Buổi sáng ở cảng không chỉ có mùi muối.
Có mùi tanh của đàn Wishiwashi vừa tách đội hình.
Khi còn ở dưới nước, chúng tụ lại thành khối lớn, bóng lưng dày như một con cá khổng lồ.
Lên khỏi mặt biển, tách ra, mỗi con chỉ nhỏ bằng bàn tay.
Có tiếng quẫy vô nghĩa của đám Magikarp trong thùng gỗ.
Chúng va đầu vào thành thùng dù không có đường thoát.
Thỉnh thoảng xen vào là những sọt riêng buộc dây chặt hơn — bên trong là Carvanha với hàm răng không ngừng cắn vào bất cứ thứ gì gần miệng.
Hoặc những con Barboach trơn tuột, râu quẫy liên hồi như đang dò tìm bùn dù chỉ còn lại nền gỗ khô.
Xa hơn là mấy thùng có nắp đục lỗ chứa Corphish, càng đập lạch cạch vào nhau khi bị xốc mạnh.
Hant quen phân loại theo phản xạ.
Wishiwashi xếp sát nhau.
Magikarp để riêng kẻo nhảy văng.
Carvanha phải buộc hai lớp dây.
Corphish không được đặt chồng quá cao, càng chúng sẽ kẹp gãy nắp.
Cậu làm đúng thứ tự.
Đúng cách.
“Hant, qua kho số ba.
Kho số ba sát mép nước.
Trơn.
Nặng.
Cậu kéo xe đẩy qua vũng nước đục ngầu do Magikarp vừa nhảy khỏi thùng ai đó làm rơi.
Một công nhân khác nhìn thấy nhưng không nhặt.
Khi quản lý đi ngang, ông ta chỉ nhìn vào cậu.
“Để cá rơi là trừ tiền.
Cậu nhớ rõ thùng đó không phải của mình.
Nhưng người đứng gần nhất là cậu.
Cậu cúi xuống, bắt từng con Magikarp đang quẫy loạn, đặt lại vào thùng.
Chúng vẫn va đầu vào gỗ, như thể chưa từng hiểu chuyện gì xảy ra.
Trên cao, đàn Wingull đã chờ sẵn.
Chúng quen giờ này.
Khi thùng Wishiwashi mở nắp để kiểm tra, vài con sà xuống, mỏ chạm vào thân cá còn ướt.
Hant đậy nắp lại.
Một con Wingull không né kịp, va cánh vào tay cậu.
Thùng nghiêng.
Nước cá tràn ra sàn.
“Cẩn thận!
Giọng quản lý.
Không phải với Wingull.
Với cậu.
Cậu giữ lại thùng, siết dây.
Ba nút.
Chặt hơn bình thường.
Tiếng kêu trên không chưa dứt thì một bóng đen hạ thấp hơn.
Một con Murkrow đáp xuống dây neo gần đó.
Nhỏ hơn Wingull.
Không lao vào giữa vòng tranh cướp.
Nó chờ.
Khi một con Wingull kéo được con Wishiwashi rơi khỏi thùng, Murkrow không tranh trên không.
Nó chờ đến lúc miếng cá rơi xuống sàn ướt, rồi mới lao xuống nhặt.
Nhanh.
Gọn.
Một viên đá bay tới.
Wingull đã bay cao từ trước.
Murkrow phải bật sang bên.
Cánh sượt mép thùng Carvanha.
Bên trong, một hàm răng cắn mạnh vào gỗ, phát ra tiếng rít khó chịu.
Hant dừng tay một nhịp.
Nếu không có đám Wingull sà xuống trước, có lẽ thùng đã không nghiêng.
Nếu thùng không nghiêng, Murkrow không có gì để nhặt.
Nếu Murkrow không nhặt, có lẽ sẽ không bị ném đá.
Chuỗi nguyên nhân rõ ràng.
Nhưng khi quản lý nhìn xuống, ông ta chỉ thấy một thùng nước tràn và một con chim đen dưới đất.
“Bọn này càng ngày càng lộng hành.
Không ai nói đến Wingull.
Chúng là một phần của cảng.
Ở đây trước.
Lớn hơn.
Trắng và dễ chấp nhận hơn.
Murkrow thì khác.
Nhỏ.
Tối màu.
Mới đến.
Cũng giống cậu.
Giữa trưa, cậu được giao chuyển sọt Carvanha sang kho bên kia.
Hai lớp dây vẫn không đủ.
Một con đã cắn đứt mép bao bố, răng lộ ra ngoài như cảnh báo.
Khi cậu cúi xuống siết lại, một đồng nghiệp đi ngang, cố tình va nhẹ vào vai.
Không mạnh.
Đủ để thùng lệch.
“Đứng chắn đường.
Cậu giữ thăng bằng, nhưng một con Corphish trong thùng phía sau bị xốc mạnh, càng đập vỡ nắp.
Nó rơi xuống sàn, càng vung loạn.
Wingull lao xuống trước tiên.
Rồi Murkrow.
Cảnh hỗn loạn chỉ kéo dài vài giây.
Hant đá nhẹ để xua cả hai phía, chụp lấy Corphish trước khi càng nó kẹp vào mép gỗ.
Quản lý đã đứng đó từ lúc nào.
“Lại để rơi.
Cậu muốn nói mình vừa bị đẩy.
Nhưng ánh mắt kia không chờ giải thích.
“Cuối tháng tính lại.
Câu đó nặng hơn thùng cá.
Trên mái kho, vài con Murkrow khác đã đậu sẵn.
Khi con dưới đất bay lên, chúng dịch ra.
Không con nào nhường chỗ.
Cạnh tranh không chỉ giữa Wingull và Murkrow.
Ngay trong đàn, kẻ gây rối cũng bị tách ra.
Hant nhìn thấy điều đó vì cậu đang đứng dưới khoảng trống mà chúng bỏ lại.
Chiều xuống, gió mạnh hơn.
Wishiwashi trong thùng bắt đầu yếu dần khi tách đàn quá lâu.
Magikarp vẫn nhảy vô nghĩa.
Carvanha không ngừng cắn.
Hệ sinh thái của biển Hoenn bị nhét vào những thùng gỗ, va đập lên nhau trong không gian chật hẹp.
Trên không, Wingull chiếm các cột cao.
Murkrow lùi về dây neo và mái thấp.
Con hay gây rối đáp xuống gần xe đẩy của cậu.
Không lao vào thùng.
Không trộm ngay.
Chỉ đứng đó.
Một con Wingull sà thấp quá mức, quạt cánh vào mặt cậu.
Xe đẩy lệch.
Thùng Wishiwashi trên cùng trượt nửa mép.
Murkrow chớp đúng khoảnh khắc đó.
Nó mổ vào nút dây vừa siết.
Không phải để phá.
Để làm lỏng đủ một khe hở.
Thùng nghiêng thêm.
Cá đổ ra sàn.
Wingull lao xuống trước.
Murkrow theo sau.
Tiếng quát vang lên.
Lần này, viên đá không chệch.
Nó trúng vào cạnh cánh Murkrow.
Con chim đen rơi xuống sát chân cậu.
Một nhịp.
Cậu có thể đá nó đi, như người khác vẫn làm.
Hoặc đứng yên.
Cậu đứng yên.
Murkrow bật dậy, bay thấp ra xa hơn bình thường.
Không lên mái kho.
Không về phía đàn.
Wingull đã rút lên cao.
Không con nào bị trúng.
“Hant!
Cậu quay lại.
“Cậu đứng nhìn cái gì?
Dọn đi!
Cậu cúi xuống nhặt từng con Wishiwashi rời rạc, từng con Magikarp còn quẫy.
Tay ướt, lạnh, mùi tanh bám vào da.
Trên cột gỗ cuối bến, Murkrow đậu một mình.
Không ai cho nó đáp gần.
Cậu nhận ra mình bắt đầu ngẩng lên không phải vì phiền toái.
Mà vì thấy chuỗi sự việc lặp lại.
Wingull gây rối vì chúng có thể.
Murkrow tận dụng vì nó buộc phải.
Người ta chọn mục tiêu dễ xử lý hơn.
Và người đứng gần nhất chịu trách nhiệm.
Khi mặt trời chạm đường chân trời, quản lý ghi gì đó vào sổ.
Không cần nhìn, cậu cũng biết tên mình ở đó.
Trên cao, Wingull bay về bãi đá quen thuộc ngoài vịnh.
Đàn Murkrow tản ra.
Con kia vẫn ở lại cột gỗ, tách khỏi cả hai phía.
Nó giữ được miếng cá nhỏ lúc cuối ngày.
Nhưng không có chỗ trong đàn.
Cậu siết lại sợi dây cuối cùng.
Chặt đến mức tay đau.
Ngày mai có thể sẽ bị trừ thêm.
Nhưng sáng mai, cậu vẫn sẽ ngẩng lên.
Không phải vì tò mò.
Vì ở đây, những thứ rơi xuống từ trên đầu luôn có liên quan đến mình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập