngoài phố, có lẽ người ta sẽ nghĩ ông là một người đàn ông hiền lành, hơi gầy, dễ bị gió thổi ngã.
Nhưng khi ông đứng trong phòng…
Không khí chậm lại.
Ông nhìn tôi.
Ánh mắt không hoảng loạn, không dồn dập đặt câu hỏi.
Chỉ lặng lẽ quan sát.
Ông bước đến cạnh giường.
"Được rồi."
Giọng ông trầm, rất bình thường.
"Để ba xem.
"Ông kiểm tra nhịp thở, đồng tử, mạch đập.
Động tác không quá nhanh, cũng không quá chậm.
Cứ như thể ông đã làm việc này cả đời.
Hoppip khẽ lùi lại khi ông chạm vào tôi.
Farley dừng tay một chút.
Ông nhìn Hoppip.
Không trách móc.
Không dò xét.
Chỉ nói khẽ:
"Không sao đâu.
"Giọng ông không cao, nhưng Hoppip thật sự ngừng run.
Ông quay sang tôi.
"Có chóng mặt không?"
"Dạ… không nhiều.
"Ông gật đầu.
Không nói gì thêm.
Chỉ chỉnh lại gối phía sau lưng tôi, đỡ tôi ngồi xuống, động tác rất tự nhiên.
Lúc ấy Oralie bước vào, tay bưng bát cháo còn bốc khói.
Bà cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng mắt thì đỏ.
Farley nhìn bà.
Một ánh nhìn rất ngắn thôi.
Nhưng đủ lâu để nhận ra quầng mắt đỏ và đôi tay hơi run ấy.
“Anh đã nói rồi mà.
” Giọng ông dịu đi chút, mở một trò đùa nhỏ.
“Thằng bé cứng đầu giống em hồi nhỏ.
Oralie khẽ bật cười.
Âm thanh rất nhẹ, như sợ làm vỡ thứ gì đó mong manh trong phòng.
Không phải nói cho tôi.
Mà nói cho bà nghe.
Oralie khẽ thở ra, như thể cuối cùng cũng được phép thở.
Farley kéo ghế ngồi xuống cạnh giường.
Ông không chiếm nhiều không gian.
Nhưng từ lúc ông ngồi xuống, căn phòng giống như được cố định lại.
Tôi chợt hiểu.
Không phải vì ông mạnh.
Mà vì ông đủ bình tĩnh để người khác mạnh theo.
Tôi nhìn ông.
Có lẽ Ace đã lớn lên nhìn theo dáng lưng này.
Một người đàn ông không bao giờ tự nhận mình giỏi giang.
Nhưng mỗi khi có chuyện xảy ra, tất cả đều vô thức tìm đến ông.
“Lần sau, ” Farley nói, giọng vẫn đều đều, “con muốn giúp đỡ hoặc bảo vệ ai đó, thì trước hết phải giữ mình đứng vững đã.
Không phải lời dạy dỗ.
Chỉ là một câu nói đơn giản.
Nhưng tôi biết… đó là điều Ace muốn trở thành.
Không ồn ào.
Không khoa trương.
Chỉ đủ vững để người khác tin tưởng mà tựa vào.
Farley không hỏi thêm về chuyện tôi ngất.
Không hỏi vì sao Hoppip sợ.
Ông hiểu rằng nếu người khác muốn nói, họ sẽ tự nói.
Còn nếu không muốn, hỏi chỉ khiến cả hai khó xử.
Cứ thể cả ba lẳng lặng ngồi bên nhau, nhưng không khí đã không còn căng thẳng nữa, mà nó giống như một gia đình đang tận hưởng những giây phút họ được ở bên nhau.
"Thôi con nghỉ đi, có cần gì thì cứ gọi cho mẹ, hai chúng ta đi đây."
Farley chậm rãi nói, rồi đưa mắt nhìn sang Oralie.
Dù có đôi chút không nở, nhưng Oralie vẫn gật đầu rồi rời đi cùng Farley.
"Đúng rồi, Milcah đã lo cho con lắm đấy.
Ngày mai hãy gọi cho cô bé nhé, khi nào khỏe thì con hãy qua nhà cô bé cảm ơn."
Trước khi đi, Oralie như nhớ ra rồi nhắc nhở tôi.
"Milcah sao.
Được rồi ạ."
Tôi lẩm bẩm rồi đồng ý với Oralie.
Khi cả hai biết ra khỏi phòng, trong đầu tôi hiện lên hình bóng một cô bé dễ thương với mái tóc vàng như ánh mặt trời, đôi mắt thì lại xanh thẩm như đại dương.
Tôi lắc đầu xóa đi hình ảnh ấy, hiện giờ tôi cần một giấc ngủ để điều chỉnh lại bản thân, còn Milcah thì chứ để ngày mai vậy.
Tôi nhắm mắt lại.
Ngoài ban công, gió đêm vẫn thổi qua những tán cây.
Một hành trình mới đang chờ phía trước.
Và lần này.
Tôi sẽ không chỉ là người chơi nữa.
Nhật ký ngày đầu của tôi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập