Chương 18: Số 141
Lucian nhìn Togepi đáng yêu, cười nói.
“Có vẻ là một cô bé nhút nhát, cứ để Espeon dạy cho nó.”
Người ta thường nói, pokemon dạy pokemon.
dễ hơn người huấn luyện không phải không c‹ lý do.
Điều mà Emma mất cả tháng dạy Togepi, Espeon vừa dạy nó liền đã có thể học theo cách Milotic đang luyện tập.
Có Espeon dạy đỗ, Lucian và Emma chẳng còn để tâm tới, hai người trở nên nhàn hạ không có việc gì làm, liền kê ghế ra gần cửa ban công ngắm biển.
Flureon vốn chẳng có tâm để ý tới biển, nhìn biển rộng bao la vô bờ, cậu lắc đầu cười chê trách bản thân, từ lúc lên tàu giờ cậu mới có thời gian thực sự ngắm biển.
Dựa lưng vào cửa, cậu nhìn từng cơn sóng đập dìu nối nhau đang xô tới con tàu.
Trước đây, mỗi lần cậu thấy biển đều là từ trên máy bay nhìn xuống, chỉ thấy một khoảng màu lam bát ngát.
Bất giác cậu nhớ lại những lần bố cõng cậu đến những nơi đầy nguy hiểm, từng có lần suýt khiến cả hai m‹ất m‹ạng làm cậu không nhịn được mỉm cười.
Vì cậu, bố đã bỏ ra quá nhiều.
Lần cuối đó, có lẽ cũng là lần cả hai bố con còn có thể cùng nhau chứng kiến những pokemor huyền thoại hùng mạnh đó.
Mắt Flureon không tự chủ được dần đỏ lên rồi ngấn lệ, cậu đưa tay lên gạt đi hai giọt nước mắt chưa kịp rơi xuống.
Lại nhớ đến người đàn bà bí ẩn cưỡi trên con chim màu đỏ chưa từng biết đến từ đâu xuất hiện nhảy ra cứu hai người.
Dường như cô ta cùng bố cậu rất thân thiết.
Nhưng trong số những người bạn của bố cậu từng tiếp xúc, chưa từng thấy cô ấy xuất hiện, cũng chỉ lần đó, cô ấy xuất hiện rồi biến mất.
Chọt ba tiếng hát du dương đồng thanh cất lên phá vỡ mạch suy nghĩ của cậu, thứ âm thành ngọt ngào xoa dịu cảm xúc mang đầy cảm giác chữa lành.
Ba người say sưa thưởng thức, đợi đến khi ba tiếng hát dừng lại.
Flureon là người đầu tiên vỗ tay, Lucian và Emma nhịp điệu vỗ theo.
Ba pokemon vui sướng nhìn nhau, Milotic và Togepi cúi đầu trước Espeon tỏ rõ lòng biết ơn của chúng.
Pokemon rất đon giản, chúng luôn tỏ rõ lòng biết ơn đối với những ai giúp mình.
Flureon cầm theo một bình thuốc nước màu xanh lá, bên trong còn lợn cợn bã chưa lọc ra hết.
Cậu đi đến chỗ Milotic trước tiên đổ vào họng nó một phần ba, sau đó chia cho hai pokemon còn lại mỗi người một nửa.
Thuốc nước này cậu lấy được từ chỗ giáo sư Piot, vốn cậu nghĩ ông lo xa tặng mình thuốc dùng khi ốm, không ngờ chỉ rời đi mấy ngày đã dùng hết toàn bộ.
Thời gian đã gần tới trưa, ba người cùng pokemon của mình dùng nhanh ăn nhẹ liền khởi hành tới chỗ tổ chức thi đấu.
Noi tổ chức thi đấu là một đại sảnh rộng được thiết kế theo hình tổ chim có sức chứa năm nghìn người ngồi bên trên, phía dưới có mười sân thi đấu rộng lớn, bên trên là mái vòm có thể tùy thời đóng mở.
Do mới qua giờ trưa, ánh sáng trên biển khá gắt nên mái vòm được đóng lại, ánh đèn trắng chiếu sáng khắp sân đấu.
Tại chính giữa khán đài hai bên, mỗi bên đều sở hữu một màn hình lớn, những người có địa vị trên thuyền sớm ngồi vào những vị trí chính giữa hai bên khán đài còn lại.
Khi tới đại sảnh ba người Flureon buộc phải tách ra.
Emma và Lucian đều là khán giả phải di chuyển lên phía khán đài, còn Flureon thì theo chỉ dẫn của ban tổ chức đi vào sân thi đấu tập hợp với các thiếu niên khác.
Họ đưa cậu tới trước một bàn của ban tổ chức, sau khi hỏi tên cùng pokemon tham gia, người đó phát cho cậu số báo danh tương ứng đăng ký – 141.
Tham gia thi đấu buộc phải dán nó lên ngực, tiếp theo là bốc thăm chia vòng, tổng cộng có một trăm năm mươi người tham gia.
Bảy năm người tham gia đầu là người sẽ bốc chọn đối thủ, còn người phía sau như Flureon chỉ cần đợi đối thủ bốc được bản thân.
Bảy năm người lên bốc hoàn tất, các cặp số tương ứng xuất hiện trên màn hình.
Flureon đấu với người có số báo danh 11, được chia vào sân thứ nhất nhánh hai.
Tại sân thi đấu không có ghế ngồi, các thí sinh chờ thi đấu đều đứng thành hàng hai phía bêr ngoài chờ tới lượt gọi cũng như quan sát thi đấu trong sân.
Do sân thi đấu được thiết kế thành hai hàng, nên người hai bên chỉ quan sát được nhiều nhất bốn cặp sân thi đấu, còn tới sân thứ ba thì có chút nhìn không rõ.
Tại sân thứ nhất, hai nhà huấn luyện cùng sử dụng pokemon Piplup, trận chiến lúc đầu còn khá cân bằng.
Nhưng qua vài lần v-a chạm trực tiếp, Piplup của nhà huấn luyện có số báo danh số 1 lâm vào thế yếu.
Cả hai bên đều dùng chiêu thức trấn c-ông giống nhau Water Gun.
Có thể là do cấp bậc cao hơn, Piplup của người mang số báo danh 100 dần trở lên áp đảo đối phương.
Thay vì vẫn dùng Water Gun, cậu ta lệnh cho Piplup dùng Pound.
tấn công.
Người còn số1 vẫn để Piplup của mình duy trì thi Water Gun không mang hiệu quả lớn lên đối thủ.
Cuối cùng bị đối phương áp sát đánh bại.
Cặp đấu kết thúc, hình ảnh người chiến thắng cùng pokemon của mình hiển thị lên màn hình.
“Số 11 cùng số 141, nhánh 2, vào sân thứ nhất.”
Tiếng trọng tài thông báo vang lên, cùng lúc màn hình hiển thị hình Flureon và đối thủ.
“Flureon Jazz(I)
xuất hiện trên bảng hiển thị lập tức khiến khán giả toàn trường chú ý, nếu chỉ chữ Jazz có thể mọi người chỉ quan sát với tâm thế bình thường nhưng thêm số “I vào sau tên lại khác.
Người nhà Jazz dòng thứ nhất vốn ít, những người từng xuất hiện trên tàu mọi người đểu biết rõ.
Là rồng hay là cá người trên tàu thường xuyên đều biết.
Cái tên lạ lẫm xuất hiện mọi người đều bắt đầu suy đoán.
Những người trong dòng thứ nhà Jazz càng nhộn nhịp hơn bắt đầu tra xét, khi tra ra từ gia phả nhiều người đều hướng ánh mắt về sân thứ nhất hơn.
Cháu trai chủ tịch Jazz, thân phận này không phải chuyện đùa.
Người bình tĩnh nhất quan sát trận đấu lúc này chỉ có các nguyên lão dòng thứ nhất, những người đang thông qua camera quan sát trận đấu.
Flureon không biết rõ người trên khán đài chú ý vào mình, cậu đâu biết Emma đăng ký còn viết rõ thân phận dòng thứ nhất.
Cậu cùng đối thủ số 11 vào giữa sân chào nhau theo đúng thủ tục, hai người bắt tay cúi đầu chào nhau.
Trọng tài tung đồng xu trong tay quyết định bên nào cho người buộc phải tung pokemon ra trước, vì luật lệ thi đấu là 1 đấu 1.
Chuyện này với những người có một pokemon thì không mấy quan trọng nhưng với những người đã sở hữu hai pokemon lại có lợi thế.
“Phiền hai người chọn mặt.”
Trọng tài nói.
“Hình.”
Đối thủ số 11 nói trước.
Đối thủ đã chọn hình, Flureon dĩ nhiên chọn số.
Trọng tài tung đồng xu lên không trung, động tác thuần thục làm đồng xu rơi thẳng lênmu bàn tay của ông.
Mở tay ra, trọng tài hô lớn.
“Hình đi trước.”
Vẻ mặt người huấn luyện số 11 tỏ ra không vui, có vẻ cậu ta sở hữu trên một pokemon nên việc đi trước không có lợi trước đối thủ, làm cậu ta không mấy vui vẻ.
“Ra đi, Glameow.”
Nhà huấn luyện số 11 sau một hồi suy nghĩ tung pokemon ra sân.
“Pokemon hệ thường sao?”
Nhìn thoáng qua thông tin Glameow trên màn hình Pokedex, Flureon không mang nhiều suy nghĩ tung ra Torchic.
Với tổng người tham gia là một trăm năm mươi, Flureon muốn đoạt giải nhất phải đấu tới tám trận.
Việc giữ Miloitc không b:ị thương nặng là lựa chọn ưu tiên hàng đầu, với lại cậu tự tin vào năng lực chiến đấu của Torchic.
Do đối thủ tung ra pokemon trước nên được phát lệnh trấn công trước.
“Glameow, dùng Tackle.”
Đối thủ lập tức phát lệnh cho đồng bạn mình trấn công.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập