Chương 3: Thích thú trò chơi, tham gia.

Chương 03: Thích thú trò chơi, tham gia.

Hắn bước đi dọc theo hàng người, dừng lại một chút trước Tô Thanh Sơn, khiến cậu cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.

Dù không thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt của tên đeo mặt nạ, nhưng chắc chắn có thể nhậr ra biểu cảm khoái chí trong lớp mặt nạ ấy.

Dưới ánh đèn lờ mờ và lạnh lẽo, tiếng cười khàn khàn của Cáo Một Đuôi vang vọng, mang theo sự điên cuồng và phấn khích đến rợn người.

Hắn liếc nhìn lấy cậu rồi xoay người, bước nhanh về phía đám người áo đen còn lại đang đứng im lặng như tượng.

Hắn giơ hai tay lên cao, làm một động tác khuấy động đầy kịch tính, rồi hô to với giọng nói sắc lạnh và vang dội.

"Những người đang có mặt tại đây, đều là những người được chọn, để trở thành người choi.

Sự im lặng bao trùm đáp lại lời tuyên bốkinh hoàng đó.

Hắn ta thản nhiên nhìn lướt qua từng khuôn mặt của những người đang bị trói.

Rồi, Cáo Một Đuôi vỗ tay bốp bốp, âm thanh dứt khoát khiến mọi người giật mình.

Hắn nghiêng đầu, nụ cười nhếch mép càng trở nên rộng hơn, để lộ một sự phấn khích bệnh hoạn.

"Và cách để trở thành người chơi cũng đơn giản thôi, đó là choi…

trò…

chơi…

của…

bọn…

ta."

Hắn kéo dài từ chơi trò chơi một cách chậm rãi, như đang thưởng thức nỗi sợ hãi, sự chờ đọi căng thẳng của những người xung quanh.

"Trò chơi rất đa dạng và phong phú, có nhiều thử thách đang đợi các ngươi khám phá."

Hắn nhìn mọi người bên dưới rồi nói tiếp.

"Phần thông tin còn lại, ta để ở đại sảnh các ngươi tự đi mà tìm hiểu nhé.

Dù sao thì, ai biết trò chơi đầu các ngươi còn sống sót không."

Câu nói này khiến mọi người càng thêm sợ hãi, ý tứ rất rõ ràng trò chơi của đám người áo đen này có thể c-hết người, trong đám đông có không ít người khóc lóc nhưng họ đã cố kìm nén lại chỉ còn lại là tiếng nấc trong cổ họng.

Nhất Vĩ Yêu Hồ thấy thế cũng lười quân tâm, bởi nếu g-iết hết những người đó thì còn ai chơi trò chơi của bọn chúng nữa chứ, hắn nhìn vào đồng hồ trên cánh tay một lúc cho đến khikim ngắn chỉ đúng vào 12 giờ đêm, khóe miệng hơi nhất lên.

"Cuối cùng đã đến giò."

Đưa mắt liếc xuống mọi người, chỉ là lúc này một âm thanh kỳ quái phát ra, tiếng cười điên cuồng dồn nén vào cỗ họng, tựa như một thứ âm thanh móng tay càc lên bảng đen.

Vừa dứt lời, một cảm giác buồn ngủ đột ngột và mạnh mẽ không thể cưỡng lại được ập đến.

Tô Thanh Sơn cố gắng mở to mắt, cố gắng giữ lấy ý thức, nhưng đầu óc cậu quay cuồng.

Mí mắt cậu nặng trĩu.

Cậu nhận ra, đây không phải là cơn buồn ngủ thông thường.

Có thứ gì đó đang bay ra từ lỗ thông khí.

Khự! Không được ngủ! Tuyệt đối không được ngủ!

Sức lực như bị rút cạn.

Trước khi hoàn toàn ngã gục, hình ảnh cuối cùng cậu thấy là khuôn mặt sau lớp mặt nạ của tên đó.

Con buồn ngủ lại ập đến không đúng lúc.

Tô Thanh Sơn chìm vào giấc ngủ mà thiếp đi…

Khi tỉnh dậy, Tô Thanh Sơn cảm thấy lạnh lẽo.

Cậu mở mắt, trần nhà màu trắng xám là thứ cậu thấy đầu tiên.

Ngồi đậy từ trên mặt đất cả người ê ẩm, trên dưới toàn thân đều chuyền đến một sự đau nhứt kịch liệt.

Nhìn xung quanh mọi thứ hết thảy đều thu vào tầm mắt Tô Thanh Sơn.

Xung quanh cậu không còn là cái xưởng bỏ hoang mà thay vào đó là một không gian rộng lón, đầy ắp tiếng ồn ào và tiếng bước chân gấp gáp.

Cậu bật dậy, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng.

Cậu nhận ra mình đang ở trong một căn nhà rộng lớn.

Hàng trăm, có lẽ là hàng nghìn người đang di chuyển hỗn loạn.

Một số người đang hoảng loạn, gào thét.

Một số khác thì im lặng, thất thần.

Cảm thấy có thứ gì vướng víu trên cổ.

Tô Thanh Sơn theo phản xạ đưa tay lên cổ mình.

Cậu cảm thấy một chiếc thẻ kim loại lạnh ngắt.

Cậu lật nó lên, dòng chữ và số được khắc sâu vào kim loại.

Số 1095

Đột nhiên, một giọng nói phát ra, vang vọng qua hệ thống loa phát thanh gắn trên trần nhà, cắt ngang mọi tạp âm.

"Chú ý! Các người chơi! Trò chơi hôm nay, chính là Sống sót trong Bệnh viện Bảy Ngày.

Xin lưu ý, có yếu tố tâm linh đấy nhé!"

Tô Thanh Sơn đứng sững như tượng, lắng nghe tiếng ồn ào của đám đông, tiếng thông báo trò chơi, tất cả hỗn loạn trộn lẫn vào nhau khiến cậu cực kỳ bối rối.

Đúng lúc đó, một bàn tay đột nhiên chạm vào vai cậu.

Tô Thanh Sơn quay lại nhìn thì thấy có khoảng ba người đàn ông.

Trong số đó, có một khuôr mặt quen thuộc mà cậu dường như đã thấy ở đâu đó.

"Cậu là người mới phải không?"

Người vừa nói là một thanh niên đeo kính, thân hình gầy gÒ với mái tóc đen, dung mạo trông khá bình thường.

"Chào.

Tôi là Lý Trí Viễn.

Tôi thấy cậu đứng một mình nãy giờ mà chưa có nhóm.

Hay là tham gia cùng với bọn tôi đi"

Tô Thanh Sơn nhìn bàn tay đang chìa ra, rồi lia mắt qua ba người còn lại trong nhóm.

Một người con trai với mái tóc hai mái, vóc dáng trung bình nhưng ánh mắt lại rất bình tĩnh, người kia thì có mái tóc bảy sắc cầu vồng và khuôn mặt khá hung tợn.

"Kẻ tóc cầu vồng kia là Phạm Thái Cường, người đối diện là Trần Bạch Dương."

Hắn đẩy gọng kính, khẽ hỏi.

"Vậy, tên của cậu là gì?"

"Tô Thanh Sơn."

Cậu đáp, bắt tay với Lý Trí Viễn nói tiếp.

"Anh bạn, nơi này là đâu vậy?"

Lý Trí Viễn thở dài nói.

"Đại Sảnh, hoặc cậu có thể goi là hoang đảo vì chúng ta đang ở trên đảo mà.

Ở đây cứ cách một tuần sẽ phải tham gia một trò choi."

Lý Trí Viễn nhìn lên cái loa thông báo rồi đưa tay chỉ vào nó rồi nói.

"Cái loa đó cứ cách vài tuần sẽ phát thông báo, hoặc nếu có gì đó khẩn cấp nó cũng báo trước luôn."

'Tô Thanh Son nói với Lý Trí Viễn.

"Ở đây có luật lệ không nhi?"

"Có chứ!"

Lý Trí Viễn gật đầu, kéo Tô Thanh Sơn ra một góc khuất hơn một chút.

"Đây, tôi có một bản sao."

Trí Viễn rút ra một tờ giấy in được gấp gọn, đưa cho Tô Thanh Sơn.

Quy tắc của đại sảnh.

Quy tắc cơ bản.

Mỗi người chơi được cung cấp một thẻ kim loại trên cổ.

Thẻ là bằng chứng để được tính là người sống sót.

Mất Thẻ thì tương đương với chết!

Khu vực an toàn có đầy đủ thức ăn, nước uống và vật phẩm sơ cứu.

Cấm tấn công trực tiếp người khác khác bằng v-ũ khí gây sát thương chí mạng, trừ khi đối phương tấn công trước.

Người vi phạm sẽ bị loại bỏ ngay lập tức.

Có thể dùng nấm đấm để đánh nhau tuy nhiên không được chết người.

Tô Thanh Sơn đọc lướt qua, lông mày nhíu chặt lại, nhìn thẳng vào mắt Lý Trí Viễn.

"Sao cậu lại chọn tôi mà không phải người khác?"

Lý Trí Viễn cười đáp.

"À thì…

mấy người kia đều lập đội hết rồi còn mỗi nhóm tôi là còn thiếu một người, mà trong đây chỉ còn mình cậu."

Tiếng chuông báo động đột nhiên vang lên chói tai, cắt ngang cuộc trò chuyện.

"Năm phút nữa, người chơi sẽ được chuyển đến trò chơi.

Hãy lập nhóm và chuẩn bị!"

Giọng nói khô khan từ loa phát ra, gấp gáp và lạnh lẽo.

Phạm Thái Cường, mặt cắt không còn giọt máu.

"Chúng ta phải làm gì? Chúng ta có nên chạy trốn không?"

Lý Trí Viễn lắc đầu.

"Chúng ta phải đi theo.

Nếu cậu không muốn c-hết thì đừng nghĩ đến việc chạy trốn."

Tô Thanh Sơn nắm chặt tờ Quy tắc trong tay.

"Được rồi.

Tôi đồng ý"

Tô Thanh Sơn nói dứt khoát.

"Nhưng tôi chỉ có một yêu cầu.

Mọi quyết định lớn, chúng ta phải đồng thuận."

Lý Trí Viễn gât đầu, hài lòng với câu trả lời.

"Tôi đồng ý."

Hai người còn lại thấy vậy cũng nói theo.

"Tôi đồng ý."

Chưa đầy năm phút sau, hàng loạt cánh cửa kim loại mở ra.

Những người đàn ông mặc đồ đen lập tức xuất hiện, thúc giục hàng trăm người di chuyển.

Tô Thanh Sơn và cả nhóm đi theo đám đông.

Họ được đưa lên một chiếc xe buýt tối đen, cửa sổ bị bịt kín.

Khoảng mười phút xóc nảy, chiếc xe dừng lại.

"Xuống xe! Đã tới nơi!"

Họ bị đẩy ra ngoài.

Xuất hiện trước mắt họ là một tòa nhà khổng lồ, cũ nát.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, bệnh viện cũ kỹ có thể đã bỏ hoang rất lâu.

Ngay lối vào, một dòng chữ lớn được viết bằng huyết sắc.

BỆNH VIỆN NGUYỆT ÁO

Dòng chữ trên tấm bảng đã rỉ sét.

"Điểm danh! Nhóm Ba Trăm Sáu Mươi! Đi theo hướng này!"

Đám đông được chia thành năm nhóm, còn lại thì vẫn ở trên xe và đem đi đến chỗ khác, nhóm Tô Thanh Sơn được dẫn vào trong.

Đại sảnh âm u như muốn nuốt chửng chút ánh sáng ít ỏi.

Không khí nồng nặc mùi ẩm mốc, những chiếc đèn huỳnh quang nhấp nháy liên hồi, tạo nên một cảm giác bất an đến tột độ.

Lý Trí Viễn đi bên cạnh, thấy cậu đờ đẫn liền huých nhẹ khuỷu tay.

“Tô Thanh Son, đi thôi.

Bọnhắn đang nhìn kìa.”

Phạm Thái Cường, vẻ mặt trắng bệch như thiếu huyết.

“Con mẹ nó, bệnh viện gì mà hoang.

tàn thế này."

Trần Bạch Dương, người đi cuối cùng, ánh mắt sắc lạnh quét qua mọi góc tối.

Bức tường úa vàng cùng với những lớp mạng nhện giăng chi chít trên trần nhà, phủ kín những thùng gỗ mục nát đầy bụi bặm tích tụ lâu dài.

Người áo đen dẫn đường đưa họ đến một hành lang dài, tối tăm.

Những cánh cửa phòng bệnh hai bên đểu đóng kín.

Cả nhóm dừng lại trước một căn phòng rộng được mở toang, bên trong có một tấm bảng lớn và một chồng giấy tờ.

“Tất cả người chơi cố gắng sống sót, bọn ta chỉ dẫn đường đến đây thôi, còn lại thì dựa vào chính các ngươi."

Giọng người bảo vệ vọng ra, rồi bỏ mặc nhóm Tô thanh Sơn mà rời đi.

Lý Trí Viễn giọng nghi hoặc nói.

"Này! Không hướng dẫn cụ thể già?"

Đáp lại lời nói của anh là sự tĩnh lặng tuyệt đối, người áo đen kia đã rời đi mà khoảnh ngoắng đầu lại.

Suy nghĩ hồi lâu Lý Trí Viễn bước lại gần phía cảnh cửa sắt đưa tay lên thử mở ra, âm thanh cọt kẹt từ phía sau lưng cánh cửa kêu lên.

Đúng như anh nghĩ cửa đã bị khóa từ bên ngoài, tên áo đen kia trước khi đi đã không quên khóa cửa lại, tránh để bọn họ có cơ hội chạy trốn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập