【Hay là chúng ta dừng lại đi】
Giây đầu tiên thay bộ đồng phục và bước ra khỏi khách sạn, Quý Thư Dã nhận được tin nhắn We Chat của đối tượng xem mắt.
Mùa hè ở thành phố Minh Hải, đến cả không khí cũng nóng rực, ánh mắt cô đọng lại trên dòng tin nhắn hai giây, rồi bước nhanh hơn về phía trạm tàu điện ngầm cách đó hai trăm mét.
Đang đúng giờ tan tầm, trạm tàu điện ngầm người qua kẻ lại, đông đúc chật chội.
Quý Thư Dã xếp hàng phía sau đám đông từ rất lâu, mãi đến khi chuyến tàu thứ ba tới mới chen lên được.
Chỗ ngồi lúc này đã trở thành món đồ quý hiếm, cô mang giày cao gót, bị dòng người cuốn đẩy về phía trước.
Tàu khởi động, quán tính hất cô về phía sau, cô gắng sức nắm chặt tay cầm, tránh để bản thân dán chặt vào cơ thể mồ hôi nhễ nhại của người lạ.
Rất muốn ngồi xuống, rất muốn cởi phăng đôi giày cao gót này ra!
Quý Thư Dã bắt đầu hối hận vì hôm nay không mang theo giày đế bằng, nghĩ đến việc phải đứng thêm một tiếng nữa mới về đến phòng trọ, bắp chân cô đã run lên bần bật.
Cô khẽ thở dài, mở xem ứng dụng giao đồ ăn trước, chuẩn bị tối nay ăn một bữa thật ngon để tự an ủi cơ thể đang rã rời.
Đúng lúc này, cô chợt nhớ ra vẫn còn một tin nhắn chưa trả lời, thế là cô chuyển sang ứng dụng We Chat, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:
【Được】
Đối phương dường như vẫn luôn chờ cô, phản hồi rất nhanh:
【Em thật sự không cân nhắc chuyện về Trinh Châu thi công chức sao?
Anh chuẩn bị cùng em, năm sau không đậu thì năm sau nữa】
Trinh Châu là một huyện nằm gần Minh Hải, cách hai tiếng lái xe, đó là quê của cô.
Đối tượng xem mắt – Lý Nguyên là đồng hương của cô, hiện đang làm việc tại thành phố Minh Hải, nhưng cách đây không lâu anh ta nói với cô rằng mình chuẩn bị vừa đi làm vừa ôn thi công chức.
Nhưng vào lúc mới được giới thiệu làm quen, cô không hề biết đối tượng xem mắt này lại có dự định đó, cô cứ nghĩ anh ta sẽ luôn làm việc ở Minh Hải nên mới đồng ý với mợ đi gặp mặt.
Vẫn nhớ ấn tượng đầu tiên khi gặp mặt khá tốt, Lý Nguyên có tướng mạo đường hoàng, tính cách ôn hòa, điều kiện gia đình ở Trinh Châu cũng coi như thuộc hàng khá giả.
Hai người trò chuyện qua We Chat một thời gian, sau đó cũng hẹn nhau ra ngoài ăn mấy bữa cơm, xem vài bộ phim, tuy chưa chính thức nói rõ có ở bên nhau hay không, nhưng cũng coi như đã ngầm thừa nhận mối quan hệ.
Ba tháng trước khi cô thất nghiệp, anh ta còn an ủi cô một trận, khuyên cô nên về quê thi công chức.
Anh ta bảo độ khó ở Trinh Châu không cao đến thế.
Cô đã từ chối.
Sau đó thì luôn không ngừng đi tìm việc.
Chắc là cảm thấy tiền đồ của cô tăm tối, gỗ mục không thể điêu khắc được nữa, nên hôm nay anh ta mới quyết định nói lời kết thúc.
Haiz, vốn dĩ cô định tối nay về sẽ nói cho anh ta biết mình đã tìm được công việc mới, hơn nữa cảm nhận trong ngày đầu tiên đi làm cũng rất không tồi.
Quý Thư Dã có chút tiếc nuối nho nhỏ, nhưng nhiều hơn là cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
Đối với đối tượng xem mắt này, hỏi có thích không ư, cũng bình thường.
Dường như cô chỉ bị gia đình và thực tế xô đẩy tiến về phía trước, cảm thấy bây giờ không yêu đương hẹn hò, sau này lớn tuổi rồi sẽ càng không thể gặp được người tốt hơn.
【Em không cân nhắc chuyện quay về, chúc anh sớm ngày thi đỗ
[Mỉm cười]
Đối phương không trả lời lại nữa, Quý Thư Dã thoát khỏi We Chat, giữa toa tàu đông đúc, cô thẫn thờ lướt danh sách các quán ăn giao tận nơi.
Nói ra thì, trong ba năm sau khi tốt nghiệp cô đã làm rất nhiều công việc:
sáng tạo nội dung quảng cáo, môi giới bất động sản, vận hành truyền thông mới, lễ tân công ty.
thậm chí trong giai đoạn chuyển tiếp còn đi lắc trà sữa hết một tháng.
Vận khí của cô không tốt, mỗi lần đi làm nếu không phải công ty phá sản thì cũng là cấp trên dê xồm, không phải tăng ca muốn chết thì đồng nghiệp cũng xấu tính cực kỳ, dẫn đến kết cục là cô làm việc nào cũng không được lâu dài.
Nhưng cô chưa từng nghĩ đến việc quay về quê.
Sau khi thất nghiệp ba tháng trước, cô vẫn luôn tích cực rải hồ sơ, tuần trước rất bất ngờ lại nhận được thông báo trúng tuyển của khách sạn Scatton.
Scatton là khách sạn năm sao ở thành phố Minh Hải, cô có thể làm chuyên viên sale ở trong đó.
Thực tế, cô không ngờ mình lại có thể vào được một khách sạn xa xỉ bậc nhất như Scatton.
Thế nên, cho dù biết được mười người cùng vào làm đợt này cuối cùng chỉ có một nửa được giữ lại, thì cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến tâm trạng phấn khích của cô.
Có thể vào được đã là rất tốt rồi, dù cô có bị loại, sau này đi tìm công việc ở khách sạn khác thì đây cũng là một điểm nhấn tuyệt vời trong hồ sơ!
Ừm, thực ra cô cảm thấy mình chắc chắn sẽ bị loại.
Bởi vì xưa nay vận khí của cô luôn không tốt.
Công việc trong tuần đầu tiên mệt mỏi và phức tạp hơn so với những gì Quý Thư Dã tưởng tượng.
Nhóm nhân viên mới vào làm này phải nhanh chóng làm quen với các kiến thức về sản phẩm của khách sạn và hồ sơ khách hàng, nắm rõ quy trình nghiệp vụ bán hàng, đồng thời nắm bắt những điểm cốt lõi trong việc phối hợp với các bộ phận nội bộ khách sạn.
Mà trong những khoảng thời gian trống giữa việc làm quen với mớ công việc này, cô còn phải sẵn sàng cùng giám đốc cấp trên đi thăm hỏi khách hàng bất cứ lúc nào.
Tất nhiên, trong quá trình đi gặp khách, cô chỉ đóng vai trò như một tay sai vặt, lái xe cho giám đốc, đưa tài liệu cho giám đốc, và mỉm cười với khách hàng.
Hôm nay, cô lại cùng giám đốc chạy ngược chạy xuôi ở bên ngoài cả một ngày trời, lúc được phép tan ca về nhà thì đã sắp chín giờ tối.
Quý Thư Dã vừa buồn ngủ vừa mệt lả, hễ nghĩ đến việc phải ngồi tàu điện ngầm thêm một tiếng đồng hồ nữa, trong lòng càng thêm tuyệt vọng.
Nhưng chi phí gọi xe taxi sẽ ép cô phải nhét thẳng những tuyệt vọng này xuống tận đáy lòng.
Reng reng reng—
Khi cô đang đi về phía trạm tàu điện ngầm, điện thoại di động vang lên.
Quý Thư Dã bắt máy, giọng hơi trầm:
"A lô, mẹ ạ."
"Thư Dã, ngủ chưa con?"
"Dạ chưa, con mới tan làm."
"Tan làm?
Con tìm được công việc mới rồi à?
Chuyện từ khi nào thế?"
".
Tuần trước ạ."
"Đây là lý do con chia tay với Tiểu Lý hả?
Con đã quyết tâm không chịu về, muốn lăn lộn mù quáng bên ngoài đúng không?"
Giọng người trong điện thoại cao lên mấy tông, Quý Thư Dã biết ngay mẹ cô sẽ liên tưởng như vậy, nên mới luôn không kể cho bà nghe chuyện mình đã có công việc mới.
Cô không tiếp tục đi nữa, ngồi xuống cạnh bồn hoa ven đường:
"Con không có lăn lộn mù quáng, công việc hiện tại của con rất tốt, làm việc trong một khách sạn, khách sạn năm sao.
.."
"Khách sạn?
Khách sạn thì có thể làm công việc gì chứ?"
Thấy mẹ bắt đầu nghĩ lệch đi, Quý Thư Dã cạn lời vội vàng ngăn lại:
"Sale ạ!
Sale của khách sạn, phòng nghỉ, phòng hội nghị, sảnh tiệc.
đều cần phải đem bán mà!"
"Luyên tha luyên thuyên, làm sale thì có tiền đồ gì, mẹ cũng chẳng thấy con ăn nói khéo léo cho cam."
"Về nhà tìm một công việc ổn định, hoặc thi công chức chẳng phải tốt biết mấy.
Còn có Tiểu Lý nữa, một người con trai ưu tú như Tiểu Lý bỏ lỡ rồi là không còn đâu, con sắp hai mươi sáu tuổi rồi có biết không, đừng có ỷ vào việc có chút nhan sắc mà làm xằng làm bậy, hai năm nữa là chẳng tìm được người đàn ông nào tốt đâu!
Mẹ nói con nghe này, ở bên ngoài lăn lộn cũng chẳng ra hồn thì tại sao lại không chịu về?"
Đời người luôn có vô vàn câu hỏi tại sao.
Quý Thư Dã nghe những lời càm ràm không ngớt trong ống nghe, nhìn những tòa nhà chọc trời sừng sững xung quanh, cô cũng đang tự hỏi bản thân tại sao.
Tại sao mình không đủ xuất sắc, tại sao mình không lăn lộn cho ra hồn, tại sao không có vốn liếng xông pha nhưng vẫn phải luôn đâm đầu tiến về phía trước.
Nhớ lại những năm qua, dường như cô đã biến cuộc đời mình trở nên thật tồi tệ và nhàm chán.
Một cuộc điện thoại đã trở thành cọng rơm nặng nề nhất sau một ngày bận rộn.
Sau khi cúp máy, Quý Thư Dã càng thêm chán nản, cô bước đi vô định trên đường, đến khi nhận ra mình đã đi ngang qua trạm tàu điện ngầm thì đã đi được ba bốn trăm mét rồi, lười quay đầu lại nữa.
Bỏ đi, ăn chút gì đó vậy, đói quá rồi.
Quý Thư Dã ngó nghiêng xung quanh, nhìn thấy một nhà hàng cách đó không xa, trên cửa ghi chữ
"Nguyệt Hạ"
Bình thường khi đi ăn ở một nhà hàng nào đó, cô chắc chắn sẽ lấy điện thoại ra xem mức giá trung bình mỗi người, nhưng hôm nay mệt đến mức một bước cũng chẳng muốn đi thêm, thế là cô không suy nghĩ nhiều mà đi thẳng vào trong.
Vào trong rồi mới phát hiện đây là một quán bar kiêm nhà hàng, vào thời điểm này, chỉ có lác đác vài người đang ngồi nhâm nhi rượu.
May mà cũng có bán đồ ăn, Quý Thư Dã tìm một chỗ ngồi trên tầng hai, sau khi xác nhận giá trên thực đơn không quá đắt, cô liền gọi một đĩa mì Ý sốt cà chua và một ly bia.
Trên sân khấu nhỏ ở tầng một của quán bar, có một ca sĩ hát thường trú đang cất giọng, những giai điệu dân ca nhàn nhạt, hững hờ đã gợi lại những nỗi buồn sâu thẳm dưới đáy lòng cô.
Cô nhớ đến những lời mẹ nói trong điện thoại, cũng nhớ lại trong mấy năm nay kể từ khi tốt nghiệp cô đã hết lần này tới lần khác đi xin việc, ở thành phố Minh Hải nơi đâu cũng là vàng này, cô lại chẳng làm nên được chút danh cán nào.
Còn cả tình yêu nữa, thời đi học thì không được phép yêu đương, sau khi tốt nghiệp thì cắm mặt vào công việc đến lấm lem bùn đất, những người gặp được toàn là lũ đào hoa thối nát kỳ quái.
Người bình thường duy nhất cô gặp được là Lý Nguyên, bây giờ cũng đi tong rồi.
Tiền không có, tình yêu cũng không.
Cuộc đời chết tiệt này.
Hốc mắt bất giác đỏ hoe, Quý Thư Dã cầm ly bia lên uống cạn một hơi.
Tâm trạng không tốt liền muốn mượn rượu tiêu sầu, thế là sau đó cô lại gọi thêm một ly nữa, chỉ là cái thứ bia rách này, từ lúc rót trong chai ra ly thủy tinh, giá cả vậy mà đã tăng lên gấp đôi.
Quý Thư Dã nằm bò ra bàn, bực bội chằm chằm nhìn ly rượu thủy tinh.
Ngay lúc cô sắp bị những cảm xúc tiêu cực đặc quánh nuốt chửng, trên sân khấu dưới nhà bỗng vang lên những tiếng đàn piano trong trẻo, tựa như một giọt suối ngọt ngào, đột ngột nhỏ xuống trán cô.
Cô khẽ run lên, dường như đã được xoa dịu, những cảm xúc hỗn loạn trong đầu bỗng chốc ngưng bặt.
Đây là một bản nhạc piano mà cô hoàn toàn không thể gọi tên, giai điệu du dương dịu dàng, lấn át cả tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng chạm ly lanh canh vốn có trong quán bar, mang theo một sức mạnh xoa dịu lòng người đến kỳ lạ.
Quý Thư Dã nghe được một phút, liền bất giác rướn người ra khỏi lan can tầng hai, cúi đầu nhìn xuống.
Người ca sĩ hát thường trú ban nãy trên sân khấu tầng một đã rời đi, lúc này thay vào đó là một người đàn ông mặc áo phông trắng, ngồi trước một cây đàn piano màu đen, ánh sáng xanh thẳm le lói trong nhà hàng phác họa nên góc nghiêng đầy chăm chú của anh, hàng lông mi rất dài, sống mũi cao thẳng, đường nét quai hàm rõ ràng.
Những ngón tay của anh cũng rất thon dài, khớp xương phân minh, dưới ánh sáng dịu nhẹ của sân khấu tỏa ra thứ ánh sáng ngọc ngà ấm áp.
Giữa những lần bàn tay lướt lên lướt xuống trên phím đàn, còn có thể nhìn thấy những mạch máu xanh nhạt gồ lên trên mu bàn tay, kiềm chế, ôn hòa, lại đầy sức mạnh.
Không cần nhìn trọn vẹn khuôn mặt, cũng đã có thể cảm nhận được đây là một người đàn ông vô cùng tuấn tú.
Quý Thư Dã nghe đến mê mẩn, nhìn cũng đến mê mẩn, cô úp sấp trên lan can, nghe anh đàn hết khúc này đến khúc khác.
Đợi đến khi anh kết thúc màn biểu diễn và bước xuống sân khấu, cô mới chợt nhận ra hai má mình lạnh ngắt, đã rơi nước mắt từ bao giờ.
Cô đã ngồi rất lâu.
Sau này thấy anh mãi không lên sân khấu đàn tiếp, mà thay vào đó là nam ca sĩ thường trú ban nãy quay lại, cô mới bàng hoàng hụt hẫng cầm lấy túi xách, xuống lầu thanh toán.
Lúc bước ra khỏi cửa thì đã là đêm khuya, gió đêm thổi tới, làm cái đầu đang hơi choáng váng của cô tỉnh táo lên đôi chút.
"Cô em xinh gái, kết bạn We Chat không?"
Kèm theo làn gió là một giọng nam truyền tới từ phía sau lưng cô.
Quý Thư Dã quay đầu nhìn lại, phát hiện có hai gã đàn ông, cô nhớ ra họ cũng là khách hàng ngồi trên tầng hai giống như mình.
Cô không hề do dự mà lắc đầu, bởi vì cô càng nhớ rõ hơn là ngay bên cạnh hai gã này ban nãy còn có một cô gái ngồi cùng.
"Chỉ là kết bạn thôi, không có ý gì khác đâu.
Cô em xinh gái làm nghề gì thế, bán nhà à?"
"Đâu ra, tao thấy giống tiếp viên hàng không hơn!"
"Đúng đúng, vóc dáng chuẩn thật!
Cô em bay cho hãng hàng không nào thế?"
Quý Thư Dã hôm nay cùng giám đốc đi gặp khách hàng, nên mặc một bộ đồ công sở rất chỉnh tề.
Áo vest nhỏ, chân váy ôm sát dài đến đầu gối, giày cao gót, rất mang phong cách của người chốn văn phòng.
Cô không muốn để ý tới hai gã này, nhấc chân bỏ đi, lại không ngờ bọn họ vẫn bám riết theo sau:
"Cô em đi đâu đấy?
Bọn anh đưa đi một đoạn nhé.
"Những gã đàn ông say xỉn dở trò sàm sỡ, Quý Thư Dã không phải là chưa từng gặp qua.
Cô sợ bị lôi kéo giằng co, lập tức rảo bước nhanh hơn.
Thế nhưng hơi cồn bốc lên đầu, càng đi nhanh lại càng hoảng hốt, lúc bước qua một bậc thang nhỏ trên vỉa hè cô đã vô tình trẹo chân ngã sang một bên.
"Á—"
Quý Thư Dã hoảng hốt kêu lên một tiếng ngắn ngủi, ngã bệt xuống bậc thang, chiếc túi xách ôm trong tay cũng rơi xuống đất.
Da đầu cô tê rần, phản ứng đầu tiên là xem chiếc máy tính trong túi xách, máy tính quá đắt, không thể để hỏng được.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân vội vã, có người đang tới gần.
Trong lòng Quý Thư Dã hoảng loạn, sợ hai gã say rượu kia bám theo, vội vã cất gọn máy tính rồi cố gắng gượng dậy.
"Em không sao chứ?"
Đột nhiên, phía sau vang lên một giọng nói.
Điều nằm ngoài dự đoán là giọng nói này hoàn toàn không có hơi men, chất giọng trong trẻo êm dịu, ôn hòa và sạch sẽ, hệt như tiếng đàn piano chảy xuôi giữa màn đêm.
Quý Thư Dã khẽ ngẩn người, bất chợt ngước mắt lên.
Khi ánh mắt chạm phải đôi mắt của người mới đến, trái tim bỗng
"thịch"
một tiếng, đập rộn ràng vô cùng rõ nét.
Cô không ngờ lại gặp được người con trai đánh piano ban nãy ở đây, càng không ngờ anh sẽ đến nói chuyện với mình.
Anh đứng ngay ở bậc thang phía trên, ngược sáng, khẽ cúi người, đường nét cơ thể được ánh đèn đường phác họa thành một vầng hào quang vàng ươm dịu nhẹ, hệt như một vị thiên sứ đột nhiên giáng trần.
Chắc do cô uống quá nhiều rồi, nhưng ngay khoảnh khắc này, cô thực sự cảm thấy như vậy.
"Có thể đứng lên được không?"
Anh lại cất tiếng, trong ánh mắt là sự thiện ý thuần túy.
Quý Thư Dã bất giác siết chặt hai bàn tay, chân cô không tính là đau lắm, máy tính cũng không bị hỏng, mọi chuyện đều không có vấn đề gì to tát.
Nên nếu như bình thường, đáng lẽ cô sẽ nói một câu cảm ơn, sau đó khéo léo từ chối.
Thế nhưng lúc này cô cũng không hiểu bản thân bị làm sao nữa, tựa như ma xui quỷ khiến, cô khẽ khàng cất lời:
"Chân em bị trẹo rồi, anh có thể giúp em một chút được không."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập