Chương 1:
Làm lại từ đầu?
Đúng vậy, đây là tất cả những gì nữ nhân kia nói cho hắn.
Để hắn chứng kiến góc nhìn của “nhân vật chính” sau đó ném hắn trở lại.
Trong góc nhìn này, hắn mẹ nó lại là “đại thụ” của nhân vật chính.
Sinh mệnh, nó không phải một khái niệm, mà là.
nó dạy hắn thế nào đi sáng tạo sinh mệnh Mà năng lượng cũng như vậy, nó dạy hắn làm sao khống chế năng lượng.
Hay nói cách khác, sức mạnh hiện tại của hắn có phần giống như tùy tâm sở dục.
So với kiếp trước mạnh hơn không chỉ trăm lần.
Đây là một con đường tu luyện hoàn toàn mới, hắn cũng không biết cuối cùng sẽ đạt tới cấp độ nào, nhưng so với võ giả bình thường hẳn là.
đường ra sẽ lớn hơn.
Bất quá.
“Thiếu gia, nên rời giường, đồ ăn đã chuẩn bị xong”.
Hư không này cùng Hư Không kia cũng không phải một loại.
Quản gia tên là Lâm Phúc, nhìn vẻ ngoài như một vị trung niên, nhưng thực tế đã hơn 70 tuổi.
Cơ thể có thể nói so với một số người tập võ còn rắn chắc hơn.
Nhân vật chính là ai?
A.
là huynh đệ của ta?
Vậy không sao.
“Oa, là Tô đại thiếu!
”.
“Thiếu gia, lão gia đã chuẩn bị cho ngài đầy đủ trang bị, đây đu là lão gia tự mình đi chuẩn bị”.
Quản gia mỉm cười nói.
Thở ra một ngụm trọc khí, Tô Phong nhẹ lắc đầu.
Thế giới này là dị giới, mà Tô Phong cũng không phải người của thế giới này.
Nếu nhất định phải so, hắn hiện tại so với Tiêu Ân Tuấn trong vai Nhị Lang Thần còn mạnh hơn không ít.
Còn nói cái gì “đợi đến thời cơ sẽ hiểu”.
Thay xong quần áo, hắn liền theo quản gia lên xe đến trường.
Tô Phong không đáp, chỉ lắng lặng nhìn phong cảnh bên ngoài.
Khung cảnh quen thuộc khiến hắn rơi vào trầm tư.
Nếu chỉ như vậy hắn cũng không cảm thấy gì, dù sao thành công chưa bao giờ cố gắng là có thể đạt được.
Cái hắn cảm thấy khó chịu là, trước khi sống lại, hắn gặp được nữ nhân kia.
Nghe thật mẹ nó nực cười.
Nhìn cảnh tượng quen thuộc, hắn trực tiếp đi vào trường học.
Chỉ biết rằng thế giới này, luyện tới cảnh giới cao thâm, có thể hủy diệt nguyên một cái đại lục.
“Phong!
Ngoài cửa vang lên âm thanh của quản gia, Tô Phong mơ màng tỉnh lại, đã 15 năm.
không, hẳn phải là 75 năm, hắn vẫn có chút khó mà tin được.
Hắn cũng không phải không làm gì, đạo kim quang kia hắn đã nghiên cứu 15 năm.
Có thể, nói.
tương đối lợi hại.
Một lão đầu 70 tuổi lại có cơ thể như thế, đây cũng không phải hiện tại cá biệt, mà là phổ biến.
Toàn thế giới đều luyện võ, hay nói cách khác, Lâm Phúc là võ giả.
Đừng nhìn chỉ có hai loại, nhưng nó cực kỳ đáng sợ.
Nếu dựa theo “tiểu thuyết” miêu tả, hoặc có lẽ, dựa vào những gì hắn đã trải qua, “nhân vật chính” này có thể xem là chính phái, làm người ngay thẳng, không có tâm cơ, nhân duyên rã tốt, nếu không hắn cũng sẽ không kết giao.
Cũng có thể nói là “luyện võ từ nhỏ” cơ bản tới nói, ai cũng như ai, bình đẳng về giáo dục, khác biệt về tài nguyên.
Dù sao thế giới nào cũng không có cái gì tuyệt đối công bằng.
Thiếu nữ này nói thế nào đây, nàng cũng không phải hoàn toàn là nhân loại.
“Ta đã biết, các ngươi vào đi”.
Tô Phong đáp, sau đó liền đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.
Ni Đăng nhập x
Email
IuuduclongldI36@gmail.
com.
Mật khẩu “Quên mật khẩu (Chưa có tài khoản?
Đăng ký ngay
Nói thật, nếu không phải đánh không lại, hắn lúc đó thật muốn cùng nữ nhân kia liều mạng.
Mỗi cấp bậc chia làm sơ cấp, trung cấp, cao cấp.
“Ngươi mẹ nó là nam!
Cách ta xa một chút, thật buồn nôn”.
Dù rằng, hiện tại hắn mới 15 tuổi, nhưng thực tế, đây đã là kiếp thứ ba của hắn.
Đang suy nghĩ liền nghe được âm thanh của Lâm Phúc, Tô Phong lấy lại tỉnh thần, sau đó liền đi xuống xe.
“Thiếu gia, đã tới”.
Đương nhiên, đó là thiêu đốt sinh mệnh mới có thể làm được, bình thường võ giả đều là ở trong hư không giao chiến.
Nhìn như rất tạp, nhưng lại hoàn mỹ hòa quyện vào với nhau.
Sống ba đời người, nhất là kiếp trước, khí chất của hắn mang theo một chút u buồn, lại tràn đầy uy nghiêm của cường giả, nhưng lại không thiếu vẻ nho nhã của thư hương thế gia.
Hắn từ đạo kim quang kia học được “sinh mệnh” cùng “năng lượng”.
“Ta cảm thấy ta có cơ hội”.
Đương nhiên, hắn không phải tàn phế, cơ thể hắn rất khỏe mạnh.
Nhưng mà không có cách nào, ai bảo gia đình hắn quá giàu có đâu.
Hơn nữa, nhiều năm như vậy, hắn cũng đã sớm.
quen thuộc.
Đưa cho hắn một đoàn kim quang rồi ném hắn trở lại quá khứ làm lại từ đầu.
“Tỉnh, ngươi cũng không xem một chút mình là mặt hàng gì?
”
“Hứ, họ cười chẳng qua là vì ghen ghét”.
Thiếu nữ bĩu môi nói.
Nếu dựa theo cấp độ võ giả, thấp nhất cửu giai, cho tới nhất giai võ giả.
Bên trên nữa là Hoàng giai, Địa giai, Thiên giai, cấp cao nhất chính là Thánh giai.
Tại thế giới này liều mạng tu luyện, đi đến đỉnh phong.
Nhưng cuối cùng cũng crhết tại Hư Không.
Nghe rất quen thuộc, nếu chỉ như vậy cũng không có gì đáng nói, cái đáng nói ở đây là, cả cuộc đời của hắn lại là một quyển tiểu thuyết.
Hắn chỉ là một vai phụ trong đó.
Lấy sức mạnh hiện tại, hắn có thể sánh với Hoàng giai võ giả.
Làm lại từ đầu sao?
Hắn không có ý nghĩ đó, hắn có con đường tốt hơn.
“Đều lớn như vậy, đừng có như trẻ con, để người khác cười cho”.
Ngay tại lúc này, một âm thanh vang lên sau lưng.
hắn.
Tô Phong quay đầu, một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp chạy tới nhảy lên ôm lấy hắn, Tô Phong đưa tay đỡ lấy nàng, mỉm cười nói.
Tô Phong không có cảm xúc gì, trường hợp này cũng không phải lần đầu tiên.
Không nói tới nhan trị của hắn chính xác đẹp trai, so với mặt bằng chung mạnh hơn không ít, nhưng cái chính chính là khí chất.
Đúng vậy, ngươi không nghe lầm.
Kiếp đầu tiên, hắn chỉ là một người bình thường, gặp tai nạn sau đó xuyên qua thế giới này Hắn là ai?
Đường đường cường giả đỉnh cao, một đường tu luyện dù gặp nhiều khó khăn, nhưng chưa từng thất bại.
Cùng cảnh giới vô địch, thiên kiêu trong mắt hắn chỉ như sâu kiến.
Kiếp trước hắn chuyên tâm cả đời tu luyện, bước lên đinh phong, cùng một đám bằng hữu mở ra hư không, muốn vì thế giới này mở ra hi vọng.
Nhưng cuối cùng thất bại ngay phút chót.
“Thật đẹp trai, nghe nói Tô thiếu chưa có bạn gái, không biết ta.
Nói cách khác, hắn là cường giả đứng đầu trong thế giới này.
Dù sao c:
hết qua một.
không, c-hết qua hai lần, lần đầu là ngoài ý muốn, lần hai là thiêu đố sinh mệnh, hắn còn sợ cái gì?
Nhưng đánh không lại, bị nữ nhân kia một tay trấn áp.
Nhưng hiện tại, nói thật, hắn đối với “nhân vật chính” không có cảm xúc gì, nhưng sau khi xem “tiểu thuyết” hắn không có cách nào dùng “tâm thái bình thản” để đối mặt.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập