Chương 02: Giấc mộng.
Nhìn vào thứ thuốc không rõ công dụng kia, mồ hôi lạnh của Tô Thanh Sơn chảy dài từ trán xuống má.
Cậu cảm thấy bất an, như thể càng uống nhiều thứ này, cậu lại càng có khả năng biến thành người đần độn.
Trong lúc suy nghĩ rối bời, Tô Thanh Sơn đành phải đồng ý.
Cầm viên thuốc trên tay nuốt nước bọt, quay sang nhìn Khương Vận Bảo.
Ông ấy luôn quan sát, việc bỏ thuốc là không thể.
Cậu đành nhắm mắt lại nuốt viên thuốc vào bụng.
Viên thuốc trôi xuống cổ họng cùng vị đắng lợm, buồn nôn bản năng kéo tới nhưng cậu cố nuốt lại.
Khương Vận Bảo ở bên cạnh chỉ khẽ cười vỗ vai cậu.
"Ừm, tốt rồi.
Cậu vẫn giữ sự hợp tác, coi như một phần thưởng, hôm nay tôi sẽ không trói cậu."
Nói xong, Khương Vận Bảo không thèm nhìn Tô Thanh Sơn lấy một cái mà đi thẳng ra khỏi phòng.
Theo sau đó, cánh cửa khép lại, để lại cậu một mình.
"Đi rồi sao…"
Nhìn lấy cánh cửa đen kịt đang đóng chặt, cậu không nói thêm lời nào mà lập tức nằm đài trên giường, ôm chặt chiếc gối và suy nghĩ miên man.
Cậu hiện tại đã xác định được bản thân đây là tâm thần, và không phải là tâm thần bình thường, mà con mẹ nó là tâm thần cực kỳ nguy hiểm.
"Chán quá, không có điện thoại hay máy tính thì sống kiểu này đúng thật là khổ a."
Tô Thanh Sơn nằm ngửa trên giường, mắt dán lên trần nhà trắng toát.
Cậu đếm từng vòng xoáy nhỏ trên tấm thạch cao, cho đến khi chúng bắt đầu chuyển động.
Không phải mắt cậu hoa.
Chúng thật sự đang xoay, chậm rãi, như những con sâu trắng đục đang khoan vào não.
Rồi mọi thứ tối sầm.
Mùi nắng.
Mùi nhựa đường nung nóng.
Mùi nước tiểu cũ khô ở góc tường.
Tô Thanh Sơn mở mắt.
Cậu đang ngồi dựa lưng vào thùng rác, dưới tấm bìa carton ướt sũng Trước mặt là con hẻm hẹp, hai bên tường loang lổ quảng cáo tình d-ục rẻ tiền.
Tiếng xe cộ, tiếng người ồn ào ùa vào tai như thủy triểu.
Cộc cộc cộc…
Tiếng ồn từ khắp các hướng truyền vào tai Tô Thanh Sơn.
Tiếng ồn ào khiến cậu không ngủ được, vô thức đưa tay bịt tai và kéo chăn lên che đầu.
Tuy nhiên, cậu chợt nhận ra sờ mãi không thấy chăn đâu, tay cứ thế sờ soạng trong không trung.
Nghi hoặc, cậu nhíu mày và mở mắt ra.
Cảnh tượng trước mắt không còn là căn phòng lúc trước nữa, thay vào đó là ngoài đường xá, từng người đi bộ qua lại.
Nhìn xuống chỗ cậu đang nằm, Tô Thanh Sơn thấy bản thân đang nằm trên một tấm bìa ẩm ướt.
"Gì vậy?"
"Sao mình chỉ ngủ một giấc, mà lại xuất hiện ở ngoài đường thế này?"
Cậu lẩm bẩm, nhưng giọng khàn đặc lạ lùng, như của người khác.
Cậu đứng dậy.
Chân trần chạm nền xi măng nóng tẫy.
Bước ra khỏi hẻm.
Gió thổi qua, mang theo mùi máu tanh thoang thoảng.
Tô Thanh Son chọt khựng lại trước một vũng nước đọng trên đường.
Nhìn xuống hình ảnh phản chiếu, cậu ngỡ ngàng khi thấy khóe miệng mình đang rỉ ra một dòng máu tươi đỏ thẫm, đù bản thân chẳng hề cảm thấy đớn đau.
Cậu vô thức đưa tay quệt đi, rồi bỗng nhận ra một sự thay đổi kỳ lạ.
Quần áo của mình…
sao thế này? Cậu thầm nghi hoặc.
Quả thực, trang phục trên người Tô Thanh Sơn đã hoàn toàn biến đổi.
Thay cho bộ đồ bệnh nhân trước đó, hiện giờ cậu đang mặc một bộ y phục khá đơn giản, áo sơ mi trắng tĩnh đi cùng quần tây đen đứng dáng, bên ngoài khoác thêm chiếc áo khoác đen tuyền đầy phong trần.
nằm giữa trước ngực cậu là chiếc thánh giá hình chữ thập bằng vàng kim, ánh lên tỉa sáng lạnh lẽo và đầy bí ẩn.
Bộ đồ tối giản ấy không những không làm cậu mờ nhạt, mà trái lại còn tôn lên trọn vẹn gương mặt thanh tú cùng những đường nét sắc sảo vốn có.
Sự kết hợp giữa vẻ ngoài lịch lãm, phong nhã với sợi dây chuyền thánh giá kỳ lạ càng khiến Sơn thêm phần cuốn hút, mang một vẻ đẹp nam tính vừa nguy hiểm vừa khó lòng rời mắt.
Đi qua những biển quảng cáo dán trên tường.
Hiện giờ không còn ai nhìn cậu nữa.
Mỗi người đều đang bận rộn.
Nhìn lên trời nơi mặt trời đang mọc ngược từ tây sang đông, đỏ rực như một con ngươi khổng lồ, thở dài một hơi rồi rẽ vào một con phố đông đúc hơn.
Cậu đang bước đi thong dong thì một tiếng động lớn cắt ngang bầu không khí yên bình.
Một chiếc xe ô tô màu đen, bất ngờ tăng tốc, lao vọt lên từ phía sau.
Nó phanh gấp ngay sát cạnh Tô Thanh Sơn, tạo ra một tiếng ồn chói tai của lốp xe ma sát với mặt đường.
Trước khi Tô Thanh Sơn kịp phản ứng hay chạy trốn, cánh cửa sau xe bật mở.
Hai bóng người mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai thấp che mặt, nhanh chóng nhảy ra.
Họ di chuyển cực kỳ chuyên nghiệp và dứt khoát.
Tô Thanh Sơn lùi lại định chạy, nhưng đã quá muộn.
Một người trong số đó dùng tốc độ đáng kinh ngạc áp sát cậu.
Hắn gio tay, trên tay là một chiếc khăn trắng tẩm hóa chất nồng nặc.
"Này! Các người làm cái quái gì…"
Tô Thanh Sơn chưa kịp nói hết câu, cảm thấy một lực mạnh ghì vào đầu và chiếc khăn lập tức bịt kín mũi và miệng cậu.
Hương vị cay nồng, hăng hắc của hóa chất xộc thẳng vào mũi và phổi, khiến cậu choáng váng.
Tô Thanh Sơn cố gắng giấy giụa, đạp chân, và đẩy tay người đang giữ mình, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.
Sức lực của đối phương quá mạnh, và chất lỏng trên khăn có tác dụng cực kỳ nhanh chóng.
Mí mắt cậu nặng trĩu, cơ thể nhanh chóng mềm nhũn ra, đầu óc quay cuồng.
Giọng nói của Tô Thanh Sơn bị bóp nghẹt, chỉ còn là những âm thanh ú ớ không rõ ràng.
Buông ra!
Cảm giác cuối cùng của Tô Thanh Sơn là bị xốc nách, kéo thô bạo vào bên trong chiếc xe đen.
Cánh cửa xe đóng sập lại một cách lạnh lùng, dứt khoát.
Rầm!
Chiếc xe lại một lần nữa tăng tốc, hòa vào dòng xe cộ đông đúc của thành phố, nhanh chóng biến mất khỏi con phố.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, người dân trên đường chưa kịp phản ứng.
Mọi người đều đứng lại, há hốc mồm kinh ngạc nhìn theo chiếc xe đen.
Phải mất vài giây, họ mới hoàn hồn.
"Trời ơi! Vừa mới có vụ b-ắt cóc giữa ban ngày à."
Một người qua đường nói.
Bên trong chiếc xe tối tăm, Tô Thanh Sơn đã hoàn toàn b:ất tỉnh.
Cậu nằm co ro ở sau xe, cảm nhận những cú xóc nảy liên hồi.
Hơi thở đều đặn, nhưng vẫn còn vương mùi hóa chất.
Tô Thanh Sơn lờ mờ tỉnh dậy.
Cảm giác đầu tiên là một cơn đau nhói ở cổ tay và cổ chân, nơi những sợi dây thừng thô ráp đang siết chặt.
Mí mắt cậu nặng trĩu, phải cố gắng lắm mới mở được.
Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Tô Thanh Sơn là trần nhà cao, lợp bằng tôn đã rỉ sét, thủng lỗ chỗ.
Ánh sáng lờ mờ, xám xịt len lỏi qua những vết nứt.
Cậu nhận ra mình đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đặt giữa một nhà xưởng bỏ hoang.
Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, trộn lẫn mùi rêu mốc và kim loại han gỉ.
Xung quanh là những bức tường bê tông đổ nát, cỏ dại mọc bò lên cả sàn nhà.
Mình đang ở đâu thế này.
Tô Thanh Sơn thầm nghĩ, cố gắng cử động nhưng vô ích.
Lúc này, cậu mới bắt đầu quan sát xung quanh.
Cách cậu không xa, có khoảng mười người khác cũng đang bị trói trên những chiếc ghế tương tự.
"Này…"
Tô Thanh Sơn khẽ gọi, giọng khàn đặc.
Cậu hướng ánh mắt về phía Trần Bạch Dương, người có vẻ tỉnh táo nhất.
"Anh bạn tóc đen mắt xanh.
Đây là đâu vậy?"
Trần Bạch Dương quay hẳn đầu về phía Tô Thanh Sơn, đôi mắt xanh như đại dương sâu thắm nhìn thẳng vào cậu.
Anh ta không trả lời ngay, chi im lặng quan sát cậu.
Ởxa vài người đàn ông tức tối chửi ầm lên.
"Mẹ nó rốt cuộc là ai b-ắt cóc lão tử!?"
Một người trong số đó cất lời.
"Im lặng hết đi có tiếng bước chân."
Trong bầu không khí căng thẳng và u ám.
Tất cả những người bị trói lập tức im bặt, ánh mắt đổ dồn về phía cửa chính của nhà xưởng, nơi có tiếng bước chân đang vang lên.
Cánh cửa kim loại nặng nề kẽo kẹt rồi mở ra.
Một nhóm người mặc đồ đen bước vào, tất cả đều mang mặt nạ hình cáo.
Những chiếc mặt nạ này được thiết kế tỉnh xảo và đáng sợ, che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt.
Kẻ dẫn đầu nổi bật hơn hắn.
Hắn mặc trang phục tương tự nhưng chiếc mặt nạ cáo lại có màu trắng tỉnh, tạo thành một sự đối lập rõ rệt.
Dáng người cao lớn, hắn bước đi chậm rãi, từ tốn, ánh mắt quét qua từng người đang bị trói.
"Chào mừng các vị có mặt ngay tại đây."
Hắn cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng cái lạnh thấu xương.
Hắn đứng lại giữa hàng ghế, khẽ cúi người.
"Tôi tên là Nhất Vĩ Yêu Hồ"
Ngay lập tức, một người đàn ông trung niên ở hàng ghế đầu, người có vẻ ngoài phong độ, nhưng đang hoảng loạn tột độ, không giữ được bình tĩnh.
"Chúng mày là ai? Mau thả tao ra! Tôi sẽ cho các người rất nhiều tiển! Thả tao ra ngay lập tức! Hắn gào thét, cố gắng giấy giụa.
Nhất Vĩ Yêu Hồ nghiêng đầu, chiếc mặt nạ trắng tĩnh lặng không một chút cảm xúc.
Hắn gio tay ra hiệu cho những người khác im lặng.
"xuyt! đừng làm ồn."
Nhưng người đàn ông kia vẫn tiếp tục la hét, lời lẽ ngày càng trở nên thô tục và yêu cầu được thả.
Sự kiên nhẫn của Nhất Vĩ Yêu Hồ dường như đã cạn.
Hắn chậm rãi rút ra một khẩu súng ngắn màu đen từ bên trong áo khoác.
"Được rồi."
Hắn thở dài.
"Ngươi làm ồn quá rồi đó."
Hắn rút ra một vật đen xì từ trong áo ra ngoài, đưa vật kia lên chữa thẳng vào trán người đàn ông đó.
Đoàng!
Âm thanh khô khốc, chát chúa của tiếng súng vang vọng khắp nhà xưởng.
Người đàn ông trung niên bỗng im bặt, đầu hắn đổ gục xuống.
Máu đỏ tươi bắn tung tóe, văng lên khuôn mặt của người kế bên.
Sự kinh hoàng tột độ khiến người đó hét lên một tiếng thất thanh, tiếng kêu bị bóp nghẹt bởi chiếc dây thừng siết chặt cổ tay.
"Á! Giết người rồi.
Thả tôi ra! Tôi không liên quan! Cứu mạng!"
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Nhất Vĩ Yêu Hồ không hề do dự.
Hắn liên tục bóp cò, khẩu súng trong tay hắn như một lưỡi hái tử thần.
Mỗi tiếng súng vang lên lại có thêm một nạn n-hân gục xuống.
Cứ thế, hắn đồ sát cho đến khi tiếng la hét cuối cùng trong nhà xưởng tắt hắn.
Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và mùi máu tanh nồng xột vào mũi.
Tô Thanh Sơn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó.
Cậu hoàn toàn đơ người, cảm xúc hỗn loạr đến mức cả người đều bị tê Liệt.
Nhất Vĩ Yêu Hồ lúc này đã cất đi khẩu súng, hắn lại đứng đối diện với những người còn sống sót, vẻ mặt ẩn sau lớp mặt nạ trắng vẫn không hề thay đổi.
Hắn nhìn chằm chằm vào ánh mắt kinh hoàng của những người còn sống sót.
"Có lẽ các vị đã im lặng mà nghe tôi nói rồi nhỉ?"
Hắn mỉm cười, một nụ cười ẩn giấu sau chiếc mặt nạ cáo trắng, nhưng giọng nói thì đầy sự hài lòng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập