Chương 8: Emma

Chương 8: Emma

Tiếng còi tàu cùng tiếng sóng biển inh ỏi bên ngoài như đập thẳng vào tai.

Flureon lăn lộn một hồi trên giường.

Tiếng ồn inh ỏi không dứt mà ngày càng lớn, khiến cậu thấy bực bội.

Nhớ rõ ràng đêm qua Bản thân sau khi luyện tập cùng Torchic đã đóng cửa.

Căn phòng tối qua cũng cách âm rất tốt.

Cậu chẳng nghe thấy tiếng gì bên ngoài, sao giờ tiếng ồn lại như sá bên tai.

Moơ màng ngồi dậy.

Nhìn ra phía sân đấu thấy cánh cửa thẳng ra biển đã mở toang từ, gió mang theo hương vị của biển mạnh mẽ lùa vào.

Mang một bụng thắc mắc định đứng dậy đóng cửa, đằng sau chọt có tiếng nói thanh thuần sau lưng.

“Cậu Flureon, chào buổi sáng.”

Flureon giật thót.

Cậu như một con mèo nhỏ thực hiện động tác xoay vòng bay thẳng xuống giường.

Ánh mắt cậu căng thẳng, hoài nghi nhìn người về phát ra tiếng nói.

Một cô gái dáng người cao gầy chừng mười ba, mười bốn tuổi.

Tóc đuôi ngựa búi cao, khuôr mặt bị che lấp bởi cặp kính trắng dày.

Chiếc váy đen cùng dáng người cao khiến cô trở nên nghiêm nghị, hơn hết sự im lặng tuyệt đối của cô.

Thấy ánh mắt căng thẳng của Flureon nhìn mình, cô từ tốn nói.

“Cậu Flureon.

Tôi là Emma Eranks, từ giờ trở đi.

Tôi sẽ là quản gia riêng cho cậu theo lệnh của chủ tịch.”

Cô nói rồi chủ động đưa tay về phía trước.

Vốn đã buông lỏng, Flureon lùi lại về sau, ánh mắt cậu nheo lại nhìn thiếu nữ trước mặt.

“Chủ tịch trong lời chị là ông Jazz.”

“Phải là chủ tịch Jazz cử tôi đến.”

Như để không làm mọi thứ hóa phức tạp, tay còn lại của Emma móc ra một tấm thẻ đưa đến trước mặt cậu.

“Chắchôm qua cậu đã thấy thứ này.”

Cẩn trọng nhận lấy tấm thẻ, Flureon quan sát nó thật kỹ.

Bên trên có hình và tên của Emma.

Phía góc bên phải có một con chip khá giống với tấm thẻ cậu nhìn thấy của quản gia Franks.

Trả lại Emma tấm thẻ, Flureon cúi người.

“Thật xin lỗi chị.

Đó là thói quen.”

“Không sao cả, là tôi đường đột.

Hiện tại không biết cậu muốn.

dùng bữa chưa?”

Emma dịu đàng hỏi.

Tránh lúng túng trước đó, Flureon hơi gật gật đồng ý

Emma mỉm cười đi ra khỏi phòng, không quên nhắc nhở.

“Quần áo mới tôi đã sắp xếp giúp cậu trên ghế.

Đồ ăn cần chút thời gian chuẩn bị, trong lúc đó cậu có thể đi tắm.”

Flureon không quen lắm khi có người phục vụ.

Cậu ngồi trên giường suy nghĩ vẩn vơ một lúc mới mang theo bộ đồ mới vào đi tắm.

Dòng nước mát từ vòi hoa sen đội xuống khiến đầu óc cậu tỉnh táo.

Gọi Torchic đang chơi trên sân tập tới, cậu búng vào trán nó.

“Cậu đấy, có người lạ vào phòng mà không biết kêu ta thức dậy”

Torchic đôi mắt to tỏ ra oan uống nhìn Flureon, nó đưa đôi cánh nhỏ ra, trên lông có chút cháy xém nhỏ.

cậu phán đoán ra đôi chút nguyên nhân vết thương.

“Đừng tỏ ra đáng thương.

Nào! Muốn không bị người ta đánh thì phải mạnh lên.”

Xịt thuốc lên cánh Torchic, cậu còn cẩn thận băng bó cho nó.

Kiểm tra mọi thứ đã chắc chắn, cả hai lại ra sân luyện tập.

Cái thùng rác làm mục tiêu hôm qua đã bị Torchic tập luyện tới tanh bành không còn nguyêr dạng.

Nhìn trong phòng đều là đồ xa hoa.

Flureon không nghĩ ra nên lấy thứ gì.

Nếu lúc không vứ hết quần áo cũ đi thì còn cái dùng, giờ thì chẳng còn gì nữa.

Nhún nhẹ vai, cậu đứng ra giữa sân.

“Torchic.

Coi tôi là mục tiêu, tấn công đi”

Torchic hơi ngơ ngác bởi yêu cầu của Flureon, xong nó nghĩ chủ nhân của mình không phải người bình thường.

Nhớ đến cảnh Flureon chắn trước mặt mình đánh bại đối thủ đáng sợ như con Chimchar ở viện nghiên cứu.

Không còn do dự nó lao tới tấn công.

Phi thần trên không, hai móng vuốt nhỏ nhằm tới chân của Flureon mà đá.

Tốc độ không tính là nhanh, Flureon dễ dàng né tránh, không những.

thế cậu còn đá nhẹ vào người Torchic làm nó mất đà phi sang hướng khác.

Torchic đá trượt sang một bên, không hề buông bỏ tiếp tục tấn c-ông, càng trấn công, tốc độ Torchic càng nhanh.

Flureon tối qua đã được chứng kiến được điểu này.

Cậu lập tức dùng máy tính tra cứu nguyên nhân.

Những thông tin tra được rất nhập nhằng về vấn đề Torchic có thể tăng tốc độ.

Phải mất một giờ đồng hồ tập hợp các tin tức chuẩn xác.

Cậu mới nắm bắt rõ được nguyên nhân, không đâu khác ngoài một chữ “ability.“

Theo thông tin cậu tra được.

Ability là sức mạnh tiềm ẩn từ trong mã gen của pokemon.

Mỗi loài sẽ sở hữu một thứ sức mạnh khác nhau, tuy nhiên cũng có nhiều loài mang sức mạnh trùng lặp.

Thông thường một loài pokemon sở hữu hai đến ba “ability nhưng mỗi cá thể chỉ sở hữu được một loại duy nhất từ khi sinh ra.

Có điểu mọi thứ luôn có ngoại lệ của nó, có một số loài sinh ra như muốn phá vỡ định luật đặt ra.

Chúng mang trong mình một chính và một ẩn.

Ví dụ như Torchic.

Ability chính của nó là Blaze.

Tác dụng là khi sinh lực của Torchic dưới một phần ba.

Nó có khả năng tăng sức mạnh các chiêu hệ lửa lên năm mươi phần trăm.

Còn ability ẩn gọi là Speed Boost.

Mỗi lần tấn công nó sẽ được tăng thêm tốc độ.

Đây là nguyên nhân khiến Torchic càng đánh càng nhanh.

Tuy Speed Boost không có khả năng tăng tốc độ lên vô hạn.

Nhưng trong chiến đấu, bạn nhanh hon đối thủ đã là một ưu thế lớn giúp bạn giành chiến thắng.

Một người một pokemon luyện tập chừng mười năm phút thì Emma trở lại mang theo thức ăn cho cả hai.

Cô không làm phiền hai người, đặt thức ăn lên bàn.

Cô đứng một góc quan sát Torchic tấn.

công, động tác tấn công tương đối vụng về, không theo kịp mệnh lệnh của chủ nhân.

Nhưng đáng kinh ngạc là chỉ sau vài nửa tiếng đồng hồ.

Torchic phối hợp với mệnh lệnh của Flureon đã dần ăn ý.

Nó tiến hành thực thi mệnh lệnh của Flureon ngay lập tức, kết hợp với phản xạ bản năng của một pokemon thuần chiến đấu.

Nó tấn công đã thực sự khác biệt.

Xem một hồi, Emma không tiếp tục xem nữa, cô nhàm chán nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Mười năm phút sau, do Torchic liên tục trấn công, thể lực hao tổn đến mức tối đa.

Nó đứng cúi đầu thở đốc từng ngụm mạnh.

Trái lại Flureon vẫn thở đều, trên người chỉ đồ một ít mồ hôi.

Tiến đến cúi người vỗ nhẹ lên người Torchic.

“Tập luyện đến đây thôi.

Ăn sáng đã.”

Nói đoạn cậu đứng thẳng dậy, lấy sổ trong túi ra bắt đầu ghi chép cẩn thận quá trình tập luyện vừa rồi.

Torchic tập luyện từ tối hôm qua, lại thêm buổi sáng, bụng nó giờ đã chống trơn.

Thấy thức ăn trên bàn lại liên tưởng đến chủ nhân vừa nói cho mình ăn.

Đầu nhỏ lại quay sang nhìn chủ nhân, hai chân nhỏ dùng sức bật nhảy cơ thể nhẹ như bông lập tức đứng ở trên bàn.

Cái mỏ nhỏ không chờ được muốn mổ vào một hạt thức ăn pokemon.

Đầu nó đã mường tượng được vị thức ăn.

Nhưng chờ mãi, nó vẫn không cảm thấy vị cứng cùng vị thức ăn liền mở mắt ra thì đã thấy bản thân bị chủ nhân mình nhấc bổng lên.

Còn chủ nhân thì một tay cầm sổ, bút thì ngậm trong miệng viết một cách điêu luyện.

Ngồi xuống dưới đất, Flureon kẹp Torchic đầu gối còn mình thì viết nốt quá trình còn nhớ trong đầu.

Xong xuôi, cậu cất cuốn sổ trong đầu nhìn Torchic mắt to đáng thương nhìn mình.

Thả nó xuống đất, ngón tay búng vào chán nó, không rõ nó có hiểu hay không cậu vẫn giải thích.

“Mới tập luyện xong không được ăn ngay.”

Bản thân lại quay ra hỏi Emma đang đứng phía xa.

“Chị Emma.

Em thấy trên thuyền có nhiều người, liệu có chỗ nào dành ra đấu Pokemon không?”

“Có, thưa cậu Flureon.”

Flureon với tay lấy đĩa thức ăn cho Torchic xuống.

“Ăn đi.

Sau đó chúng ta sẽ đi thách đấu.”

Torchic như hiểu ý, hai mắt nóng rực gật đầu cúi xuống mổ thức ăn.

Emma đứng một bên đã lâu.

Cô đưa tay lên áp sát tai nghe vào tai, nhận lệnh từ phía bên kia cô hướng Flureon nói.

“Xin lỗi cậu Flureon.

Chủ tịch đã có sẵn sắp xếp.

Trước khi cậu muốn thách đấu trên thuyền, phải trải qua mười trận đấu với tôi.”

Flureon nghe xong thì ngớ người, hơi không tin hỏi lại.

“Đấu với chị? Tại sao?”

Emma đáp.

“Những thiếu niên ngoài kia đa phần có nền tảng cao.

Họ cùng pokemon của mình đều có kinh nghiệm nhất định.

Còn cậu mọi thứ gần như bằng không.

Hiện giờ cậu đã là thành viên nhà Jazz.

Mọi hành động của cậu trên sàn đấu, đều sẽ có ngườ ngồi sau camera trên tàu đánh giá.

Nếu cậu thể hiện không tốt sẽ ảnh hưởng đến tài nguyên trong tương lai.

Nên cậu cần phải luyện tập với tôi.”

Flureon như hiểu ra, nhớ tới lời ông Jazz nói với mình khi tới thuyền, cậu gật đầu.

“Vậy xin chị chi bảo.”

“Tôi luôn sẵn sàng giúp cậu.

Và mười trận đấu tôi sẽ dùng lặp lại bốn Pokemon quen thuộc vùng Sinnoh và hai pokemon của bản thân.

Đó là thông tin tôi có thể cung cấp cho cậu.”

Đầu ócnhanh nhạy, Flureon lờ mờ đoán được ba trong bốn Pokemon quen thuộc của vùng.

Sinnoh.

Cậu đến mở máy tính bắt đầu tìm dữ liệu về chúng.

Emma thấy Flureon có vẻ là người hơi điên.

Cô mang đĩa thức ăn đặt bên cạnh cậu, còn bản thân cần đi chuẩn bị đôi chút.

Torchic không rõ cuộc trò chuyện, nó chỉ biết mình sắp chiến đấu nên cố gắng ăn nhiều hồi phục sức khỏe.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập