Chương 4: Giá của một ngày công

Ba ngày làm ở cảng, cậu nhận 320 Poke.

Người quản lý đọc con số trước mặt mọi người rồi đưa túi tiền vải thô.

Không nhiều lời.

Ở đây tiền công không phải thứ để mặc cả.

Cậu cầm túi, cảm giác nhẹ hơn tưởng tượng.

Buổi chiều tan việc, cậu đi ngang khu bán cá.

Bảng giá treo ngay trước quầy.

Magikarp loại nhỏ:

45 Poke một con.

Tentacool đã làm sạch:

70 Poke một phần.

Cơm kèm canh rong và một lát cá:

28 Poke.

Xiên thịt chiên cho thợ bốc vác:

18 Poke.

Cậu đứng lại đủ lâu để tính.

Nếu mỗi ngày ăn một bữa 28 Poke, 320 Poke chỉ đủ hơn mười ngày.

Đó là khi chưa tính chỗ ngủ, nước uống, và những khoản phát sinh không báo trước.

Nếu mua cá tự nấu cho rẻ, một con Magikarp 45 Poke cũng chỉ chia được hai bữa đạm bạc.

Ba ngày đổi lấy khoảng mười ngày tồn tại tối thiểu chưa tính tiền trọ 1 tuần 100 poke.

Cậu không thấy bất công.

Chỉ thấy rõ ràng.

Tiền ở đây không để dành cho ước mơ.

Nó giữ cho người ta không bị đẩy ra khỏi chỗ đứng của mình.

Cậu buộc lại miệng túi tiền, nhét sâu vào trong áo.

Chiều hôm sau, cậu được giao trông một lô cá đông lạnh mới dỡ từ tàu xuống.

Thịt Tentacool và Magikarp ướp đá xếp trong rương gỗ.

Quản lý chỉ nói ngắn gọn:

“Mất mát là trừ lương.

Không nói trừ bao nhiêu.

Nhưng chỉ cần một phần Tentacool 70 Poke cũng đủ làm hụt gần một phần tư tiền công ngày hôm đó.

Gần mái kho có vài con Murkrow lượn vòng.

Chúng không ồn ào, chỉ kiên nhẫn.

Một con non đậu thấp, lông còn xù, thỉnh thoảng chao đảo vì gió biển.

Cậu để ý nhưng không xua đuổi gắt gao.

Chúng chỉ tìm ăn.

Một con trưởng thành đáp xuống mép thùng, mỏ gõ vào nắp gỗ.

Dây buộc không chặt.

Cậu bước tới, nhưng chậm hơn một nhịp.

Móng vuốt kéo lệch nắp, một phần thịt trượt ra cùng đá lạnh, rơi xuống tấm bạt bên dưới.

Cậu nhìn phần thịt nằm đó.

Bảy mươi Poke.

Tiếng bước chân phía sau.

“Chuyện gì?

Cậu quay lại.

Quản lý đã đứng gần đó, ánh mắt lướt qua thùng cá, dừng ở phần thịt.

“Chim, ” cậu nói.

Không giải thích thêm.

“Cậu được trả tiền để canh.

Giọng đều, không cao.

Nhưng đủ để những người gần đó im lặng.

Cậu biết mình có thể nói dây buộc cũ, có thể nói lũ Murkrow quá nhanh.

Tất cả đều đúng.

Nhưng nói ra cũng không làm con số kia biến mất.

Cậu cúi xuống, nhặt phần thịt lên.

Nó rơi trên bạt, chưa chạm sàn ướt.

Cậu phủi đá, kiểm tra nhanh rồi đặt lại vào thùng.

“Phần này vẫn dùng được.

Tôi sẽ gia cố lại dây.

Quản lý nhìn một lúc.

“Làm thêm một giờ tối nay.

Không trừ tiền.

Cậu gật đầu.

Một giờ tương đương khoảng 15 Poke nếu tính theo ngày công.

Rẻ hơn 70.

Cậu chấp nhận.

Khi người kia rời đi, con Murkrow non vẫn ở gần đó.

Nó nhảy lùi lại khi cậu tiến tới, nhưng không bay được xa.

Cậu không vung tay đuổi.

Chỉ đá nhẹ mảnh gỗ vướng dưới chân nó để khoảng trống rộng hơn.

Nó ngập ngừng rồi vỗ cánh, leo dần lên mái.

Cậu quay lại với dây buộc, thắt chặt hơn trước.

Ở đây, mềm yếu sẽ mất tiền.

Tàn nhẫn thì giữ được tiền nhưng mất thứ khác.

Cậu chưa sẵn sàng đánh đổi theo cách đó.

Một giờ làm thêm trôi qua chậm.

Khi rời cảng, trời đã tối.

Cậu dừng trước quầy cơm.

“Hai mươi tám Poke, ” người bán nói khi cậu hỏi.

Cậu lấy tiền, đếm đúng số.

Không mua xiên thịt 18 Poke dù mùi khá hấp dẫn.

Giữ lại phần chênh lệch nhỏ đó có thể không thay đổi nhiều, nhưng cậu vẫn giữ.

Về chỗ trọ, cậu trải tiền ra bàn.

320 Poke ban đầu.

trừ đi 1 tuần ở trọ 100 poke

Không bị trừ.

Chi vài bữa ăn.

Còn lại 174 Poke.

Con số ấy đủ để cậu thở đều thêm vài ngày.

Không hơn.

Ngoài cửa sổ, bóng Murkrow lướt qua mái nhà, rồi mất hút vào đêm.

Cậu buộc lại túi tiền, đặt dưới gối.

Tay giữ đó lâu hơn một chút trước khi buông ra.

Ít nhất hôm nay, cậu không mất tiền.

Và cũng chưa đánh mất mình.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập