Chương 5: Rời đi

Chương 5: Rời đi

Giáo sư Piot cho Flureon tặng cho cậu tới hai chồng sách cao ngang với bản thân.

Để di chuyển một quãng đường dài với số sách đó là gần như không thể.

Do đó, từ sáng sớm ông Jazz đã ra ngoài mua hai chiếc vali loại lớn, dùng để đựng số sách giáo sư Piot cho cậu.

Hai vali sách cực kỳ nặng nhưng ông Jazz không hề có ý định giúp cậu mang vali từ trên phòng xuống.

“Nhóc trưởng thành rồi.

Tự nghĩ cách.”

Nếu ở dưới tầng một, Flureon tự tin có thể mang vác hai chiếc vali một cách bình thường.

Nhưng cầu thang nhà giáo sư Piot rất hẹp, chỉ phù hợp cho hai người lên xuống.

Không còn cách nào, cậu đành tự mình bê từng chồng sách xuống dưới cầu thang.

Giáo sư Piot ở dưới giúp cậu sắp chúng vào vali, ông nói đùa với cậu.

“Như cháu thấy đấy Flureon.

Nhà tư bản luôn lạnh lùng không có tình người thế đấy.”

Flureon chỉ cười không đáp lời ông, cậu biết sáng nay giáo sư Piot còn có chuyện quan trọng do tối qua hai người còn trò chuyện tới nửa đêm nên phải làm nhanh chóng để ông còn nghỉ ngoi.

Mất mười năm phút để hoàn thành tất cả, Flureon kéo theo hành lý ra ngoài cửa.

Giáo sư Piot đã đứng đợi sẵn, Ông cầm trên tay một chiếc túi đeo và một thiết bị màu đỏ.

Đợi Flureon kéo gọn hai chiếc vali sang một bên, ông mới đeo chiếc túi lên lưng cho cậu, ông dặn dò.

“Bên trong đã có chiếc chăn ta giặt cho cháu, ba lọ thức ăn cho Torchic và một số thuốc cơ bản.

Đây là pokedex, cháu muốn biết thông tin pokemon nào thì chỉ camera vào chúng, còn muốt tra cứu thông tin thì vào đây.

Nhưng do đây là thiết bị mới.

Cháu cần sưu tập hình ảnh pokemon, nó sẽ giúp cho pokedex tải dữ liệu từ máy chủ xuống, lúc đó nhóc sẽ xem được nhiều thông tin của chúng hơn.

Do về mặt giới hạn vùng đất, máy chủ dữ liệu của pokedex này chỉ giới hạn ở bốn vùng đất Kanto, Johto, Hoenn và Sinnoh.

Nếu cháu muốn có thêm dữ liệu pokemon.

Hãy đến công ty ông bạn già của ta, dữ liệu Pokemon máy chủ ở đó phủ rộng các vùng đất hiện tại.”

Giáo sư Piot liếc thoáng ông Jazz.

“Nhưng ta khuyên nhóc không nên lấy dữ liệu từ nhà Jazz nếu không muốn phải chia sẻ toàn bộ dữ liệu pokedex ở đó.

Còn đây là món quà dành cho nhóc.”

Giáo sư Piot lấy từ túi ra năm pokeball tại hình dạng thu nhỏ đưa cho Flureon.

“Pokeball trống, nhóc muốn thu phục pokemon nào.

Thì bấm vào nút ở giữa, nó sẽ trở lại hình dáng bình thường, sau đó ném về pokemon muốn thu phục.

Nhớ kỹ, muốn thu phục pokemon thì phải khiến chúng phải suy yếu.

Còn một vài cách khác ta viết kỹ trong sách, cháu đọc sẽ hiểu ngay.”

“Dạ, cảm ơn ông Piot.”

Flureon nhận lấy tất cả, cậu lễ phép cảm ơn, trong lòng thực sự biết ơn vị giáo sư già trước mặt.

Khoảng năm phút sau, một chiếc xe màu đen dài dừng trước biệt thự của giáo sư Piot, tài xế xe chủ động giúp Flureon bê đổ lên xe.

Yên vị trong xe, Flureon tay nhỏ sờ sờ xuống ghế da trong xe, cảm giác ngồi thật thoải mái, với lại trong xe không có mùi hương khó chịu như cái xe lớn ông Jazz.

dẫn cậu lên ngồi hôm qua.

Ông Jazz nói với người tài xế.

“Chúng ta đi bến tàu.”

“Dạ! Thưa chủ tịch.”

Tài xế lễ phép đáp.

Ông Jazz bật đèn trên xe lên.

“Đoạn đường đi ra bến tàu khá dài.

Nhóc muốn làm gì thì làm.

Ta cần nghỉ ngơi, đừng hỏi ta bất cứ điểu gì cho tới khi xe dừng.”

Flureon nhẹ gật đầu.

“Dạ.”

Tài xế bắt đầu khởi động xe.

Flureon biết mình sắp rời khỏi, cậu nhoài người ra cửa sổ nhìn giáo sư Piot đang mỉm cười, cậu có chút xúc động, tuy mới quen nhưng giáo sư Piot đối với cậu rất tốt.

“Tạm biệt ông Piot, sau này cháu sẽ tới thăm ông.”

Có lẽ do lãng tai, Giáo sư Piot tai già có chút không nghe rõ lời cậu nói, ông.

vẫn cười tươi vẫy tay.

“Nhớ đọc sách, có gì không hiểu hãy gọi cho ta.”

Nghe lời ông nói, cậu nhoẻn miệng cười thật tươi, chui lại người vào trong xe, để không làm phiền tới ông Jazz ngủ, cậu bắt đầu lấy sách ra đọc.

Ông Jazz hai tay đan chéo, sau khi nhắc nhở Flureon xong, ông nhắm mắt dưỡng thần.

Tối hôm qua sau khi ôn chuyện cùng bạn cũ tới hơn mười hai giờ.

Nên tới phòng tưởng là sẽ có một giấc ngủ tử tế hồi phục tỉnh thần.

Không ngờ tới Flureon.

chưa ngủ, mang một bụng câu hỏi trò với ông bạn già.

Tiếng trò chuyện của hai người không tính lớn nhưng làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của ông, phải mãi cho đến giữa đêm mới chịu dừng lại, khiến tỉnh thần sáng nay của ông hơi mệt.

Từ lúc xe khởi hành đã ba mươi phút, ông không hề ngủ sâu, đôi mắt thi thoảng mở ra một tia nhỏ quan sát cậu nhóc đang mải mê đọc cuốn sách trên tay.

Nhóc con này từ khi nhận lấy Pokeball từ Piot dường như đã có thay đổi nhỏ.

Flureon không biết điều đó, cậu lúc này chẳng có chút buồn ngủ nào.

Cầm cuốn sách giáo sư Piot dặn mình nên đọc đầu tiên ra cậu bắt đầu lật từng trang sách.

Đọc những trang đầu có ghi chú từ giáo sư Piot cùng một chút nội dung ban đầu, cậu đại ý biết được cuốn sách này viết về điều gì.

Một cuốn sách giới thiệu về thế giới Pokemon, và sự kỳ diệu của .

Flureon chỉ đọc lướt qua v giáo sư Piot đã nói với cậu rồi.

Điều khiến cậu chú tâm đọc hết cuốn sách, là nội dung nói về phần các vùng đất trên thế giớ này.

Hiện tại thì phát hiện có chín vùng đất đáng chú ý và đang giữ mối liên hệ với nhau.

Lần lượt xuất phát từ vùng Sinnoh, Kanto, Johto, Hoenn, Unova, Kalos, quần đảo Alola, Galar và Paldea.

Theo giáo sư Piot chú thích bên dưới, đây không phải các khu vực duy nhất trên hành tỉnh này, còn sẽ còn có nhiều lục địa vùng đất bí ẩn khác còn tồn tại.

Chỉ là họ ít liên hệ với vùng Sinnoh do hạn chế về mặt địa lý và thông tin.

Điều làm cậu đặc biệt chú ý tới dòng chữ nhỏ giáo sư Piot ghi chú lại.

“Mỗi vùng đất đều có Pokemon đặc sắc riêng của từng vùng.

Cũng có những pokemon phổ thông xuất hiện nhiều tại tất cả các vùng đất.”

Theo vị trí xác định trên pokedex cùng kết hợp với bản đồ.

Flureon đang ở vùng đất Sinnoh, nơi được cho là khởi nguồn của thế giới này.

Đằng sau cuốn sách là một tấm bản đồ các vùng đất, điều này khá hiển nhiên, nhưng Flureon đặc biệt chú ý đến các nơi vốn là sương mù nhưng có những chấm than màu đen và vài chữ được viết bằng tay.

“Khu vực nguy hiểm.”

“Khu vực số 1.7

“Khu vực số 2.

Flureon khá tò mò về những địa điểm này, cậu định quay ra hỏi ông Jazz thì thấy ông đang ngủ lại nhớ đến lời trước đó liền lật sang các trang sách tiếp theo.

Thành phố hai người rời khỏi có cái tên là 8nowpoint, nằm ở phía bắc của vùng Sinnoh, nơi thường ít có người đặt chân.

đến, dân cư cũng thưa thớt.

Vốn không người, đường sẽ thông thoáng dễ đi.

Nhưng những con đường nơi này luôn bị phủ bởi một lớp tuyết, lại phải đi trên đường núi, để an toàn, tài xế đi rất chậm.

Phải mất tới mười hai giờ xe mới ra khỏi được vùng địa phận thành phố Snowpoint.

Flureon ngoảnh đầu nhìn phía sau xe khi đã ra khỏi hang động băng vừa đi qua, bầu trời phía trên âm u khác hẳn với trời quang đãng lởn gón mây hồng phía trước.

Người tài xế đi qua được hang động băng cũng thở nhẹ một tiếng.

Cái hang động băng thông từ thành phố Snowpoint xuống thành phố Eterna nổi tiếp là dài và nguy hiểm, trên nú tuyết còn gặp một số pokemon hoang dã trấn c-ông.

Có thể thông qua được không gặp trở ngại, hoàn thành đúng mục tiêu, anh ta sẽ được tổng công ty thưởng cho rất nhiều tiền.

Đoạn đường phía sau đi thuận lợi hơn nhiều, là một tài xế kỳ cựu, người lái xe dừng ở bến thuyền thuộc thành phố Eterna đúng vào mười hai giờ đêm như yêu cầu của vị chủ .

Bến thuyền vắng lặng chỉ có tiếng gió biển hòa cùng tiếng còi những chiếc thuyền nhỏ ngoài xa vọng vào bờ.

Tài xế giúp hai người chuyển đồ xuống, cúi chào hai người rồi lái xe rời đi.

Một già một trẻ ngắm cảnh biển đêm một lúc lâu, ông Jazz chọt lên tiếng hỏi.

“Nhóc con nhó ra được gì hả?”

Flureon hơi sững sờ, lại có chút hoảng sợ, hít một hơi thật sâu.

“Cháu có nhớ ra một chút.”

“Nói thử xem.”

“Ừm…

Cháu không phải tám tuổi, có lẽ tuổi thật là mười năm tuổi hoặc hơn thế.

Mọi thứ vẫn quá rời rạc, cháu chưa nhớ ra được toàn bộ.

Cơ thể nhỏ như tám tuổi hiện tại là từ bé cháu mắc phải một căn bệnh nghiêm trọng.

Trong ký ức, bố thường tiêm cho cháu một loại thuốc giảm tốc độ lão hóa tế bào.

Có lẽ giờ đã không sao.

Bố nói nếu cháu khỏe mạnh bình thường thì mọi chuyện đã ổn.

Với lại cháu từng được bố dạy qua về máy tính.

Không thể nói là giỏi nhưng cơ bản cháu hiểu cách hoạt động của một số phần mềm”

“Thú vị đấy, biết về những thứ phát triển tương lai là tốt.”

Lão Jazz xoa xoa đầu đầu Flureon “Đừng nghĩ nhiều, mấy chuyện của nhóc đối với ta không mấy quan trọng.

Phải rồi, như ông bạn già của ta nói, gia tộc ta chỗ tốt thì đúng là không thiếu có điều chuyện phức tạp thì không thiếu.

Nhóc phải tự chuẩn bị cho tốt, có nhiều việc ta không tiện nhúng tay vào.”

Flureon nói ra toàn bộ suy nghĩ trong lòng đối với ông Jazz, bản thân cậu cũng cảm thấy nhẹ nhàng rất nhiều, cậu nhún vai đùa nói.

“Họ có ăn thịt cháu không?”

“Haha, chắc chắn sẽ không nhưng có những việc so với việc h'ành h-ạ cơ thể còn làm người ta thấy khó chịu hơn.

Ta không thể nói rõ cho nhóc một ví dụ, khi tiếp xúc nhóc tự nhiên sẽ thấy.

Có điều nhóc yên tâm.

Ta sẽ sắp xếp cho nhóc vài người dạy cho nhóc đủ kiến thức để nhóc ứng phó, còn lại phải do nhóc.”

Ông Jazz nói rồi ném cho cậu một mẩu lương khô.

“Nhấm nháp cho đỡ đói, đợi lên thuyền sẽ ăn no sau.”

Flureon khẽ căn một góc nhỏ lương khô, cậu hỏi.

“Ông Jazz, khu vực nguy hiểm có gì đặc biệt không?”

“Đặc biệt?”

Ông Jazz bật cười.

“Đặc biệt thì ta cho chẳng có gì đặc biệt.

Nói là khác biệt thì cc lẽ hợp lý hơn.

Thế giới Pokemon đại ý đều rất yên bình, các sinh mạng thường chỉ dừng ở việc c:hết già, không có mấy sinh mạng c:hết do tác động bên ngoài, kể cả pokemon.

Có điều vào “khu vực nguy hiểm' thì mọi thứ đều khó nói.”

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập