Chương 4: Trò chuyện
Flureon theo giáo sư Piot lên phòng của ông.
Một căn phòng bốn phía đều là sách được thắp điện sáng chưng nhưng do mật độ sách quá nhiều khiến cho cậu có cảm chút căn phòng này hơi tối.
Người giáo sư Piot có phần gầy gò, da ông sát tới tận xương, tóc tai hơi bù xù, cặp kính đeo trên mặt chẳng khác nào cái mặt nạ che đi khuôn mặt ông.
Trông ông khác hẳn người bạn cùng tuổi là Ông Jazz, một người toàn thân toát ra sự phong.
trần, mạnh mẽ, một người có phần mọt sách.
Giáo sư Piot vừa vào phòng liền vùi đầu tìm trong một trong các đống sách vứt bừa bãi ở gó phòng, ông lên tiếng hỏi.
“Flureon, cháu biết Torchic hay Chimchar có tên gọi chung ở thế giới chúng ta là gì không?”
Flureon lắc đầu nhìn xuống Torchic trong lòng đang lim dim ngủ, dõng dạc đáp.
“Cháu không biết.”
Giáo sư Piot vứt ra vài cuốn sách rồi nói.
“Đúng là cậu nhóc thật thà, ta không giống như ông bạn của mình, chuyên huấn luyện pokemon, quản lý một tập đoàn lớn và thống trị trong ngành làm trang sức pokemon.
Nhưng nói về hiểu biết pokemon, ta có thể thay bạn ta dạy cho cháu.
Những sinh vật đặc biệt như Torchic và Chimchar có tên gọi đầy đủ là Pokemon Monster.
Có điều hiện giờ chẳng ai gọi toàn bộ cái tên ấy ra, mà gọi ngắn gọn thành pokemon, khả năng.
đặc biệt của chúng thì khó có mỹ từ nào miêu tả.
Sao nhỉ? Vi diệu? Kiệt tác của sự sống?”
Giáo sư Piot giọng nói bỗng hùng hồn như bản thân đang hát một bài ca bay bổng.
“Thế.
giới của chúng ta rộng lớn, kỳ bí lắm.
Nhóc Flureon ạ.
Có lẽ năm năm, mười năm nữa cháu sẽ không cảm nhận được hoàn toàn điều đó, vì cháu đã chấp nhận làm đồ đệ của Jazz, nơi ở của bạn ta tách biệt với thế giới bên ngoài.
Nhưng cháu đừng lo lắng, lão già này sẽ tặng cháu những gì ta đã nhìn thấy.
ỒI Chúng đây rồi, mặc dù hơi cũ, nhưng chữ và hình ảnh vẫn nhìn và đọc được.”
Giáo sư Piot cầm một cuốn sách có bìa màu đen đã phai màu đưa cho Flureon.
“Cuốn sách này sẽ cho cháu biết một số khu vực đang giao thiệp với vùng Sinnoh của chúng ta.
Còn đây, cuốn sách giúp cháu hiểu về pokemon, khá nhiều thứ đấy.”
Một cuốn sách dày cỡ ba mươi centimet được đặt bịch dưới chân của Flureon khiến cậu không hiểu sao giật thót.
Giáo sư Piot tìm thêm vài cuốn sách, dù mấy cuốn đó đã cao bằng Flureon thì ông vẫn chưa muốn dừng lại.
Flureon nhìn chồng sách muốn trực trào nước mắt, vừa thấy bóng dáng lão Jazz từ bên ngoài đi lên, cậu liền kéo tay ông vào phòng.
Ông Jazz nhìn chồng sách cũng không khỏi ho khan.
“Piot, biệt thự của tôi cũng không hề thiếu sách về pokemon, đừng làm tôi thấy xấu hổ về học thức của mình.”
Giáo sư Piot không hề nể mặt nói.
“Gia tộc Jazz đúng là có nhiều sách và tài liệu quý hơn ở chỗ tôi, có điều gia tộc cậu đâu có dạy bọn nhóc những điều cơ bản.
Nhóc con còn đi theo cậu học chế tạo, không có kiến thức cô đặc của tôi thì sẽ lại có một Jazz của ba mươi năm trước xuất hiện.”
Ông Jazz nghe thế thì bật cười thành tiếng, tiếng cười sảng khoái, một người luôn không biểt lộ sắc thái trên mặt như ông khi nghe đến thiếu sót trong quá khứ vẫn không nhịn được cười ông vỗ đầu Flureon.
“Nhóc con, mọi chuyện đều không hẳn là xấu, mười năm đọc hết số sách này có thể còn thiếu đấy.”
Giáo sư Piot nhặt ra thêm vài cuốn sách, đẩy cặp kính cũ lên cho vừa tầm mắt, ông nói.
“Nhóc con, dù thời gian bận rộn đến đâu, nhớ một ngày dành ra một vài phút thời gian đọc sách.
Thế giới này đúng là thú vị nhưng nguy hiểm không thiếu đâu.
Đặc biệt cháu lại là đồ đệ củ: ông già này.
Mọi thứ đểu phải học, không sau này sẽ phải chịu thiệt.”
“Dạ.”
Flureon hơi miễn cưỡng đáp lại, thực sự thì lời giáo sư Piot nói làm cậu chẳng hiểu gà.
“Chưa cần nhóc hiểu.
Sau này nhóc sẽ tự rõ.
Nhà giàu ấy à! Lắm điều thị Phi.”
Giáo sư Piot cười nói.
“Thôi! Chỗ này cũng đủ cho nhóc đọc ba năm.
Sau này ta sẽ gửi thêm cho nhóc mộ! số sách khác, giờ thì ta cần đi dùng bữa tối, nhóc cứ ở đây chơi đi.”
Giáo sư Piot cùng ông Jazz đi xuống nhà ăn tối, chỉ một vài lát bánh mì mỏng cùng chút sốt cà chua, giáo sư Piot đưa mắt nhìn bạn già “Tiếp tục nói câu chuyện ở vùng Unova, cậu thực sự đối đầu với Ghetsis.”
“Không thực sự đối đầu trực diện, tên này có khá nhiều pokemon thực lực bằng Pheromosa, may mắn nhờ tốc độ nhanh của Pheromosa, tôi thoát được khỏi hắn.”
Ông Jazz trầm tư nói.
“Bỏ đi, dù sao hắn cũng có sự hẫu thuẫn không nhỏ từ nhiều phía.
Nào cho tôi xem Pokemon cậu c-ướp được từ tay Ghetsis đi.”
Giáo sư Piot nói.
“Ra ngoài sân đi, tránh làm hỏng nhà cậu.”
Hai người đi ra bên ngoài, ông Jazz cầm pokeball trong tay thả ra một pokemon bốn chân, toàn thân nó cường tráng, đôi mắt kiên định, cặp sừng lớn quặp ngược xuống dưới.
Giáo sư Piot nheo mắt đi quanh đánh giá.
“Không tệ đâu, sức mạnh cùng tiềm năng đều rất tốt đối với pokemon huyền thoại hạng tư.”
“Cậu vẫn quen đánh giá pokemon qua mấy cái chỉ số đó sao?”
Ông Jazz cười nói.
“Vậy cậu thấy tôi đánh giá không đúng sao? Chỉ số chúng tôi đưa ra khá chính xác đấy chứ.”
“Tuy chỉ số không nói lên tất cả nhưng nó ảnh hưởng khá nhiều về sau.
Mà thôi bỏ đi, với người không hứng thú với khoa học như cậu không hiểu được đâu.
Xem nào, mới bắt được đã vượt ngưỡng, vẫn là cậu có kỹ năng huấn luyện tốt.”
Trong lúc hai người tập trung vào pokemon phía dưới, không biết trên phòng, Flureon hai mắt tập trung hoàn toàn vào màn hình máy tính.
Trên màn hình không xuấthiện những Phim hoạt hình mà tuổi cậu thường xem, một màn hình đen chỉ có những dãy số đơn sơ màt trắng đang chạy.
Hai bàn tay nhỏ lướt trên bàn phím nhanh đến mức một người trưởng thành không sử dụng máy tính lâu năm khó mà theo kịp.
Gõ một hồi, trên máy tính trả lại cho cậu một loạt các hình ảnh vỡ không nhìn rõ được hình thể bên trên, ngồi trườn ra ghế, Flureon đau buồn lẩm bẩm nói.
“Bố à! Người làm gì với con thế này? Sao con chẳng nhớ được đường về nhà? Đến chính tên mình con cũng quên mất rồi Tiếp theo con nên làm gì đây?”
Nhoài người về phía trước, cậu bấm vài nút trên bàn phím, máy tính đã trở lại bình thường.
Đôi mắt vô thức liếc qua Torchic đang nằm trên tấm nệm, lần này cậu nhớ lại thêm một số ky ức, trong lòng cậu bắt đầu nổi lên một sự day dứt khó hiểu.
“Sao cứ có cảm giác mình có lỗi với ai đó rồi?
Mà thôi, chẳng thể nhớ được.
Cứ tạm theo ông Jazz đã, đợi nhớ lại được thêm điều gì sẽ tính sau.
Torchic? Ừm…
Chẳng có ấn tượng gì cả.
Có điểu đã là bạn rồi, vẫn nên huấn luyện cậu ta cho tốt.
Tiếc thật, chẳng nhớ được gì về huấn luyện pokemon.
Xem nào, Torchic, pokemon gà lửa, dạng tiền thân của Blaziken, với hình dáng này chắc mạnh về công kích vật lý.
A..
Chẳng nhớ được chiêu thức nào, phải học lại từ đầu rồi, trên này có vẻ lan man quá, cuốn sách vừa nãy giáo sư Piot vứt ra hình như có viết về các chiêu thức.
Còn ability của pokemon? Đều là thứ quan trọng cả, phải học và nghiên cứu từ từ.
Đầu tiên vẫn nên tìm hiểu rõ về Torchic đã, pokemon mình huấn luyện không thể yếu, nếu không mình sẽ khiến bố xấu hổ với chú Valse.”
Fluroen đứng đậy tìm vài mảnh giấy trắng trong phòng, do giáo sư Piot thường xuyên.
viết các nghiên cứu trong phòng, lại có thói quen vò giấy vứt lung tung nên cậu dễ dàng tìm được vài tờ giấy trắng bên trên chỉ có vài chữ đã gạch đi.
Ngồi trở lại bàn, Flureon tìm kiếm các tin tức cùng video liên quan đến Torchic cùng hai dạng tiến hóa của nó, viết xong, cậu gấp gọn tờ giấy đút vào túi áo.
Lại vuốt tờ giấy đã bị vò nhàu cho phẳng phiu, cứ như thế, cậu viết hơn chục tờ giấy mới chịu dừng lại.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập