Phần giả định xấu nhất đã xảy ra.
Hant chỉ vừa bước qua khúc cua, cố giữ nhịp thở ổn định như thể mình thật sự chỉ đi trước cho thoáng đường, thì một lực mạnh đập thẳng vào sau gáy.
Tầm nhìn của cậu rung lên.
Chưa kịp quay đầu, hai cánh tay đã khóa chặt vai và cổ tay cậu từ phía sau.
Một bàn tay thô ráp bịt miệng, ép đầu cậu ngửa ra.
Mùi mồ hôi, mùi da ẩm và đất rừng xộc vào mũi.
“Ư—!
Âm thanh bị nghẹn lại trong cổ họng.
Hant vùng vẫy theo phản xạ.
Tim cậu đập điên loạn.
Cậu chưa từng bị tấn công như thế này.
Những suy tính, những giả định bình tĩnh ban nãy lập tức vỡ vụn trước cảm giác bị khống chế thực sự.
Ở phía sau khúc cua, mọi thứ nổ ra gần như cùng lúc.
Từ sườn đồi bên trái, một con Nuzleaf lao xuống như viên đá bắn ra khỏi ná cao su.
Móng vuốt của nó quét ngang đúng lúc Roderic vừa kịp nghe tiếng đất sạt.
Ông không do dự.
Một bước chéo, một cú nghiêng người sát mặt đất.
Đòn tấn công chỉ sượt qua vạt áo ông, xé rách một đường dài.
“Breloom!
Giọng ông không cao, nhưng đủ lực.
Breloom lập tức bật lên từ phía trước, thân hình gầy nhưng rắn chắc xoay nửa vòng, hai cánh tay nấm tung ra đỡ đòn.
Va chạm phát ra tiếng “bốp” nặng nề.
Mightyena phía sau rít lên, kéo chiếc xe gỗ lùi lại một bước theo phản xạ.
Lysa còn chưa kịp hiểu chuyện thì hai bóng Nuzleaf khác đã lao ra từ bụi rậm phía phải, nhắm thẳng về phía bà và hai đứa trẻ.
“Darian!
” bà gọi.
Nhưng Darian đã đứng chắn trước mặt mẹ và Evan từ trước khi bà kịp nói.
Cậu không hét, không hoảng loạn.
Chỉ bước lên một bước rất tự nhiên, như thể cơ thể tự quyết định trước cả suy nghĩ.
“Ở sau con.
Evan nắm chặt vạt áo anh trai.
Mặt cậu bé tái đi, nhưng không khóc.
Hai con Pokemon lạ gầm lên.
Một con lao về phía Darian, nhưng Mightyena đã buông dây kéo, phóng ngang qua chắn lại.
Breloom đạp bật con còn lại sang bên, giữ khoảng cách giữa chúng và ba người.
Tiếng gầm gừ, tiếng đất đá văng lên, tiếng bánh xe kẽo kẹt hòa vào nhau.
Rồi năm bóng người bước ra khỏi rừng.
Mặt bịt kín, áo khoác sẫm màu, tay cầm gậy và dao ngắn.
Cách chúng tiến lên không vội vàng, cũng không lúng túng.
Rõ ràng đây không phải lần đầu.
“Đứng yên!
” một tên quát.
Hai kẻ giữ Hant kéo cậu lùi ra khoảng trống giữa đường, ép quỳ xuống.
Đầu cậu vẫn ong ong.
Cổ tay đau rát vì bị siết quá chặt.
Roderic vừa định bước tới thì ba kẻ khác đã áp sát, lưỡi dao kề sát cổ ông.
“Đừng thử.
Breloom khựng lại giữa tư thế tấn công.
Mightyena gầm thấp, nhưng không lao tới nữa.
Không ai muốn là người khiến máu đổ trước.
Lysa kéo Evan lùi sát vào bánh xe.
Darian vẫn đứng phía trước, mắt không rời khỏi lũ người kia.
“Chúng tôi là thương nhân, ” Roderic nói, giọng trầm và đều.
“Nếu là tiền, các người có thể lấy.
Tên cầm đầu nhếch mép.
“Tốt.
Biết điều.
Hắn ra hiệu.
Hai tên lập tức lục soát người Roderic.
Chúng lật áo khoác, giật thắt lưng, móc từng túi áo.
Một túi tiền nhỏ rơi vào tay chúng.
Tên cầm đầu cân thử, nhíu mày.
“Có nhiêu đây?
“Đó là tiền mặt mang theo, ” Roderic đáp.
Một cú đấm giáng thẳng vào bụng ông.
Lysa bật lên một tiếng nghẹn, nhưng không lao tới.
Bà biết điều đó chỉ khiến tình hình tệ hơn.
“Tiền giấu ở đâu?
tên kia gằn giọng.
“Tao không giấu.
Giọng Roderic vẫn ổn định, dù hơi thở đã nặng hơn một chút.
Trong lúc đó, hai kẻ giữ Hant bắt đầu lục soát cậu.
Áo khoác bị giật ra.
Thắt lưng bị tháo phăng.
Túi áo, túi quần, cả cổ tay cũng bị kiểm tra.
Một tên giật tóc cậu ngẩng mặt lên.
“Đồ mày giấu đâu?
Hant thở gấp.
Mắt cậu đỏ lên thật sự.
“Tôi… tôi không có gì…”
“Đừng giả ngu!
“Tôi không biết các người tìm cái gì!
” Giọng cậu vỡ ra.
“Tôi chỉ làm ở cảng… tôi không biết chuyện gì hết…”
Câu đó không hoàn toàn là diễn.
Cậu có linh cảm.
Nhưng linh cảm không phải là bằng chứng.
Và lúc này, cậu thật sự sợ.
Tên kia nhìn cậu vài giây, như muốn soi xem cậu nói thật hay không.
Nhưng trước mặt hắn chỉ là một thiếu niên run rẩy, nước mắt lẫn bụi đất trên má.
“Thằng này từ cảng, ” một tên khác nói.
Tên cầm đầu quay sang.
“Làm gì ở cảng?
“Bốc hàng…” Hant lắp bắp.
“Chỉ bốc hàng…”
Hắn nhìn cậu lâu hơn một chút, rồi đứng dậy.
“Lục xe.
Ba tên khác trèo lên xe hàng.
Thùng gỗ bị mở tung.
Bao tải bị xé rách.
Cá ướp, lương khô tất cả bị cạy ra hoặc quẳng xuống đất.
Mightyena gầm lên mỗi khi có kẻ tiến quá gần Lysa và hai đứa trẻ.
Breloom giữ khoảng cách, sẵn sàng phản ứng nếu ai đó vượt qua giới hạn.
Darian nắm chặt tay đến mức khớp trắng bệch.
Nhưng cậu không lao lên.
Cậu biết lúc này chỉ cần một sai lầm nhỏ, con dao kia sẽ không còn dừng lại ở mức đe dọa.
“Không có gì!
” một tên trên xe gọi xuống.
“Chỉ toàn hàng tạp!
Tên cầm đầu chửi thề, đá mạnh vào một bao tải dưới chân.
Hắn quay lại nhìn Roderic.
“Mày chắc chỉ có từng này?
Roderic nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Nếu các người muốn kiểm tra thêm, cứ làm.
Không khiêu khích.
Không van xin.
Chỉ đơn giản là chấp nhận.
Tên kia nhìn ông vài giây, rồi nhìn sang Hant một lần nữa.
“Còn mày?
Hant lắc đầu liên tục, nước mắt lại trào ra.
“Tôi không có gì hết… đừng đánh nữa…”
Cậu ghét cảm giác này.
Ghét việc phải quỳ dưới đất, phải khóc trước mặt người khác.
Nhưng cậu biết mình không có lựa chọn.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, tên cầm đầu hất cằm.
“Đủ rồi.
Hắn siết chặt túi tiền trong tay.
“Chỉ có vậy thôi.
Một tên khác càu nhàu:
“Chúng bảo mấy đoàn này có nhiều hơn.
“Không phải đoàn nào cũng giống nhau, ” hắn đáp gọn.
Hắn ra hiệu rút lui.
Trước khi đi, một tên đá mạnh vào bánh xe khiến nó rung lên kẽo kẹt.
Một tên khác xô Hant ngã chúi xuống đất.
Rồi từng bóng người một lùi vào rừng.
Tiếng bước chân nhỏ dần.
Tiếng gió quay lại.
Không ai nói gì trong vài giây.
Breloom là con đầu tiên hạ tay xuống.
Mightyena bước chậm lại gần Roderic, khẽ chạm mõm vào tay ông như kiểm tra.
Roderic thở ra một hơi dài, rồi mới hạ cánh tay vẫn giữ nguyên vị trí nãy giờ.
“Ổn rồi, ” ông nói.
Lysa lập tức chạy tới, kiểm tra chồng trước.
“Ông có sao không?
“Không.
Darian lúc này mới quay sang Hant.
Cậu bước nhanh tới, ngập ngừng một giây trước khi chìa tay.
“Cậu đứng dậy được không?
Hant gật, nhưng phải thử hai lần mới đứng vững.
Quần áo cậu xộc xệch, tay chân đầy bụi.
Evan nhìn cậu, môi mím chặt.
“Anh… họ tìm cái gì vậy?
Hant nhìn thằng bé một lúc.
“Anh cũng không biết.
Câu trả lời đó, ít nhất là một nửa sự thật.
Xung quanh họ, hàng hóa bị xáo tung.
Nhưng phần tiền lớn đã được giấu kỹ dưới đáy thùng lương khô trước đó — không bị phát hiện.
Roderic nhìn quang cảnh, rồi nhìn vào khu rừng nơi đám người kia đã biến mất.
“Chúng không chỉ muốn tiền, ” ông nói khẽ, đủ để người lớn nghe thấy.
Hant không đáp.
Cậu chỉ cúi xuống nhặt lại áo, phủi bụi, cố giữ cho tay mình đừng run.
Viên đá đã không còn ở đó.
Và đám người kia cũng không tìm thấy thứ chúng muốn.
Nhưng việc chúng sẵn sàng lục soát đến mức này có nghĩa là—
Chuyện ở cảng chưa kết thúc.
Chỉ là vừa bắt đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập