Thấy Huyền Lãng hỏi, Minh Nguyệt liền trả lời.
“Đúng vậy!
Viện trưởng chúng ta cùng hai Viện trưởng của Tiên Luân và Thái Nhất đã cùng nhất trí là sẽ hợp tác và cử đi 5 học viên ưu tú tham gia bí cảnh lần này!
”.
“Sao phụ thân học trò lại đồng ý hợp tác với đám Tiên Luân học viện đó vậy?
– Đông Nhi lên tiếng hỏi.
“Việc này…ta cũng không biết, chắc Viện Trưởng có dụng ý riêng của ông ấy.
‘ Hửm chẳng phải học viện Tinh Hà và học viện Tiên Luân luôn đối địch nhau sao?
Sao lần này lại hợp tác rồi’ – Vân Minh trong lòng thầm nghĩ sau khi nghe.
“ Sắp cận trưa rồi các trò mau về phòng nghỉ một lát rồi đi ăn trưa!
” – Minh Nguyệt nói.
Nghe đại trưởng lão nói vậy, cả đám liền không hỏi nữa ai về phòng người nấy.
“Tạm biệt Vân Minh ca!
Lát chúng ta gặp lại” – Đông Nhi vẫy tay chào.
Vân Minh cũng vẫy tay chào lại, sau đó cậu liền đi về phía phòng nghỉ của mình, căn phòng khá rộng, tiện nghi đầy đủ.
Ngồi trong phòng Vân Minh thầm nghĩ.
‘Tại sao ba học viện lại hợp tác trong bí cảnh lần này nhỉ?
’ – Vân Minh suy nghĩ một lúc lâu.
‘Phù…thôi kệ đi, quan tâm chuyện này làm gì, đến lúc đi đến bí cảnh sẽ biết rõ mọi chuyện thôi’.
Hắn liền nằm hẳn xuống chiếc giường đệm êm ái đánh nhẹ một giấc ngon lành.
Trưa.
Vân Minh hắn đánh một giấc ngủ đến tận giữa trưa.
Cộc….
Cộc…Cộc…
Hắn lờ mờ mở mắt dậy khi nghe có tiếng gõ cửa phía ngoài.
‘Chậc…buồn ngủ quá’ – Cậu vừa ngáp vừa thầm nghĩ.
Vân Minh liền hơi khó chịu ngồi dậy ra mở cửa phòng.
“Ta tới liền đây!
Vừa mở cửa ra, hắn liền bất ngờ khi người gõ cửa là Đông Nhi.
“Đông Nhi muội sao lại đến đây rồi!
“Hừ!
Huynh ác lắm để cho ta gõ cửa lâu như vậy!
” – Đông Nhi giọng hơi dỗi.
“ Ta tưởng là gia nô trên tàu!
Hehe” – Hắn vội vàng giải thích.
“Thôi được!
Ta tạm chấp nhận!
” – Đông Nhi vẻ mặt dần hết dỗi.
“ Huynh mau xuống dưới cùng ta và mọi người ăn trưa đi!
Chưa kịp để Vân Minh đáp lại thì Đông Nhi liền nắm tay Vân Minh kéo cậu đi.
“Này…này…muội” – tỏ vẻ bất lực.
Lúc sau, cả hai liền xuống tới phòng ăn dưới khoang thuyền.
Thấy Đông Nhi tới, Hoa Mặc liền cất giọng.
“ Đông Nhi sư muội cuối cùng cũng trở lại rồi!
Sao muội đi mời tên Vân Minh này lâu thế?
“À!
Tại huynh ấy ngủ say quá khiến muội gọi mãi mới chịu dậy!
” – Đông Nhi trả lời.
“Ha.
Sao không để hắn ngủ tiếp đi, lôi xuống đây làm gì!
” – Huyền Lãng giọng cao ngạo lên tiếng.
Đột nhiên, Hoa Mặc thấy Đông Nhi nắm tay Vân Minh liền tỏ vẻ khó chịu.
“Vân Minh ngươi mau bỏ tay Đông Nhi muội ra!
Nghe Hoa Mặc nói vậy cả hai liền vội vàng buông tay.
Bầu không khí trở lên tĩnh lặng.
“Thôi!
Ăn cơm rồi về nghỉ trưa!
” – Như Nguyệt lên tiếng phá vỡ bầu không khí.
Đông Nhi và Vân Minh cùng ngồi xuống bàn, thấy Vân Minh ngồi cạnh Đông Nhi, Hoa Mặc lại tiếp tục lên tiếng.
“Vân Minh ngươi đổi chỗ với ta đi”
Thấy vậy, Vân Minh cũng nhẹ nhàng đáp ứng “Được” Nhưng hắn vừa đứng dậy chuẩn bị đổi chỗ với Hoa Mặc thì Đông Nhi lên tiếng.
“Không được!
Vân Minh ca cứ ngồi đây với muội”
Hoa Mặc nghe vậy liền đơ ra, Vân Minh thấy Đông Nhi nói vậy cũng lại ngồi xuống chỗ cũ.
“Vân Minh ngươi….
” – Hoa Mặc gằn giọng nhìn chằm chằm vào Vân Minh như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.
“ Mọi người có thấy lạ không!
” – Huyền Lãng bất ngờ lên tiếng.
“Sao Tinh Hà chúng ta lại hợp tác với Tiên Luân Viện và Thái Nhất Viện chứ?
Chẳng phải chúng ta và Tiên Luân luôn đối đầu nhau sao?
Thấy Huyền Lãng nói vậy, Hoa Mặc cũng tạm bỏ qua chuyện vừa rồi ngồi xuống ghế, cả đám bàn luận.
Đông Nhi lên tiếng trước.
“Không biết phụ thân muội nghĩ gì mà lại đi hợp tác với đám Tiên Luân đó!
“Chắc là bị ép buộc chăng?
– Hoa Mặc nói.
Mọi người đều nhìn về phía Hoa Mặc sau khi nghe hắn nói vậy.
“Huynh nói bậy gì vậy!
Tinh Hà chúng ta mà lại phải sợ bọn Tiên Luân đó sao!
” – Đông Nhi nói.
“Đúng vậy, ngươi nghĩ lố bịch quá!
” – Huyền Lãng nối lời Đông Nhi.
Thấy mọi người ầm lên, Hoa Mặc liền nói.
“ Cũng…Cũng chỉ là suy đoán của ta thôi!
Các người đừng mắng nữa!
“Vân Minh ngươi nghĩ sao!
” – Như Nguyệt bất ngờ nói.
Thấy cô hỏi Vân Minh, Huyền Lãng và Hoa Mặc liền tỏ vẻ hơi khó chịu.
“Muội hỏi hắn làm gì?
(Huyền Lãng)
“Đúng đó, sư tỷ hỏi tên này làm gì?
(Hoa Mặc)
“Đệ nghĩ thế nào sao….
” – Vân Minh liền lên tiếng đáp lại.
Mọi người nghe Vân Minh lên tiếng liền nhìn hắn.
“ Có lẽ, họ đang thực hiện một giao dịch dưới vỏ bọc hợp tác!
“Hả?
Ngươi nói lăng nhăng cái gì vậy chứ?
– Hoa Mặc lên tiếng mỉa mai.
“Đệ im lặng nào!
” – Như Nguyệt gằn giọng.
“Sư huynh, sư tỷ thử nghĩ xem, chúng ta và Tiên Luân viện như nước với lửa, đối đầu với nhau nhiều năm qua, thà hợp tác với Thái Nhất thì không nói, nhưng lần này lại hợp tác với cả Tiên Luân, chắc hẳn…”
Vân Minh ngắt lời tỏ vẻ huyền bí.
“Bên trong bí cảnh Xuân Hoa Thu Nguyệt lần này ẩn chưa một cơ duyên kinh người!
Khiến cả ba học viện đều thèm muốn!
Cả bọn nghe tới đây liền nghi hoặc.
“Sao ngươi dám khẳng định như vậy?
– Hoa Mặc lên tiếng hỏi.
Vân Minh hắn liền nói tiếp.
“Chắc hẳn mọi người đã từng nghe tới việc này rồi, trước đây nhiệm vụ này chỉ là một nhiệm vụ trung cấp mà thôi…” .
Bất chợt, Đông Nhi giọng nhí nhảnh chen vào nói.
“Để muội…cái này muội biết!
” – Cả đám quay sang nhìn cô.
Nói rồi cô liền kể.
“Khoảng 2 tháng trước, có một tổ đội gồm 5 học viên Hợp Nhất cảnh đã nhận nhiệm vụ này, lúc đó đây chỉ là một nhiệm vụ trung cấp, nhưng thật không may 5 người trong số họ chỉ còn lại 1 người sống sót thoát ra khỏi bí cảnh, thậm chí học viên đó còn nói rằng:
Trong bí cảnh có Viễn Thú Siêu Phàm cảnh!
Nghe thấy vậy Hoa Mặc và Huyền Lãng liền tỏ vẻ kinh ngạc( vì không biết chuyện nhiệm vụ nâng từ trung cấp lên cao cấp)
, Như Nguyệt trầm tư.
“Chuyện này thì ta cũng nghe nói qua rồi!
Viễn thú Siêu Phàm cảnh thì ở Rừng Vô Vọng không thiếu, nhưng xuất hiện trong bí cảnh Phàm cấp quả thật kỳ lạ!
” – Như Nguyệt nói.
“ Chuyện này, lúc chúng ta xé tờ nhiệm vụ đó đọc qua ta cũng thấy có chút lạ, nhưng chẳng qua cũng chỉ là vài con Viễn Thú Siêu Phàm cảnh mà thôi” – Huyền Lãng tiếp lời.
“ Như mọi người đã biết, việc một bí cảnh cấp Phàm xuất hiện quái thú Siêu Phàm cảnh là cực kì khó xảy ra, chưa từng có tư liệu nào ghi chép việc này!
” – Vân Minh giọng nghiêm túc phân tích, khung cảnh xung quanh lúc này im lặng khi tất cả mọi người đang tập trung lắng nghe Vân Minh phân tích.
“Vậy chỉ có một khả năng thôi, trong bí cảnh có bí mật!
Mà bí mật này không quá quan trọng đối với các nhân vật cấp cao, mà nó có quan trọng với chúng ta, những võ giả phàm giai” – Vân Minh phân tích tiếp.
“Mặc dù mọi người và đệ là tình cờ nhận nhiệm vụ này, nhưng nếu chúng ta không nhận, thì viện trưởng ngài ấy cũng sẽ triệu tập học viên trong top 10 tham gia nhiệm vụ thôi, nhưng đáng tiếc lúc nhiệm vụ này được phát hành thì mọi học viên Top Nội viện khác đều làm nhiệm vụ của họ rồi!
” – Cậu chốt lại các phân tích .
“Nghe Vân Minh ngươi nói vậy thì ta cũng dần hiểu ra vấn đề rồi!
” – Như Nguyệt liền nói chen vào vấn đề.
“Vấn đề gì vậy sư tỷ?
– Đông Nhi hỏi, giọng nhí nhảnh, nét mặt thể hiện sự tò mò.
“Ta đã nghi ngờ từ lúc nhiệm vụ được ban hành là 5 học viên tinh anh bị mất mạng nhưng nhiệm vụ vẫn được phát lại, thậm chí cao hơn một bậc, còn đám Viễn Thú đột biến nữa, nếu có điều bất thường như vậy lẽ ra các trưởng lão mới là người đi kiểm tra chứ không phải giao cho học viên chúng ta!
” – Như Nguyệt giải thích, nét mặt vẫn trầm tĩnh, thanh cao và lạnh lùng.
“Như vậy cũng đã hiểu một phần nào đó, việc viện trưởng lại hợp tác với hai học viện còn lại, có lẽ là để phân chia phần cơ duyên này, khi cả hai học viện kia đều biết việc bí cảnh có cơ duyên, việc không cho một hay cả hai tham gia là một quyết định mạo hiểm!
Mặc dù Tinh Hà chúng ta cũng không phải yếu!
” – Vân Minh nói ra quan điểm cá nhân, giọng nghiêm kèm nét mặt hơi chút trầm lại.
“Vả lại đệ còn nghĩ đến một khả năng nữa!
”- Cậu tiếp tục đưa ra giả thuyết khiến mọi người tò mò.
“Khả năng gì?
– Mọi người tò mò, chờ đợi lời giải thích từ cậu.
“Là phần cơ duyên này, sẽ là 3 phần khác nhau, mỗi học viện đều sẽ có lợi ích riêng không ràng buộc.
” – Vân Minh giọng trầm ổn nói ra, nét mặt hơi nghiêm lại càng tô thêm sự uy tín.
Hắn im lặng một lúc rồi nói tiếp.
“Nếu không có khả năng này!
Thì cho dù Tiên Luân, Thái Nhất có biết, thì học viện chúng ta cũng không nhả đâu!
“Này!
Ngươi nói những lời này chả khác nào đang tự phủ định những lời ngươi nói lúc nãy!
” – Hoa Mặc lên tiếng chê bai Vân Minh.
“Thì đệ nói tất cả chỉ là khả năng mà thôi, chúng ta không thể biết được khi chưa tới bí cảnh!
” – Vân Minh đáp lời Hoa Mặc, mặt vẫn trầm ổn.
“Thôi được rồi, các ngươi đừng nói tới chuyện này nữa, ăn trưa đi, cơm nguội hết rồi” – Đông Nhi giọng nhí nhảnh lại lên tiếng khá vỡ bầu không khí căng thẳng.
“Được rồi, ăn cơm thôi” – Huyền Lãng tiếp lời cô.
“Này Vân Minh ca suy nghĩ nhiều rồi, ăn cái này đi!
” – Đông Nhi gắp thức ăn cho Vân Minh, mặt cô rạng rỡ tươi cười.
“Hai người làm gì vậy!
” – Hoa Mặc khó chịu, sau đó hắn lại nói tiếp.
“Gắp cho ta nữa”
“Hi!
Huynh tự gắp đi”
“Muội”
Vân Minh ngồi ở giữa chịu trận.
‘Haizzz….
’ (thở dài)
“Nào ăn đi, đừng cãi nữa” – Huyền Lãng can ngăn để tránh bầu không khí lại dần trở nên gay go.
“.
” (Như Nguyệt trầm tư không nói)
Sau khi ăn trưa no nê, cả bọn lại ai về phòng người đó.
Chuyến hành trình vẫn tiếp diễn.
Còn Tiếp.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập