Chương 1: Bệnh viện tâm thần

Chương 01: Bệnh viện tâm thần

"Ư..ƯMƯ"

Đại não phảng phất bị búa tạ nện kích, Tô Thanh Sơn bỗng nhiên mở bừng đôi mắt đen kịt nặng nề.

Cổ họng khô khốc như sa mạc, tỉnh thần uể oải, cảm giác thân thể như vừa bị nghiền nát qua một lần.

Cậu chật vật đảo mắt quan sát bốn phía.

Trần nhà trắng bệch cùng mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi cay xè.

Ánh mắt liếc qua, chỉ thấy một gian phòng trắng đến phát lạnh, chất đầy các loại thiết bị y tế lạ lẫm.

Tô Thanh Sơn nghi hoặc, đang định ngồi dậy thì kinh hoàng phát hiện cả người đã bị xiết chặt.

Hai tay bó sát, bị một lớp áo trói buộc gắt gao.

Định mở miệng cầu cứu, hắn mới phát hiện miệng mình cũng đã bị bịt kín, chỉ chừa lại mũi và đôi mắt.

Lúc này, Tô Thanh Sơn tâm thần đại loạn.

Đây là nơi nào! Vô số nghi vấn hiện lên trong đầu cậu.

Tô Thanh Sơn nghiến răng, cố gắng lục lợi từng ngóc ngách ký ức.

Một mảnh vỡ hiện ra.

Cậu đang cùng đồng nghiệp mua sắm, đứng chờ tại ga tàu thì đột nhiên bị kẻ nào đó từ phía sau đẩy mạnh.

Cả người mất đà lao thẳng về phía trước, rơi xuống đường ray.

Đúng rồi! Mình rõ ràng đã c-hết!? Chẳng lẽ đây là thế giới sau khi tử v-ong?

Trong lúc hắn còn đang mơ hồ, tiếng

"cọt kẹt"

từ xa kéo phựt Tô Thanh Sơn khỏi dòng hồi ức Cậu dựng tóc gáy, cảnh giác nhìn về hướng âm thanh phát ra.

Một bóng người bước vào.

Ánh đèn trần rọi thẳng, lộ rõ một nam tử mặc đồ bác sĩ.

Hắn tóc đen, khuôn mặt ngoài ba mươi, bộ dáng rất hiền lành, mang lại cho người khác một chút cản giác an toàn, dưới cằm còn lún phún một tầng râu ngắn.

Thấy Tô Thanh Sơn tỉnh lại, hắn vẫn dửng dưng, tay cầm một tập hồ sơ, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, rút bút ra hỏi.

"Hiện tại cảm thấy thế nào?"

Vài giây lặng ngắt như tờ.

Không thấy đáp lại, hắn nhướng mày, vừa ghi chép vừa ngẩng đầu nhìn Tô Thanh Sơn.

"Tôi biết cậu đang cảm thấy rất khó chịu, nhưng nếu không làm vậy thì không thể trị được bệnh cho cậu được.

Vậy nên…"

Lời nói khựng lại, vẻ mặt hắn bỗng dưng lúng túng.

Hắn đứng dậy khỏi ghế, nhanh tay gỡ phăng cái bịt miệng của Tô Thanh Sơn ra, cất sang một bên, gãi đầu cười nói.

"AI! Xin lỗi, ta quên mất miệng ngươi đang bị khóa."

Tô Thanh Sơn chẳng thèm để tâm đến lời xin lỗi kia, ánh mắt vẫn dán chặt vào đối phương.

Hắn nín lặng tích tụ hoi thở vài giây, rồi tuôn ra như thác đổ tất cả những nghi vấn đang nghẹn ứ.

"Đây là đâu? Ngươi là ai? Tại sao lại trói tôi!"

Người đàn ông khựng lại, khuôn mặt thoáng qua vẻ ngạc nhiên rồi lập tức khôi phục điểm tĩnh.

Hắn ngồi lại xuống ghế, chậm rãi đáp.

"Tôi là Khương Vận Bảo, bác sĩ chuyên khoa tâm thần chịu trách nhiệm điểu trị cho ngươi.

Tôi hỏi thật, ngươi thực sự đã quên sạch mọi thứ, hay là đang diễn kịch với ta?"

Tô Thanh Sơn nhíu chặt lông mày, nhắm mắt cân nhắc.

Theo những gì quan sát được, một phỏng đoán điên rồ nảy mầm.

Hắn đã xuyên không, và chẳng may lại xuyên vào một tên tâm thần.

"Ông tên Khương Vận Bảo?"

Khương Vận Bảo khẽ gật đầu:

"Đúng vậy, cậu cũng có thể gọi ta là bác sĩ Khương."

Tô Thanh Sơn ngập ngừng một lát rồi nói.

"Ờm…

Thật ra có lẽ tôi bị mất trí nhớ rồi."

Khuôn mặt Khương Vận Bảo chuyển từ ngạc nhiên sang nghi hoặc, TỔi lập tức trở nên nghiêm nghị.

Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào Tô Thanh Sơn.

"Mất trí nhớ sao?"

Tô Thanh Sơn thử thăm dò tin tức, giọng cẩn trọng.

"Bác sĩ Khương, trước lúc mất trí nhớ, tôi bị bệnh gì?"

Khương Vận Bảo cầm bút ghi chép vài điều rồi đáp.

"Cậu muốn biết?"

"Phải, rất muốn biết."

"Được thôi, căn bệnh của cậu khá quái đản.

Tên nó là di nhập thực tại, theo như y học thì có thể gọi nó là rối loạn phân ly cực độ."

Dừng việc ghi chép lại Khương Vận Bảo mim cười nói với cậu.

"Năm ngoái trước kia cậu bị cũng nhẹ, có thể phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực! Nhưng."

Hắn trầm giọng, nét mặt nghiêm nghị.

"Khi căn bệnh biến chứng nặng, ranh giới đó đã võ nát.

Cậu hoàn toàn không biết mình đang tỉnh hay đang mo.

Kết quả là…

cậu đã phát điên một cách triệt để."

Tô Thanh Sơn nhíu chặt mày.

cậu chắc chắn không rành.

về y học.

Sự phức tạp trong lời nói khiến cậu rối trí.

Chọt như nhớ ra điều gì đó, cậu vội vàng nói.

"Khoan đã! Nếu vậy sao lại trói tôi lại thê? Bệnh này chỉ liên quan tới giấc mơ thôi mà, có ảnh hưởng gì tới người xung quanh đâu!? Khương Vận Bảo vắt chéo chân, giọng nói hạ thấp đầy bí ẩn.

"Liên quan chứ, liên quan rất lớónlà đẳng khác.

Trước khi vào đây, cậu đã làm ra những chuyện gây hại cho xã hội rất nhiều lần đấy.

Khương Vận Bảo thấy Tô Thanh Son im bặt khá lâu liền nói.

"Cậu còn câu hỏi gì nữa không? Nếu không tôi sẽ ra ngoài đây."

Thấy Khương Vận Bảo sắp rời khỏi, Tô Thanh Sơn gấp gáp nói ngay.

"Bác sĩ Khương! Anh có thể cởi trói để tôi đi vệ sinh được không?"

Khương Vận Bảo dừng bước, ánh mắt dò xét cân nhắc.

Thấy trạng thái Tô Thanh Sơn hiện tại tỉnh táo bình thường, không còn vẻ cuồng loạn như trước, hắn khẽ thở dài.

Dù sao ép quá mức cũng không tốt cho quá trình điểu trị.

"Được rồi, cậu chờ tôi một lát."

Nói xong hắn bước ra khỏi cửa, để lại bóng hình lẻ loi của Tô Thanh Sơn trong căn phòng.

trắng toát.

Bị trói chặt đến tê dại, Tô Thanh Sơn có cảm giác nếu mà phải ở đây đến hết đời thì có lẽ, sẽ thực sự phát điên mất.

Trong đây không có đồng hồ, điện thoại hay cửa sổ để nhìn ra ngoài trời.

Từ khi tỉnh lại đến bây giờ, Tô Thanh Sơn không biết được thời gian chính xác.

Khái niệm về thời gian gần như là một thứ xa xi trong giây phút này.

Một lát sau, Khương Vận Bảo quay lại.

Đi sau hắn là năm tên vệ sĩ lực lưỡng.

"Để cậu đợi lâu rồi.

Nhưng trước đó tôi sẽ nói luôn, nếu cậu có bất cứ hành động gì quá mức thì chúng tôi sẽ cưỡng ép trói cậu lại về phòng, đã rõ chưa."

"Rõ rồi bác sĩ."

Khương Vận Bảo nghe thấy thế thì khẽ

"ừm"

rồi gật gật vài cái.

Không nói gì, hắn ra hiệu cho người phía sau tháo trói cho Tô Thanh Son.

Mất khoảng năm phút, mọi dây buộc mới thực sự được tháo ra hết.

Trong vài phút đó, Tô Thanh Sơn nhận thấy những người này khi cởi trói cho cậu.

Gương mặt họ có chút sợ hãi ra mặt, mồnhôi cũng vã ra không ít dù trong căn phòng.

vẫn có điều hòa thổi rất lạnh.

Ai nấy đểu hết sức cẩn thận mà làm việc.

Sau khi được cởi trói, Tô Thanh Sơn khẽ vươn vai, xoay cổ tay và cổ vì mỏi nhừ.

Cậu đứng dậy rời khỏi giường, không có bất cứ hành động nào tiếp theo, chỉ đứng đó nhìn Khương.

Vận Bảo.

"Vậy…

tôi có thể đi được không?"

Tô Thanh Sơn hỏi Khương Vận Bảo.

Khương Vận Bảo mỉm cười, nụ cười vẫn giữ vẻ hiển hậu ban đầu nhưng ánh mắt lại sắc lẹm, dò xét từng cử chỉ của cậu.

"Được, cậu đi theo bọn tôi."

Hắn ra hiệu cho hai người bảo vệ đứng sát sàn sạt vào Tô Thanh Sơn, một người bên trái, một người bên phải, gần như vai kề vai.

Ba người còn lại đi theo phía sau, duy trì một khoảng cách an toàn nhưng luôn sẵn sàng can thiệp.

Sự cẩn trọng quá mức này khiến khóe miệng Tô Thanh Sơn hơi giật giật.

Bảy người bước ra khỏi căn phòng.

Cánh cửa sắt nặng nề đóng lại, tiếng

"cạch"

từ kim loại v-a chạm vào nhau thật chói tai.

Hành lang bệnh viện dài hun hút và tĩnh lặng.

đến rợn người.

Mùi thuốc sát trùng càng lúc càng nồng hơn.

Dọc theo hành lang, có những cánh cửa sắt y hệt phòng của cậu, tất cả đều khóa chặt.

Thỉnh thoảng, cậu nghe thấy tiếng rên rỉ hoặc tiếng cười thét lên vọng ra từ đâu đó, nhưng hầu hết là sự im lặng c:hết chóc.

Tô Thanh Sơn bước đi chậm rãi, cố gắng quan sát mọi thứ mà không tỏ ra quá tò mò.

"Bác sĩ Khương, chỗ này rộng quá."

Cậu nói, cố gắng moi móc thông tin từ miệng Khương Vận Bảo.

"Đúng vậy."

Khương Vận Bảo đáp, đi bên cạnh cậu, giữ một khoảng cách nhất định.

Tô Thanh Sơn nói tiếp.

"Ờm, đây là khu vực nào vậy?"

Khương Vận Bảo nhìn cậu, hai lông mày ở trên hơi nhíu lại, tay chỉ lên một tấm bảng ở trên cao nói.

"Khu A"

Tô Thanh Sơn ghi nhớ khu vực mà cậu đang ở, trên đường đi cậu cũng không ít lần thử thăn dò thông tin từ Khương Vận Bảo nhưng đáp lại cậu là sự lạnh nhạt của hắn.

Họ rẽ qua một góc.

Phía trước là một hành lang hẹp hơn, cuối hành lang là một cánh cửa kin loại khác, có vẻ là lối ra.

Tô Thanh Sơn nhận ra cửa vệ sinh nằm ngay bên tay phải, gần đó.

"Bác sĩ, tôi vào nhé?"

Cậu chỉ vào cánh cửa.

Khương Vận Bảo gật đầu.

"Được.

Hai người các anh, đi cùng cậu ấy vào trong."

Hai người bảo vệ đi cùng Tô Thanh Sơn vào phòng vệ sinh.

Cậu cảm thấy vô cùng khó chịu vì bị theo dõi, nhưng không có lựa chọn nào khác.

Sau khi xong việc, Tô Thanh Sơn rửa tay, cố gắng soi mình vào bề mặt kim loại mờ xin của vòi nước để nhìn lại khuôn mặt hiện tại.

Khuôn mặt hốc hác, tái nhợt, nhưng các đường nét thì vẫn sắc sảo, làn da trắng bạch như thiếu huyết.

Đôi mắt đen ẩn chứa sự mệt mỏi và phòng bị.

Khuôn mặt này có tám, chín phần giống với kiếp trước của cậu.

Ra ngoài cửa, Tô Thanh Son thấy Khương Vận Bảo đang đứng đợi, hắn cười nhạt mà nói với cậu.

"Giờ chúng ta trở về phòng."

Theo lời nói của Khương Vận Bảo, Tô Thanh Sơn quay lại căn phòng của mình theo lối cũ.

Lúc này, cậu mới để ý rằng, trong suốt hành lang vừa đi qua, chỉ có căn phòng của cậu là ở cuối dãy, được lắp đặt camera và bảo vệ nghiêm ngặt nhất.

Cánh cửa phòng cậu cũng khác biệt hoàn toàn với những phòng còn lại, nó có màu đen, trông chắc chắn và vững chãi hơn hẳn.

Cánh cửa nặng nề từ từ mở ra.

Tô Thanh Sơn khẽ hỏi với Khương Vận Bảo.

"Bác sĩ Khương, ông còn điều gì chưa nói hết sao?"

Khương Vận Bảo đi đến một góc phòng, lấy từ tủ kính ra hai viên thuốc trắng.

Hắn rót một cốc nước, rồi tiến lại gần Tô Thanh Sơn, đưa thuốc và tươi cười nói.

"Đã đến giờ uống thuốc.

Uống xong, cậu phải lên giường để chúng tôi trói lại."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập