Mặc dù thông tin còn thiếu sót, nhưng những gì Misha nghe ngóng được cũng đủ khiến người ta kinh hãi:
Dưới nước biển có thứ gì đó, hơn nữa có thể là sinh vật hình người.
Bọn chúng sẽ tấn công con người, và lấy máu thịt sinh vật làm thức ăn.
Đây quả thực là một tin tức tồi tệ không thể tồi tệ hơn.
Ban đầu Avery còn định, khi khủng hoảng do con tàu ma mang đến bùng phát, có thể lấy một chiếc xuồng cứu sinh để bỏ trốn, nếu ngay cả xuồng cứu sinh cũng không lấy được, thì mặc áo phao, mang theo đồ đạc trôi lềnh bềnh trên mặt nước, may mắn biết đâu cũng có thể được cứu.
Nhưng bầy quái vật ẩn náu dưới nước biển đã làm hy vọng của cô tan thành mây khói trong nháy mắt.
Nếu dưới nước thực sự có thứ đó, tuyệt đối không thể chỉ có một con, chắc chắn có cả một bầy.
Nhiều quái vật ăn thịt như vậy dưới nước, ngay cả xuồng cứu sinh nhỏ cũng có thể dễ dàng bị lật tung, sở dĩ hôm nay chưa lật, hoàn toàn là vì bộ phim mới bắt đầu, chưa đến lúc lộ diện trước mặt mọi người mà thôi.
Cho nên nếu muốn sống sót, quả nhiên phải thuyết phục được thuyền trưởng, để ông ta mau chóng nhổ neo, lái tàu Mary Jane rời xa tàu Mỏ Neo Vàng.
Nhưng mọi chuyện thực sự đơn giản như vậy sao.
Avery đi đến bên cửa sổ, xuyên qua sắc trời đã có phần âm u, nhìn ra vòng ngoài của hai chiếc du thuyền.
Nơi đó vẫn đang mưa, thời tiết thậm chí còn khắc nghiệt hơn buổi sáng vài phần.
Bầu trời như bị rò rỉ, những hạt mưa to như hạt đậu trút xuống xối xả, tiếng cuồng phong gào thét xen lẫn trong đó, xé toạc mặt biển thành từng vệt đen ngòm, thỉnh thoảng có những tia chớp vàng giáng xuống từ trên trời, soi sáng rực rỡ mặt biển cuộn trào sóng dữ.
Tuy nhiên, ngay cả lúc sóng gió dữ dội nhất, lấy tàu Mỏ Neo Vàng làm tâm, một vòng mặt biển xung quanh vẫn phẳng lặng không gợn sóng.
Xung quanh con tàu ma dường như tồn tại một chiếc lồng kính khổng lồ, vừa chặn đứng toàn bộ thời tiết khắc nghiệt bên ngoài, vừa giam chặt con tàu Mary Jane bé nhỏ như cánh bèo trên mặt nước ở ngay bên cạnh nó.
Trừ phi có dũng khí đối đầu với sức mạnh vĩ đại của thiên nhiên, nếu không, thuyền trưởng không thể nào đồng ý mạo hiểm rời khỏi vùng biển an toàn để lao vào cơn bão lúc này.
Avery ăn xong bữa tối trong sự bồn chồn lo lắng.
Sau bữa ăn, cô ngồi trong phòng, đang nhíu mày suy nghĩ cách thoát hiểm, thì Misha bên cửa sổ bỗng chỉ tay về phía chiếc Mỏ Neo Vàng bên ngoài hét lên kinh ngạc:
"Avery, nó thay đổi hình dạng rồi!"
"Sao cơ?"
Avery rảo bước đến trước cửa sổ, vừa vặn nhìn thấy trên chiếc Mỏ Neo Vàng tối om bỗng chốc bừng sáng ánh đèn rực rỡ.
"Sao thế, chuyện gì xảy ra vậy?"
"Bên ngoài đó, tại sao tàu Mỏ Neo Vàng lại bật đèn?"
Khả năng cách âm của du thuyền không được tốt lắm, xuyên qua những bức tường mỏng manh, tiếng kêu kinh ngạc vang lên liên tiếp từ các phòng trên dưới trái phải.
Avery ngửa đầu, cau mày quan sát.
Con tàu đó thực sự quá cao, phòng của cô và Misha nằm ở tầng ba của tàu Mary Jane, dù vậy, đứng bên cửa sổ, Avery vẫn phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn thấy ánh đèn sáng lên từ boong tàu và các cửa sổ của con tàu khổng lồ.
Đèn đuốc sáng rực, rực rỡ sắc màu, đẹp không sao tả xiết.
Đó là cảm nhận đầu tiên của Avery khi nhìn thấy con tàu khổng lồ lên đèn.
Rõ ràng đã trôi dạt trên biển 13 năm, nhưng chiếc Mỏ Neo Vàng xuất hiện trước mắt mọi người lại mới tinh tươm.
Thân tàu được sơn lớp sơn chống rỉ trắng muốt, bề mặt kim loại ánh lên vẻ sáng bóng lạnh lẽo, các cửa kính hai bên thân tàu nhẵn bóng và nguyên vẹn, một sợi xích neo khổng lồ thả xuống từ đuôi tàu, lơ lửng giữa không trung, thỉnh thoảng đung đưa, phát ra âm thanh cọ xát kim loại khá êm tai.
13 năm đã qua dường như chưa từng để lại bất kỳ dấu vết thời gian nào trên con tàu khổng lồ.
Khi màn đêm buông xuống, những dải đèn vàng sáng lên quanh mép con tàu, ánh đèn vàng ấm áp như một cây cọ vẽ lộng lẫy, phác họa nên đường nét tráng lệ của chiếc du thuyền.
Lấp đầy bên trong đường viền đó, là những luồng ánh sáng chuyển động, những dải đèn màu chói lọi, một khu rừng ánh sáng hùng vĩ và mộng ảo.
Không biết từ lúc nào, trên tàu Mỏ Neo Vàng vang lên tiếng hát và điệu nhạc du dương.
Chỉ nhìn từ xa, Avery cũng có thể tưởng tượng ra trên con tàu khổng lồ giờ phút này, ánh sáng rực rỡ đến mức nào, áo quần lụa là thơm ngát ra sao.
Nếu không phải địa điểm không đúng, cô suýt chút nữa đã tưởng đó chỉ là một chiếc du thuyền sang trọng bình thường.
Nhưng Misha bên cạnh lúc này lại bỗng lên tiếng:
"Không đúng, không phải như vậy.
Vừa nãy tớ gọi cậu không phải để xem đèn màu, mà là chiếc du thuyền đột nhiên trở nên cũ nát."
"Trở nên cũ nát?"
"Đúng vậy, vừa nãy, toàn bộ chiếc Mỏ Neo Vàng đột nhiên trở nên rất tàn tạ, tin tớ đi, thật đấy!"
Misha giơ tay lên, khoa tay múa chân với vẻ hơi kích động, dường như sợ Avery nghĩ mình nhìn nhầm.
Quy tắc sinh tồn phim kinh dị số 1:
Chú ý đến các gợi ý.
Avery không nghĩ một cô gái trẻ có tinh thần bình thường, thị lực tốt như Misha lại bị ảo giác.
Cô trấn an cảm xúc của bạn thân, bảo Misha thả lỏng rồi từ từ kể.
Việc
"du thuyền trở nên cũ nát"
mà Misha nói, xảy ra cách đây nửa phút, tức là khoảng 19 giờ 59 phút 50 giây tối.
Lúc đó cô nàng đang rảnh rỗi sinh nông nổi, ngẩn người nhìn chiếc siêu du thuyền bên ngoài.
Nhìn mãi nhìn mãi, Misha bỗng thấy, thân tàu trắng muốt của du thuyền như bị thêm vào hiệu ứng làm cũ, trong nháy mắt nổi lên từng mảng lớn vết rỉ sét, lan can cong vênh, cửa kính vỡ nát.
Dưới cơn bão táp gào thét trút xuống, giữa mưa dập gió vùi, cả con tàu trông tàn tạ tả tơi, âm u đáng sợ như một con tàu ma khổng lồ.
"Lúc đầu tớ cũng nghi ngờ không biết mình có nhìn nhầm không, nên đã đặc biệt nhìn chằm chằm vài giây, xác nhận không phải ảo giác mới gọi cậu cùng xem.
Kết quả là cậu vừa bước đến cửa sổ, mưa gió lập tức tạnh, con tàu lớn cũng đột nhiên biến lại thành hình dáng mới tinh, đèn cũng sáng lên, chuyện này thực sự quá kỳ lạ.
.."
"Đến chiếc du thuyền mất tích 13 năm mà chúng ta còn gặp được, thì xảy ra thêm vài chuyện kỳ lạ nữa chẳng phải là bình thường sao.
"Avery vỗ vai Misha, mở cửa sổ ra, sờ một cái lên mặt kính cửa sổ.
Chạm vào là một mảng lạnh ngắt ẩm ướt, xòe lòng bàn tay ra, có thể nhìn thấy rõ ràng những vệt nước.
Từ lúc tàu Mary Jane tiến vào khu vực
"bến đỗ tránh bão"
quanh Mỏ Neo Vàng vào buổi trưa, đã không còn phải chịu sự quăng quật của mưa bão bên ngoài nữa.
Nước mưa bám trên thân tàu trải qua cả một buổi chiều, lẽ ra đã bốc hơi hết từ lâu, theo lý mà nói, bên ngoài con tàu bây giờ phải khô ráo mới đúng, thế mà Avery lại sờ thấy nước mưa.
Hóa ra là vậy, hóa ra là thời gian.
Lúc trước Avery cảm thấy kỳ lạ, tại sao tàu Mỏ Neo Vàng rõ ràng đã biến mất 13 năm, nhưng khi xuất hiện trở lại, con tàu khổng lồ lại như thể mới mất tích ngày hôm qua, toàn bộ du thuyền hoàn toàn không thấy chút dấu vết nào của mưa gió bào mòn, mới mẻ đến mức khó tin.
Còn cả vùng biển phẳng lặng không chút gió mưa xung quanh con tàu khổng lồ nữa, cũng rất kỳ quái.
Bão táp bên ngoài vẫn chưa kết thúc, vậy mà không một chút mưa gió nào có thể xuyên thủng
"bức tường tàng hình"
, tác động đến chiếc siêu du thuyền.
Ban đầu Avery tưởng những sinh vật siêu nhiên trên con tàu khổng lồ sở hữu sức mạnh đặc biệt, có thể điều khiển thời tiết, giờ xem ra, thứ bị ảnh hưởng thực chất không phải thời tiết, mà là
"thời gian"
Thời gian của tàu Mỏ Neo Vàng đã bị đóng băng.
Cả một con tàu khổng lồ này, cùng với thời tiết và biển cả trong vùng không gian hình cầu lấy nó làm tâm điểm lan rộng ra xung quanh, thời gian đều bị cố định ở thời điểm 13 năm trước.
Giống như côn trùng bị bụi phủ trong hổ phách, giống như món đồ trang trí bằng nhựa được đúc trong quả cầu pha lê, nó không ngừng trôi dạt trên biển, bất kể trôi bao lâu, bên trong hổ phách, bên trong quả cầu pha lê vẫn luôn duy trì hình dáng ban đầu, chưa từng thay đổi.
Nhưng kiểu
"ngưng đọng thời gian"
như vậy chắc hẳn không được ổn định, nên vừa nãy Misha mới tận mắt chứng kiến quá trình con tàu khổng lồ
"phai màu"
, bị mưa gió xâm nhập.
Còn về lý do tại sao chiếc Mỏ Neo Vàng đang bị ngưng đọng thời gian lại đột ngột sáng đèn màu, phát ra tiếng nhạc, thì chạm đến điểm mù kiến thức của Avery rồi.
Thông tin cô biết hiện tại quá ít, muốn điều tra cho rõ, trước tiên phải làm rõ xem ban ngày 8 người đó rốt cuộc đã nhìn thấy gì trên tàu.
Avery định ngày mai sẽ để chuyên gia thu thập thông tin Misha ra ngoài thám thính tình hình, xem có thể hỏi được gì từ miệng nhóm ba người George không.
Nhưng đó đều là chuyện của ngày mai, nhiệm vụ chính đêm nay là quan sát du thuyền.
Avery vô cùng tò mò trên con tàu khổng lồ lúc này đang xảy ra chuyện gì.
Giống như những hành khách khác vừa chán nản vừa không ngủ được, cô chuyển một chiếc sô pha đến, cùng Misha luân phiên thay ca ngồi trước cửa sổ, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào boong tàu khổng lồ chếch phía trên, cố gắng nhìn ra chút manh mối nào đó.
Trên tàu Mỏ Neo Vàng dường như đang tổ chức tiệc tùng.
Cách một khoảng cách không xa, có thể nghe thấy xen lẫn trong tiếng hát và điệu nhạc, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng reo hò phấn khích của nam nữ.
Dù không nhìn thấy hình ảnh, chỉ nghe âm thanh, cũng có thể tưởng tượng ra niềm vui sướng và hạnh phúc của những người trên tàu.
Mà đây cũng chính là điểm khiến người ta rùng mình sợ hãi.
Bởi vì, suốt cả ban ngày, trên tàu Mỏ Neo Vàng không có một bóng người nào lộ diện, hành khách của tàu Mary Jane vốn đã đinh ninh rằng, trên tàu Mỏ Neo Vàng không có một ai.
—— Vậy thì, bây giờ, những kẻ đã thắp sáng ngọn đèn, tấu lên bản giao hưởng, hát vang bài ca, reo hò nhảy múa trên tàu kia, rốt cuộc là chui ra từ đâu?
Nếu trên tàu vốn dĩ có người, tại sao 13 năm qua chưa từng có ai thử liên lạc với đất liền, nếu trên tàu không có người, tại sao trên tàu lại phát ra những âm thanh như vậy?
Những câu hỏi này tuyệt đối không thể nghĩ sâu được, càng nghĩ càng dễ gây ra hoang mang.
Ở các phòng xung quanh, bắt đầu có người cảm thấy tà môn, lầm bầm kéo rèm lại chuẩn bị đi ngủ.
Avery thì vẫn kiên trì canh gác trước cửa sổ, nhìn ngắm ánh đèn rực rỡ trên con tàu khổng lồ, lắng nghe những động tĩnh náo nhiệt truyền đến từ trên tàu.
Cứ như vậy ngồi trước cửa sổ suốt cả một đêm, giữa chừng, Avery không trụ nổi nữa, đổi ca với Misha một lúc.
Đến rạng sáng, khi cô đang ngả người trên sô pha, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào boong tàu khổng lồ vẫn lấp lánh ánh đèn như mọi khi chếch phía trên, thì tiếng ồn ào náo nhiệt trên tàu đột nhiên im bặt.
Linh cảm có điều chẳng lành, Avery lập tức thay đổi tư thế từ ngồi phịch sang ngồi thẳng dậy, mở giao diện quay video trên điện thoại, bấm nút quay.
Trên tàu Mỏ Neo Vàng, giống như cuộn băng đang phát bị ai đó ấn nút
"tạm dừng"
, tiếng hát, tiếng nhạc, cùng tiếng nói chuyện, trò chuyện, cười đùa của mọi người đều dừng bặt trong khoảnh khắc.
Cùng lúc đó, ánh đèn trên tàu cũng theo từng khu vực, lần lượt vụt tắt với tốc độ chóng mặt.
Thay vào đó, Avery nhìn thấy trên boong tàu khổng lồ xuất hiện những đốm lửa bập bùng lác đác.
Thế lửa không lớn, luôn được khống chế trong một phạm vi nhất định, nên chắc không phải cháy tàu, mà là có người đã châm cháy những thứ giống như đuốc.
Từng đốm sáng của những ngọn đuốc nối đuôi nhau thành một hàng dài, di chuyển về phía trong khoang tàu.
Boong tàu nhanh chóng chìm vào bóng tối do nguồn sáng rời đi.
Avery cầm điện thoại, có chút do dự không biết có nên tiếp tục quay nữa không.
Đúng lúc này, cô nghe thấy một giọng hát mờ ảo vang lên từ bên trong chiếc siêu du thuyền.
Tiếng hát rất không rõ ràng, giống như một dàn đồng ca do nhiều người hợp thành.
Giai điệu bài hát vô cùng kỳ dị, nghe chẳng êm tai chút nào, ngược lại giống như có người dùng móng tay cào lên bảng đen, khiến người nghe từ tận đáy lòng nảy sinh cảm giác khó chịu và bài xích mãnh liệt.
Những âm thanh lúc như ngâm nga lúc như lầm bầm tụng niệm xen lẫn trong đó, khiến Avery nghi ngờ không biết có phải có người đang tổ chức một hoạt động đọc diễn cảm tập thể nào đó không.
Cùng với nhịp điệu của bài hát, Avery dần nghe thấy một âm thanh khác —— đó là tiếng la hét thảm thiết vang lên liên tiếp.
Tiếng la hét ngắn ngủi, cũng rất nhỏ, rất dễ bị tiếng hát lấn át.
Nếu không phải thính lực của cô được sữa nữ yêu tăng cường, thính nhạy hơn người bình thường một chút, thì chưa biết chừng đã hoàn toàn không bắt được.
Avery nín thở, tập trung lắng nghe, không muốn bỏ sót bất kỳ một manh mối nhỏ bé nào được truyền tải trong âm thanh.
Tiếng la hét chỉ kéo dài vỏn vẹn một hai phút rồi bặt tăm, nhưng tiếng hát và tiếng tụng niệm thì vẫn tiếp tục.
Một lúc lâu sau, tiếng hát và tiếng tụng niệm cũng dừng lại.
Trong không gian tĩnh lặng, Avery tinh mắt nhìn thấy, từng bóng người lần lượt xuất hiện ở mép boong tàu khổng lồ.
Vì môi trường xung quanh quá tối, khoảng cách lại quá xa, những người đó trông giống như những que diêm xếp sát nhau, mảnh khảnh dài ngoằng, không nhìn rõ mặt mũi.
Ngay khi cô đang thắc mắc tại sao những người đó rốt cuộc phải tập trung ở mép boong tàu, Avery thấy những bóng người đó bắt đầu hành động.
Bọn họ hết người này đến người khác trèo qua lan can, sau đó buông hai tay ra, nghiêng người, không chút chần chừ gieo mình từ độ cao bảy tám tầng lầu xuống, rơi tòm xuống dòng nước biển tối tăm sâu thẳm bên dưới như sủi cảo thả vào nồi nước sôi.
[Góc nhìn của tác giả]
*Đã sửa lại mô tả về bờ lõm và bờ lồi ở chỗ khúc cua của dòng sông trong phần thây ma, cảm ơn đã chỉ ra, kiến thức địa lý cấp ba tôi trả lại hết cho thầy cô rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập