Chương 19: Eevee

Chương 19: Eevee

Tốc độ Glameow vượt trội hơn Torchic không ít, nó di chuyển thoăn thoắt trên sân đấu bắt đầu áp sát.

Với chiêu thức “Tackle: pokemon thường dùng đầu húc về phía đối phương.

Trong lúc Milotic luyện tập Disarming Voice.

Flureon và Lucian đã diễn tập trường hợp đối thủ tấn c ông brằng chiêu thức này nhiều lần cho Torchic.

Với tình huống đối thủ di chuyển theo hình rích rắc thường thấy làm rrối Loạn mắt bản thân.

Torchic vẫn tỏ ra cực kỳ bình tĩnh.

Nó không hề nhìn vào quá trình đối phương di chuyển mà chỉ nắm bắt các điểm đối phương xuất hiện dự đoán xem đối phương sẽ trấn công vào đâu.

Đợi đối phương tiếp cận ngày càng gần, móng vuốt dưới chân Torchic mài xuống mặt đất, nó đã đoán ra điểm đối phương tấn công.

“Đến tổi, phản công.”

Flureon bình tĩnh nói,

Chỉ đợi có thể, Torchic ngã người về phía sau, hai chân đưa lên tròi.

Glameow luôn nhằm tới đầu Torchic, nó không ngờ đối thủ tự động ngã xuống đất làm nó trấn công vụt qua.

“Méo…”

Glameow thét lên một tiếng đau đớn, ngay dưới phía dưới cằm hai móng.

vuốt của Torchic đá mạnh vào cổ, hất văng nó lên trời.

Tiếp đó Torchic sử dụng Ember bắn ra một loạt hoa lửa thành đường thẳng vào người Glameow.

Một cú đá gây sát thương chí mạng ở cổ, kèm theo một loạt hoa lửa trấn c-ông chính xác đợi khi Glameow rơi xuống đất, nó không còn có thể đứng dậy chiến đấu.

Toàn trường tĩnh lặng, trận đấu kết thúc khiến nhiều người chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Người huấn luyện Glameow khá có tiếng trong đám thiếu niên trên tàu, cậu ta là người thường xuyên nổi trội khi tham gia nhiều trận đấu và giành chiến thắng.

Nhưng giờ lại bị đối thủ đánh cho không kịp phản kháng khiến ai nấy đều bối rối.

Thông qua camera đang trực tiếp trận đấu, ba nguyên lão nhà Jazz có mặt trên thuyền thấy toàn bộ hành động của Torchic một cách rõ nét.

“Hiểm – dứt khoát là hai từ mấy người nghĩ tới.

Dưới tay họ là một bản hồ sơ về Flureon, một lão già lên tiếng.

“Trận đầu tiên chúng ta có thí cho điểm trong lòng, đợi xem nhóc này đi xa đến đâu, sau đó cho điểm cũng chưa muộn.”

“Ông nói đúng, nhưng tôi chấm thằng nhóc này rồi, mới tám tuổi, tiếp xúc pokemon chưa quá năm ngày.

Huấn luyện một pokemon như thế quả thực hiếm thấy, nếu không phải nó đã là đệ tử của nhóc Dio kia, tôi quả thực có ý muốn cướp người từ nó.”

Lão già bên cạnh vuốt râu gât gù nói.

“Cùng một nhánh mà sao thằng nhóc Dio đã có một cháu gái xuất sắc, lại thêm một đệ tử không kém, thật khiến người ta ghen tị.”

“Lão già không đứng đắn, khoan hãy nói mấy chuyện vớ vẩn.”

Bà lão còn lại gạt về phía màn hình 3D, phóng to hình Flureon đang ôm Torchic mỉm cười dành chiến thắng.

“Nhìn xem, điệu cười này có giống thằng nhóc Jessica theo đuổi năm đó không? Điệu cười đó tôi không thể quên được, đã hai mươi năm nó.

vẫn ám ảnh bà già này.”

Ông lão vừa cười nói vui vẻ muốn c-ướp người, tay bất giác run rẩy, lắc đầu thở dài nói.

“Aizz, thằng nhóc đấy có lẽ gặp nạn rồi.

Khổ thân cháu ta, đã đợi hai mươi năm cuối cùng lại thành ra như vậy.”

Ông già còn lại có phần lý trí hơn, ông ta phân tích.

“Mười năm trước Jessica từng một lần đối đầu với người tổ chức O để cứu thằng nhóc kia.

Sau vụ đó con bé không rời khỏi đảo, xem ra thằng nhóc kia quả thực đã…”

Cùng phận đàn bà, ba lão càng thêm đồng cảm.

“Quả thực nghiệt duyên, mong con trai thằng bé kia có thể giúp con bé Jessica vượt qua.

Nếu không dòng thứ nhất chúng ta lãng phí mất một nhân tài.”

“Mong là như vậy.”

Ba người đồng thời nhìn nhau, vốn còn muốn xem thằng nhóc này đấu thêm vài trận mới quyết định nhưng giờ đã không cần thiết, cả ba cùng lấy dấu S đóng vào hồ sơ của Flureon…

Trong lúc số mệnh bản thân được nâng lên một bậc, Flureon không hể biết điều đó, cậu vẫn đang ăn mừng với Torchic, không quên dặn dò nó.

“Thắng là tốt nhưng không được coi thường đối thủ phía sau.”

Torchic mạnh mẽ gật đầu.

Vòng đấu đầu tiên diễn ra rất nhanh, chỉ trong vòng một tiếng đã diễn ra cặp trận vòng 2.

Flureon đối đầu với nhà huấn luyện số 30.

Theo thông lệ chào nhau, cô gái kia chọn mặt hình.

Trọng tài tung ra mặt số, lượt này Flureon buộc phải đi trước, cậu ta vẫn tin tưởng lựa chọn Torchic.

Cô gái kia dường như chỉ có một bạn đồng hành nên liền tung nó ra sân.

“Eevee, pokemon chó nhỏ, nó có mã gen đặc biệt khi tiếp xúc với các loại đá nguyên tố khác nhau, nó sẽ tiến hóa thành các dạng tiến hóa khác nhau.”

Cất pokedex trở lại túi.

Flureon đang định ra lệnh cho Torchic tấn công thì cô gái bên kia hô lớn.

“Cậu có cần thời gian để xem thông tin về Eevee không?”

Người trọng tài già nghe lời cô gái nhỏ đáng tuổi cháu gái mình nói không khỏi gãi mũi, ông không để tâm lời cô gái mà hô lớn.

“Trận đấu bắt đầu.”

“Thăm dò, dùng Ember.”

Flureon ra lệnh.

Torchic được lệnh liền bắn ra một loạt hoa lửa nhỏ về phía đối phương.

“Né đi.”

Chủ nhân của Eevee biểu cảm hoảng hốt, hai tay cô nâng chụm lại trước ngực hô lên.

Những thiếu niên quan sát trận đấu của hai người liền cười lớn trước biểu hiện của cô gái, nhiều tiếng nói nhỏ chế nhạo cô gái ngốc nghếch vang lên.

“Không hiểu? Người như vậy làm sao vào được vòng 2.”

“Đúng vậy! Thật là trò cười khó hiểu…”

“Gấu nhỏ đáng yêu…”

Flureon nhìn biểu cảm của cô gái không hề thấy chút nào buồn cười, người khác từ xa không nhìn ra biểu cảm trên gương mặt nhỏ nhắn kia nhưng cậu nhìn rõ mồn một nụ cười thoáng qua đó.

Eevee theo lệnh chủ nhân nó né sang một bên, tiếp đó đứng im tại chỗ không hề có ý định lao đến tấn công.

Có bẫy!

Flureon thầm nghĩ.

Nhìn bộ dạng ngơ ngác kia của Eevee nếu cậu không nhìn thấy nụ cười của chủ nhân nó sợ sẽ lao lên tấn công lấy lợi thế, sợ sẽ rơi vào bẫy của đối phương.

Cảnh giác cao độ, thấy Flureon chậm chạp không ra lệnh, cô gái bên kia tự nhiên cũng có chút gấp.

Chiến thuật của cô phải để pokemon đối phương áp sát.

Sau đó sẽ khiến đối phương bối rối, kết thúc với Eevee liên tục tấn công lén đánh bại đối thủ thua cuộc.

“Cậu không trấn công sao?”

Cô gái kia hỏi.

“Nếu cậu không trấn công cả hai chúng ta sẽ thua?”

“Hả?”

Flureon chỉ vào đầu mình, nở nụ cười giống hệt với cô gái.

“Hình như tôi nhó nhầm.

rồi, theo luật trong vòng mười phút hai bên không phân.

thắng bại, người đi trước sẽ giành chiến thắng.”

Cậu chỉ vào đồng hồ trên tay, ánh mắt trêu tức.

“Qua hai phút rồi.

Cô có vội không?”

Cô gái biết mình gặp phải đối thủ khó nhằn, không còn giả vờ nữa, ánh mắt cô ta trở nên sắc sảo hơn.

“Thật bực mình! Eevee, sử dụng Diịg trấn công đối phương.”

Eevee được lệnh thi triển đào hố xuống đất biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

“Khó rồi đây.”

Lucian ngồi cạnh Emma nhìn tình cảnh trên sân cười nói.

“Nhưng may Flureon sớm nhận ra bẫy do đối phương sắp đặt.

Nếu để Torchic lên trấn c-ông, trận đấu này sợ đã có kết quả.”

Emma lấy khăn ra lau kính, cô chẳng hề tỏ ra lo lắng.

“Tôi nghĩ cậu Flureon đã nghĩ đến tình huống này.”

Làm nghề quản gia, việc cô được dạy từ nhỏ là cố gắng sớm nhất hiếu tính cách của chủ nhân.

Qua mười trận đấu cùng với tiếp xúc hằng ngày, cô đã biết tính cách của chủ nhân mình ra sao.

Cô gái kia sẽ thua, thua trong thế thắng của bản thân mà không hề hay biết.

Lucian không cho là thế, dù trận đấu đầu tiên Flureon thể hiện rất tốt nhưng giờ đối thủ đã dẫn dắt nhịp độ trận đấu.

Là người quen cậu ta chỉ cho đánh giá tỷ lệ thắng năm mươi – năm mươi.

Ai bảo cô gái phía bên kia cũng là người quen của cậu ta.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập