Tối đó, cậu không ra ngoài.
Vai còn đau.
Cổ tay quấn vải khiến mỗi lần xoay người đều nhói nhẹ.
Căn phòng trọ vẫn như cũ — một tấm ván gỗ kê làm giường, một cái bàn cập kênh, cửa sổ nhỏ nhìn xuống mái ngói xám.
Ngoài kia có tiếng ồn khác thường.
Ban đầu là tiếng chân chạy.
Rồi tiếng quát lớn.
Sau đó là tiếng va đập nặng, như thùng gỗ bị hất đổ.
Cậu ngồi dậy.
Không bước ra cửa.
Chỉ lắng nghe.
Tiếng kim loại va nhau.
Tiếng kính vỡ.
Tiếng ai đó hét lên rồi tắt ngang.
Xen giữa là tiếng Pokemon gầm, tiếng cánh đập dồn dập.
Không phải hỗn loạn lẻ tẻ.
Là một cuộc tấn công có chuẩn bị.
Cậu tiến lại gần cửa sổ, nhưng chỉ đứng sát tường.
Không ló đầu ra.
Một tiếng nổ khô vang lên từ phía cảng.
Sau đó là tiếng người la ó hoảng loạn.
Có tiếng gì đó nặng bị kéo lê trên nền gỗ.
Rồi cậu nghe thấy tiếng kêu quen thuộc.
Murkrow.
Không phải tiếng lượn vòng thường ngày.
Là tiếng kêu gắt và ngắn, đứt quãng giữa tiếng đánh nhau.
Cậu siết tay lại.
Không ra ngoài.
Căn phòng quá mỏng để an toàn, nhưng ra ngoài còn tệ hơn.
Cậu không có Pokemon.
Không có vũ khí.
Không còn vị trí ở cảng để được bảo vệ.
Tiếng động kéo dài không quá lâu.
Có lẽ chưa đến một giờ.
Rồi dần dần thưa đi.
Chỉ còn tiếng gỗ gãy và vài âm thanh rời rạc.
Cậu ngồi suốt đêm.
Không ngủ.
Sáng hôm sau, cả khu cảng như vừa bị lật úp.
Cậu đi chậm xuống đường, giả vờ như người ngoài cuộc.
Kho hàng bị phá cửa.
Thùng gỗ vỡ tung.
Hàng hóa bị lật ra giữa sân.
Một phần bến tàu cháy xém đen.
Cửa phòng trực của quản lý bật khỏi bản lề.
Người ta tụ lại bàn tán.
“Bọn cướp từ hướng biển.
“Có ít nhất ba Pokemon lớn.
“Bảo vệ không trụ nổi.
Cậu không chen vào.
Chỉ nghe.
Hòm tiền của quản lý bị mang đi.
Không còn lại gì trong phòng ngoài mảnh gỗ vỡ và giấy tờ vương vãi.
Đàn Murkrow gần như biến mất.
Trên mái kho không còn bóng đen quen thuộc.
Dưới chân cầu cảng, cậu thấy vài sợi lông đen mắc vào đinh gỗ.
Có vết máu nhỏ khô lại trên mặt ván.
“Bọn nó bắt cả lũ chim, ” ai đó nói.
“Lùng sục cả tổ.
Như tìm thứ gì.
Cậu đứng yên.
Lùng sục.
Không chỉ tiền.
Chúng lật tung mọi thứ trong cảng.
Mở từng hòm, xé từng bao tải.
Không giống cướp vội.
Giống tìm kiếm có mục đích.
Cậu không hỏi thêm.
Chỉ quay về phòng trọ.
Đóng cửa lại.
Trong căn phòng xập xệ, mọi thứ vẫn nguyên.
Tấm ván gỗ.
Cái bàn cập kênh.
Túi vải đặt dưới chân giường.
Cậu lấy viên Water Stone ra.
Nó vẫn lạnh và nặng trong tay.
Đàn Murkrow bị bắt.
Cảng bị lật tung.
Cướp xuất hiện ngay sau giao dịch.
Có thể chỉ trùng hợp.
Nhưng cậu không tin vào trùng hợp.
Nếu bọn cướp tìm đá tiến hóa, thì cảng này không còn an toàn.
Nếu chúng chưa tìm được thứ muốn tìm, chúng có thể quay lại.
Cậu nhìn quanh căn phòng nhỏ.
Không có gì giữ chân cậu ở đây nữa.
Không việc.
Không bảo đảm.
Không ai biết cậu giữ gì ngoài con Murkrow đã biến mất.
Ở lại đồng nghĩa chờ rắc rối tìm đến.
Rời đi đồng nghĩa bước vào vùng không quen thuộc với số tiền ít ỏi và một viên đá có thể gây họa.
Cậu ngồi xuống mép giường, viên đá trong tay.
Bên ngoài, cảng vẫn ồn ào vì hậu quả của đêm qua.
Nhưng với cậu, nơi này đã chết từ lúc tiếng cánh chim tắt hẳn giữa đêm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập