Chương 3: Số Phận Những Kẻ Yếu (3)

Chương 3

Chìm vào quá khứ.

Thực tại đau đớn hay kỷ niệm hạnh phúc, liệu bạn sẽ chọn gì?

Còn ta…Không thể chọn khi còn có thể!

Mộng tưởng của Diệp Trần.

Trong cơn mê man sau khi bị thần thức bí ẩn thôn phệ và chiếm lấy hoàn toàn cơ thể – chỉ còn một phần thần thức được lưu giữ sau khi sử dụng bí pháp, còn phần lớn thần thức còn lại đều sẽ tan biến vào “luân hồi”- Phần thần thức bị tan biến – Diệp Trần dần mở mắt một lần nữa.

“Mình chưa…chưa chết sao” – Cảm giác đầu cậu đau nhói thật sự, không giống như đang trong mơ…

Nhưng có lẽ sự thật là cậu đã thực sự “không còn”.

Trước mắt cậu là một khoảng không vô định, không trời, không mây, không cảnh vật, chỉ toàn là một màu trắng làm chủ đạo.

Diệp Trần dần đứng dậy, chân cậu bước lang thang khắp khoảng không vô định.

‘Đây là đâu chứ….

không lẽ là luân hồi trong truyền thuyết sao!

’- mơ hồ nghĩ trong đầu.

Đột nhiên, trong lúc cậu đang đi thì một điều bất ngờ đập vào mắt, ánh sáng chói mắt lan tỏa khắp vùng không gian vô định, cảnh vật xung quanh dần được tái tạo, có nhà, có cây, có trời, có chim bay liện khắp nơi…Mắt Diệp Trần vẫn nhắm chặt…Một lúc sau, cậu từ từ mở mắt ra:

“Hửm…Gì vậy…Đây là… Diệp…Diệp gia, mình…Mình…Trở về nhà rồi sao!

Diệp Trần giật mình thản thốt, lời nói lắp bắp tuôn ra khỏi miệng, cậu không thể tin vào thứ mình đang nhìn thấy, đây là nơi cậu từng ở, từng sinh hoạt, cùng nô đùa với đại ca, nói chuyện thân thiết với phụ thân và mẫu thân, cậu vội vàng đi kiểm tra xung quanh, xem từng sự vật, cảnh vật để chắc chắn rằng mình không hoang tưởng:

“Nơi này…

Cái cây này….

Khu bếp…

Quả thật…”.

Cậu không khỏi vui sướng trong lòng, cho dù cậu từng nói với đại ca là cậu không muốn về, chỉ muốn ở lại học viện tu luyện, cho dù đây là nơi cậu từng chứng kiến khoảnh khắc buồn nhất khi mẫu thân qua đời, nơi phụ thân lạnh nhạt với cậu, .

Nhưng, sự thật trong tâm là cậu vẫn muốn trở về, vẫn muốn sống lại những khoảnh khắc tươi đẹp nhất trong cuộc đời.

Trong lúc cậu đang nhớ lại những tháng ngày vui vẻ cùng mẫu thân và gia đình thì trong vô thức lại bước đến trước cửa phòng của mẫu thân, cậu biết mẫu thân đã không còn nhưng…Vẫn không thể kìm lòng được mà gõ cửa…chờ đợi một “phép màu”.

Cộc…Cộc…

“Ai vậy?

Mau vào đi”.

Một giọng nói phát lên khiến cậu không thể không bối rối .

'giọng nói này…' dù cậu đã 6 năm không nghe giọng mẫu thân nhưng giọng nói của bà ấy vẫn luôn ghi sâu trong tiềm thức của Diệp Trần, cậu vội vàng đẩy cửa như thể không muốn chậm một giây một phút nào.

Vừa bước vào, đập vào mắt là hiện thực khiến cậu không thể tin vào mắt mình.

Trước mắt là mẫu thân cậu, bà khoác trên mình trang phục màu tím nhạt, trên trang phục đính vài hạt châu lấp lánh, tóc bà đeo trâm ngọc, búi cao, đen óng mượt như thể không lão hóa theo thời gian, dung nhan thanh tú, da trắng mịn, chỉ có vài nếp nhăn nơi khóe mắt là minh chứng cho thời gian đã đi qua, mắt hiền dịu nhìn về phía Diệp Trần đang bất động.

“Sao đứa con ngốc này lại chạy tới đây rồi, lại bị đại ca trêu chọc hả?

– Giọng nói trong trẻo, hiền dịu phát ra từ phía mẫu thân Diệp Trần.

Nghe thấy giọng mẹ, cậu liền bừng tỉnh, nhìn chằm chằm về phía bà, liên tục dụi mắt như thể chưa tin được hiện thực, sau đó liền thốt lên:

“Mẫu thân”.

– Cả người có chút run rẩy, cảm xúc xúc động dâng trào chiếm lấy suy nghĩ.

Cậu vội chạy tới phía bà ấy, tay ôm chặt người bà, mắt rơi từng giọt nước mắt của sự hạnh phúc vì đã quá lâu không được nhìn thấy mẹ.

“Tên nhóc này, sao lại ôm chặt mẫu thân như vậy, còn khóc nữa, mau…Mau thả mẫu thân ra, mẫu thân cùng Trần nhi sẽ đến chỗ đại ca con xử lý y nào!

” – Bà nói vậy nhưng tay lại ôm lấy vỗ về Diệp Trần.

Diệp Trần vừa khóc vừa nói:

“Không…Đại ca…Không có trêu chọc hài nhi, hài nhi nhớ người nên mới khóc” – Mắt hắn vẫn rơi lệ, càng ôm chặt mẫu thân hơn.

“Đứa nhóc này, sao lại nhớ ta chứ, ta đâu có rời xa Trần nhi đi đâu đâu!

” – Mẫu thân Diệp Trần đáp lại hắn giọng vẫn dịu nhẹ như mùa xuân.

“Trần nhi…Trần nhi…” – Diệp Trần lắp bắp không nói thành lời được.

Cậu chưa kịp nói thì ngoài cửa lại có thêm hai bóng hình quen thuộc bước vào.

“Phu nhân và Trần nhi nhà ta nay tình cảm quá ta!

” – Phụ thân Diệp Trần – Diệp Thừa lên tiếng.

Thấy vậy cậu liền quay mặt lại nhìn, trước mắt cậu là đại ca Diệp Phong và phụ thân Diệp Thừa đang nhìn cậu và mẫu thân.

Diệp thừa tiếp tục nói:

“Trưa rồi, nên phu quân đích thân đến mời phu nhân ta qua ăn cơm” – Giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng.

“Cả Trần nhi ngoan nhà ta nữa”.

Nghe giọng nói trầm ấm của phụ thân hắn, cậu liền không khỏi hạnh phúc hơn, mắt lại tiếp tục rơi nhiều lệ hơn, không biết đã qua bao lâu, cậu mới được nghe giọng phụ thân nhẹ nhàng như vậy.

“Này, đứa đệ mít ướt, đệ khóc gì khóc hoài vậy chứ…lêu lêu…mít ướt” – Diệp Phong bất ngờ trêu chọc Diệp Trần.

“Phong nhi!

Không được chọc đệ con như vậy chứ!

” – Mẫu thân hắn giọng hơi gắt nói.

“Đúng vậy, con không được chọc đệ con như vậy, con phải cổ vũ đệ con phải mạnh mẽ hơn, thân là nam nhi không được khóc lóc như thế!

” – Diệp Thừa nói tiếp lời phu nhân răn dạy Diệp Phong.

Nhưng Diệp Phong vẫn không nghe tiếp tục trêu chọc y.

“Lêu lêu…đệ đệ ta thật mít ướt…haha…”.

“Này Phong nhi!

” – Phu nhân Diệp Thừa và Diệp Thừa cùng nhau hét lớn.

Diệp Trần đứng ngoài cuộc quan sát trong lòng cảm thấy vui sướng, hạnh phúc hơn bao giờ hết, cậu cảm nhận thấy rõ được tình thương của phụ thân, mẫu thân, sự hài hước của đại ca lúc nhỏ.

Sau đó cả gia đình cậu cùng nhau ăn trưa, cậu được tận hưởng những khoảnh khắc vui vẻ nhất bên gia đình (đi mua sắm cùng mẫu thân, trêu chọc lại đại ca, luyện võ cùng cha)

từng ngày trôi qua thật êm…đềm.

….

Một buổi tối nọ.

Diệp Trần nằm trên nóc một ngôi nhà trong gia viên, mặt ngửa lên trời, nghĩ.

‘Thật hạnh phúc khi được sống trong những khoảnh khắc này, nhưng…’

‘Mình biết đây không phải là sự thật…’

Cậu vừa dứt suy nghĩ thì đột nhiên, toàn bộ không gian xung quanh liền vụn vỡ, bầu trời đầy sao, những hàng cây, dãy nhà dần tan biến…Một bóng hình bí ẩn từ trong hư không hiện ra.

Một ông lão râu dài, thân bận thanh y, dáng vẻ phong trần, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn do tuổi già, ông đang lơ lửng trên không trung.

Mắt Diệp Trần nhìn chằm chằm về phía lão.

Một lúc sau cậu liền hỏi:

“Tất cả mọi chuyện là do ông làm ra phải không?"

– Diệp Trần hỏi.

“Không!

Tất cả đều là do ngươi tự suy diễn ra mà thôi, ta không có làm gì cả, vừa rồi cũng là ngươi kết thúc tất cả” – Ông lão thần bí giọng ồm, hơi run do tuổi cao đáp.

“Vậy, sao ta lại ở nơi này?

– Cậu lại hỏi.

“Đây là luân hồi” – Ông lão đáp lại.

“Luân hồi sao!

Ha…Ta biết ngay mà” – Diệp Trần trầm ngâm, mặt hơi chút mỉa mai vào sự thật này.

“Sao…Ngươi không tiếp tục mơ về những kỷ niệm đẹp của ngươi?

– Ông lão chợt hỏi cậu.

“Như ông đã nói đó “Kỷ Niệm”, nó mãi sẽ chỉ là kỷ niệm, mà nếu đã là kỷ niệm thì nó sẽ không tồn tại mãi mãi ở thực tại được, dù ta có tiếp tục mơ thì cũng là đang lặp lại những gì mình đã làm mà thôi…” – Diệp Trần nói đứt đoạn để lấy dũng khí rồi tiếp tục nói:

“Giấc mơ hay kỷ niệm dù có đẹp đẽ đến đâu, rồi cũng sẽ đến lúc vụt tắt, ta chỉ có thể lưu giữ mãi trong trái tim trước ngực này!

Nghe cậu nói vậy, vẻ mặt ông lão liền có chút hơi bất ngờ.

“Không ngờ!

Ngươi còn trẻ lại có nhiều câu khiến ta khá ngạc nhiên đó!

”.

“Ngươi chính là người đầu tiên trong vạn năm thoát ra khỏi được ảo cảnh vấn tâm này” – Lão liền nói tiếp.

“Ảo cảnh “vấn tâm” sao?

– Diệp Trần nghi hoặc suy nghĩ.

Không đợi cậu dứt suy nghĩ, lão liền nói tiếp:

“Ải vấn tâm!

Chính là ải kiểm tra mức độ nhận biết thực tại và quá khứ mà ta đã đặt ra, những kẻ chỉ luôn chăm chăm vào quá khứ đẹp đẽ mà quên mất đi thực tại thì thực sự không đủ sự quyết tâm để lựa chọn “luân hồi” cho bản thân”.

“Lựa chọn luân hồi cho bản thân sao?

– Diệp Trần đồng tử dãn ra, nét mặt tò mò.

“Đúng vậy, chỉ có những kẻ vượt qua ải vấn tâm này, mới có thể tự chọn cho mình đích đến cho kiếp sau”.

Nghe lão thần bí nói vậy, Diệp Trần cậu dần hiểu ra:

“Vậy là…ta đã vượt qua ải vấn tâm rồi sao?

“Đúng, ngươi đã vượt qua nó, vừa rồi tâm ngươi đã chấp nhận thực tại, cho nên ngươi đủ tư cách vượt qua ải vấn tâm này rồi!

”.

“Nên giờ ngươi có thể chọn số phận của mình cho kiếp sau.

Nghe vậy, Diệp Trần trầm xuống, nét mặt suy tư, sau đó liền nói ra một câu:

“Ta muốn kiếp sau…là một “phàm nhân””.

Lời của Diệp Trần thốt ra càng khiến lão bất ngờ hơn bao giờ hết:

“Sao…Sao ngươi không chọn trở thành cường giả ở kiếp sau, điều đó chẳng phải tốt hơn sao?

Nghe vậy, Diệp Trần hắn liền cười mỉa mai pha chút sự rệu rả, nét mặt cậu có chút buồn, nhưng ánh mắt lại đầy sự quyết tâm.

“Ý nghĩa gì chứ?

“.

”Ông lão trầm ngâm.

Thấy vậy, cậu liền nói tiếp:

“Ta đã cố gắng quá nhiều rồi, cả đời này ta đã không ngừng cố gắng và quyết tâm, nhưng thực sự…Nó chẳng có tác dụng!

”.

“Cho dù ông thật sự có cho ta thiên phú tuyệt đại đi chăng nữa, thì nó mãi là thứ ta được người khác ban cho, không phải chính bản thân ta tạo nên, ta sẽ chẳng thể phát huy được nó, ở kiếp này, cuộc đời này, ta đã quá mệt mỏi với thế đạo “Cường giả vi tôn” này rồi”.

“Nên ta muốn ở kiếp sau, mình sẽ một lần được thoải mái…Được cùng gia đình vui vẻ trồng trọt, chăn nuôi, được sống trọn vẹn mà không phải nghĩ suy về điều gì!

Thoát khỏi quy luật bất công này.

Vì thế…”.

“Mong lão hãy cho ta một kiếp sau là.

Phàm nhân”.

Nghe những lời tâm sự từ tận đáy lòng của Diệp Trần, ông lão liền quá đỗi ngạc nhiên, ông nhìn chằm chằm vào thanh niên trẻ phía trước, khuôn mặt, dáng vóc cậu thật kĩ.

“Ngươi…Quả thật là một người đặc biệt”.

“Được!

Ta sẽ ban cho ngươi một kiếp sống như ngươi mong muốn!

”.

Nói rồi, lão liền chấp tay thi pháp một pháp quyết bí ẩn, cả không gian như chấn động theo từng lời niệm, sau đó lão liền thốt lên:

“Luân hồi nghịch chuyển”.

Một cánh cửa không gian liền từ từ mở ra trước mặt Diệp Trần cách cậu vài trượng, bên trong cửa là một bầu trời thiên hà đầy huyền bí nhưng không kém phần tươi đẹp.

“Ngươi hãy bước vào đi.

”.

Nghe vậy Diệp Trần liền chầm chậm bước tới cánh cửa không gian phía trước mặt, chưa kịp bước vào thì một giọng nói lại vọng lại:

“Mong ngươi kiếp sau vui vẻ hạnh phúc như ngươi mong muốn…”.

Nghe những lời chúc tốt đẹp từ lão, Diệp Trần liền khảng khái đáp lại dõng dạc.

“Cảm ơn ông…”.

“Này, nãy giờ ngươi nói chuyện có chút không xem trọng ta cho lắm…Ít nhất cũng phải gọi ta một tiếng “lão tiền bối” chứ!

”.

“Ha…Này…Lão đừng trêu ta nữa, ta không muốn trước khi chuyển kiếp lại phải cúi đầu trước người khác đâu” – Cậu giọng hơi trẻ con vang lên.

“Hahahahaha.

” – Lão liền bật cười lớn, nét mặt không chút tức giận.

Diệp Trần bước qua cánh cửa luân hồi.

Chợt trong nháy mắt, cậu như cảm nhận lại cả cuộc đời của mình, cuộc đời của kẻ có thiên phú thấp kém nhưng phải sống trong thế giới của “sức mạnh”, cuộc đời có lúc vui buồn, tuyệt vọng, .

Cậu như cảm nhận lại tất cả, đôi môi nở một nụ cười nhẹ vì có lẽ sắp được giải thoát, trong lúc mơ hồ:

“Phụ thân….

Đại ca…Người con, đệ đệ bất hiếu này đành đi trước hai người một bước vậy.

Mẫu thân, hài nhi đến với người đây….

” – Diệp Trần cậu đã thực sự được giải thoát.

Ông lão thần bí lặng nhìn Diệp Trần bước vào luân hồi rồi thầm nghĩ.

‘Ha…chả có sự chọn lựa nào ở đây cả!

Cuộc đời của mỗi con người không nên để ngoại vật quyết định mà nên do chính bản thân lựa chọn’.

‘Ta không thể chọn số phận cho hắn được, nhưng món quà dành cho kẻ vượt qua ải vấn tâm là có thật, hắn sẽ được thiên đạo chúc phúc…’.

‘Hắn khiến ta thật ấn tượng…Không biết qua bao lâu rồi, ta mới chứng kiến một kẻ “quên đi quá khứ tươi đẹp chấp nhận thực tại tàn nhẫn” như vậy’.

‘Có lẽ phải từ trận chiến năm đó rồi….

’.

Nghĩ rồi lão dần biến mất vào hư vô, để lại một khoảng không vô định trắng xóa.

Muốn hoàn thiện bản thân thì chúng ta phải biết “quên đi quá khứ – chấp nhận thực tại và tiến tới tương lai” chỉ khi như vậy, ta mới hiểu được sự sống.

Có lẽ việc trở thành một “Phàm Nhân” sẽ tốt hơn khi phải sống trong thế đạo loạn lạc này.

….

Như cách Diệp Trần đã chọn vậy.

Còn Tiếp.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập