Chương 12: Lửa Trại Và Những Điều Không Nói Hết

Không ai nói nhiều khi thu dọn lại hàng hóa.

Darian lặng lẽ nhặt từng bao vải bị xé, buộc lại bằng dây thừng còn nguyên.

Lysa phủi đất khỏi lương khô, kiểm tra cái nào còn dùng được thì xếp lên xe.

Evan chạy qua chạy lại nhặt những thứ nhỏ rơi vãi, cố tỏ ra mình giúp được việc gì đó.

Roderic kiểm tra lại dây kéo cho Mightyena, rồi vuốt dọc sống lưng nó một cái như cảm ơn.

Breloom đứng bên cạnh, mắt vẫn hướng về phía rừng.

Hant cũng cúi xuống nhặt đồ.

Cậu không dám nhìn thẳng ai.

Bụi đất trên áo đã phủi sạch, nhưng cảm giác nặng nề thì vẫn còn nguyên.

Không ai trách cậu.

Điều đó lại khiến cậu khó chịu hơn.

Họ rời khỏi chỗ đó trước khi mặt trời chạm đường chân trời.

Đi thêm gần một canh giờ, Roderic mới cho dừng lại ở một bãi đất trống nhỏ gần rìa rừng — đủ xa để không còn ở đúng vị trí vừa bị tập kích, nhưng không quá sâu vào nơi tầm nhìn bị hạn chế.

Lửa trại được nhóm lên khi trời vừa sẫm màu.

Ánh lửa làm mọi thứ dịu lại một chút.

Tiếng củi nổ lách tách xen lẫn tiếng côn trùng ban đêm.

Hant ngồi hơi tách ra khỏi vòng sáng.

Cậu nhìn vào đốm lửa hồi lâu rồi cuối cùng cũng lên tiếng.

“Cháu xin lỗi.

Cả bốn người đều nghe thấy.

“Vì cháu từng làm ở cảng… có lẽ họ mới để ý đến đoàn.

Nếu không có cháu…” Cậu dừng lại, nuốt khan.

“Có lẽ mọi người đã không gặp chuyện này.

Không ai đáp ngay.

Hant hít sâu thêm một lần nữa.

“Cháu nghĩ… sáng mai cháu sẽ rời đi.

Đi một mình sẽ tốt hơn.

Darian ngẩng lên trước tiên.

Cậu nhìn Hant một lúc, ánh mắt khó đoán.

Không hẳn thân thiện, nhưng cũng không còn gay gắt như trước.

“Cậu nghĩ đi một mình thì sẽ an toàn hơn à?

Hant không trả lời được.

Lysa đặt chén súp xuống, lau tay vào vạt áo.

Bà nhìn chồng trước khi lên tiếng.

“Ông ấy đã kể lại toàn bộ cho tôi, ” bà nói, giọng nhẹ nhưng rõ ràng.

“Từ lúc con chim kia bay qua… cho đến lúc cậu đề nghị đi lùi lại.

Hant khựng lại.

“Cậu không đẩy nguy hiểm về phía chúng tôi, ” bà tiếp tục.

“Cậu cố kéo nó ra xa nhất có thể.

Cậu lắc đầu.

“Nhưng họ vẫn tìm tôi.

“Có thể, ” Lysa gật.

“Nhưng nếu không có sự chuẩn bị trước, tiền của chúng tôi hôm nay sẽ không chỉ có từng ấy.

Và có thể mọi chuyện còn tệ hơn.

Bà nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Nếu cậu muốn đi, tôi không giữ.

Nhưng ít nhất hãy đi cùng chúng tôi đến thành phố tiếp theo.

Sau đó quyết định cũng chưa muộn.

Evan rụt rè nói nhỏ:

“Em… em không muốn anh đi.

Darian thở ra một hơi.

“Tôi không thích bị dính vào rắc rối, ” cậu nói thật thà.

“Nhưng hôm nay nếu không có cảnh báo trước… có khi tôi đã lao lên trước khi cha kịp phản ứng.

Cậu liếc nhìn Hant.

“Cậu không hoàn toàn vô dụng.

Đó có lẽ là cách công nhận thẳng thắn nhất mà Darian có thể nói.

Roderic từ đầu đến giờ vẫn im lặng.

Ông thêm một khúc củi vào lửa rồi mới chậm rãi lên tiếng.

“Lần đầu ta gặp cướp, ” ông nói, mắt nhìn vào ngọn lửa, “ta còn trẻ hơn Darian bây giờ.

Mọi người đều quay sang nghe.

“Ta theo cha mình đi buôn.

Tưởng rằng chỉ cần khỏe mạnh và chăm chỉ là đủ.

Hôm đó là cướp thật.

Chúng không nói nhiều.

Không hỏi tiền ở đâu.

Không đe dọa.

Chỉ đánh và lấy.

Ông xoay cành củi, tia lửa bắn lên cao.

“Sau này ta gặp cướp giả.

Giả làm cướp để tìm người.

Có bọn giả làm lính gác thu thuế.

Có bọn chỉ muốn thử xem đoàn nào phản ứng thế nào.

Ông ngẩng lên nhìn Hant.

“Hôm nay là loại thứ hai.

Hant im lặng.

“Cậu nghĩ nếu không có cậu, chúng tôi sẽ không bị chặn?

Roderic hỏi.

Hant do dự.

“…Cháu không chắc.

“Ta thì chắc, ” Roderic đáp.

“Chúng đang kiểm tra tất cả các đoàn đi qua.

Có cậu hay không, chúng tôi vẫn sẽ gặp.

Chỉ khác là hôm nay ta có chuẩn bị.

Ông dừng lại một nhịp.

“Và ta già rồi.

Không phải lần đầu.

Không có lời an ủi hoa mỹ.

Không có câu “đừng tự trách”.

Chỉ là sự thật.

Roderic nhìn quanh, rồi nói thêm như thể nhắc chuyện rất bình thường:

“Gọi con chim đó ra đi.

Hant chớp mắt.

“Chú biết?

“Ta không mù.

Một khoảng im lặng ngắn.

Hant đứng dậy, bước ra khỏi vòng lửa, nhìn về phía tán cây tối om.

“Murkrow, ” cậu gọi nhỏ.

Vài giây sau, một bóng đen lướt xuống cành cây gần đó.

Đôi mắt tím phản chiếu ánh lửa.

Nó không tiến lại gần, chỉ nghiêng đầu nhìn.

Roderic gật nhẹ.

“Cảm ơn vì đã báo trước.

Murkrow không đáp, nhưng cánh nó khẽ động.

Roderic nói tiếp, giọng bình thản như đang bàn chuyện mua bán.

“Nếu nó thích đi theo, cứ để nó đi trước dò đường.

Ta không trả lương bằng tiền.

Nhưng đồ ăn thì có.

Murkrow hơi nghiêng đầu thêm một chút, như đang cân nhắc.

Hant bật cười khẽ, lần đầu tiên từ sau vụ tập kích.

Roderic đứng dậy, phủi tay.

“Sáng mai dậy sớm.

Chúng ta khởi hành trước khi mặt trời lên cao.

Ông không hỏi ý kiến Hant.

Không yêu cầu cậu quyết định ngay.

Chỉ nói như thể mọi chuyện đã xong.

“Đến thành phố tiếp theo rồi tính tiếp.

Lửa trại cháy nhỏ dần.

Đêm đó không ai ngủ quá sâu, nhưng cũng không ai nhắc lại chuyện rời đi nữa.

Sáng hôm sau, khi sương còn phủ thấp mặt đất, Murkrow đã đậu trên cọc gỗ phía trước xe.

Nó không bay mất.

Khi đoàn bắt đầu chuyển bánh, con chim đen vỗ cánh bay lên trước, giữ khoảng cách vừa đủ, thỉnh thoảng lượn vòng như kiểm tra địa hình.

Mightyena kéo xe ổn định.

Breloom đi bên sườn.

Darian bước sát cạnh xe hơn bình thường.

Evan vừa đi vừa ngước nhìn cái bóng đen phía trước với vẻ thích thú.

Hant nhìn theo Murkrow.

“Thuê nó bằng bao ăn…” cậu lẩm bẩm.

Murkrow liếc xuống một cái, như thể nghe thấy.

Con đường phía trước vẫn dài.

Nhưng lần này, họ không đi một mình.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập