Chương 11: Ngươi nghĩ Tần Duyệt thế nào?

Chương 11:

Ngươi nghĩ Tần Duyệt thế nào?

“Lên đại học a.

Dù sao đại học có nhiều thứ có thể lợi dụng, hiện tại chúng ta còn chưa đủ sức để lay động càn khôn.

Kế hoạch cần thời gian để hoàn thiện.

Tối thiểu nhất cũng phải một năm trở lên mới có thể”.

Nhất là Thánh giả.

“Tính ganh đua rất mạnh, nhưng cũng cho thấy nàng đối với ngươi rất để ý”.

Tần Vô Nhai mim cười nói.

“Mà ta biến mất lâu ngày, sẽ để người khác sinh nghi.

Tô gia đã đứng trên đầu sóng ngọn gió, nên cần một mục tiêu để nhắm vào giải tỏa áp lực.

Cho nên ta cần thiết đứng trên sân khấu”.

Tô Phong bình tĩnh nói.

Cũng nên là lúc.

nghỉ ngơi một chút.

“Đến nỗi, đương nhiên đến nỗi.

Đều nói Thiên nam học viện sinh ra S cấp thiên phú, nhưng S cấp đã bị đế quốc mang đi.

Còn lại hai cái A cấp thiên phú, ngươi thì chơi trò mất trích, Tầy Duyệt thì thế đơn lực bạc”.

Về phần tuổi tác lớn hoặc tâm lý?

Đừng đùa.

Nhất giai võ giả tuổi thọ liền đã hơn 500 năm.

Càng đừng nói tới bước vào Hoàng giả, hay phía trên là tôn giả hay đại thiên tôn.

“Đúng, thiếu gia, còn nửa tháng nữa là đến thi đại học.

Ngươi là muốn lên đại học, vẫn là.

”.

Tần Vô Nhai nhớ ra gì đó liền hỏi.

10 năm qua, Tần Vô Nhai đã sớm kiểm chứng lời nói của Tô Phong, chứng minh lời nói của Tô Phong hoàn toàn là đúng.

Như vậy kế hoạch đó nhất thiết phải thực hiện, đây không chỉ là vì Tô gia, mà còn vì toàn bộ thế giới.

Cũng không có tiếng xấu gì.

“Thiếu gia, ngươi thật đúng là hại khổ ta”.

Chỉ là.

Tần Vô Nhai ngạc nhiên nhìn lấy Tô Phong.

Khi đã lớn, gánh nặng càng lúc càng nhiều, thấu hiểu sự đời càng lúc càng cao.

Hắn cũng buông xuống tình yêu nam nữ, tập trung vào võ đạo, phát triển gia tộc.

“Thiếu gia nói đúng, là ta nghĩ nhiều.

Đúng, thiếu gia.

Ngươi nghĩ Tần Duyệt thế nào?

Tần Vô Nhai đột nhiên hỏi.

“Đăng lão, đa tạ”.

Mồ hôi lạnh ứa ra, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Kiếp trước hắn chưa từng cưới vợ, nhưng nữ nhân lại không ít.

Nhưng toàn bộ đều là “có qua có lại” hay nói cách khác chính là quan hệ tình nhân mà không phải vợ chồng.

Cũng vì thế Tần Vô Nhai mới muốn kết hợp Tần Duyệt cùng Tô Phong xem như một đạo bắc hiểm cho Tần gia.

Cuộc đời đó không có bất kỳ thứ gì.

thuộc về bản thân hắn.

Không người hiểu hắn vì cái gì điên cuồng.

“Tần lão, đừng lộ vẻ mặt đó, ngươi cũng không phải mỹ nữ”.

“Ngươi không biết?

Hắn chính là Tô thiếu gia”.

Tô Phong:

Cấp độ đó, tuổi thọ lấy vạn năm mà tính.

Tần Vô Nhai biết kế hoạch của Tô Phong, ông ta ban đầu vốn không đồng ý, nhưng do Tô Phong là người cứu ông ta, bản thân chịu on cứu mạng, lại thêm Tô Phong cũng cho ông ta thời gian quan sát.

Đáng tiếc.

Vào trong phòng, Tô Phong nhẹ hướng không trung gật đầu nói.

Ông ta hiểu Tô Phong hoàn toàn khác biệt so với bây giờ.

Nếu không phải đánh không lại, Tần Vô Nhai nhất định phải đánh Tô Phong một trận.

Người kia là hộ vệ của hắn, gọi Đăng Lâm, một trong những lực lượng nòng cốt của Tô gia, thực lực càng đạt tới Hoàng giai cao cấp, rất nhanh liền bước vào Địa giai.

Tô Phong một cước đá vào mặt hắn khiến Tần Thiên bay ra ngoài rồi ngất đi.

“Thuận theo tự nhiên a.

Ta không muốn bất kỳ ngoại lực nào xen vào vấn để tình cảm”.

Tô Phong nhẹ giọng nói.

Xem ra Tô Phong so với ông ta nghĩ còn phức tạp hơn.

Tình cảm nam nữ cái gì, hắn không phải không có hứng thú, chỉ đơn giản là chưa có cảm giác.

“Muốn tranh chút danh hiệu cũng khó khăn, ngươi nói đến nỗi hay không”.

Tần Vô Nhai u oán nói.

“Thật.

thật xin lỗi.

Ta.

ta không.

không muốn.

chhết.

”.

Tần Thiên thở đốc kêu lên.

“Chính là người mất tích kia?

Ranh con!

“Còn không phải sao.

Một cái bát giai cao cấp bị một cước đánh gục, Tô thiếu đến cùng mạn!

cỡ nào?

Mà gần như ba phần tư thời gian đều nhào vào trong võ đạo.

Về phần Tô Phong, hắn cũng không có nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng ngay khi hắn muốn động thủ liền bị một khí tức khủng bố phong tỏa.

Tô Phong lâm vào trầm tư.

Răng rắc!

Không có cách nào, Tô Phong phong bình rất tốt, hắn chưa từng ức hiếp người khác, càng chưa từng ỷ thế hiếp người.

Hơn nữa đối xử với mọi người mặc dù xa cách, nhưng rất lễ độ.

Mà hắn đây?

Kiếp của kiếp trước sống bất quá gần 30 năm.

Kiếp trước sống mới có hơn 80 năm.

Tổng lại còn không sống nổi nửa tuổi đời của một tên nhất giai võ giả.

Lúc này, từ bên ngoài, Tần Vô Nhai đi vào, vừa đi vừa nhìn Tô Phong cười khổ nói.

Tần Vô Nhai thở đài, nếu như Tần gia có người như Tô Phong.

không, chỉ cần có một nửa năng lực như Tô Phong cũng đủ khiến Tần gia kéo dài ngàn năm.

“Thiếu gia không cần khách khí, đây là bổn phận của ta”.

Không ai biết hắn vì cái gì nỗ lực.

“Người kia ta biết, là Tần Thiên.

Thiên phú cũng là B cấp.

Nhưng chênh lệch này.

”.

Âm thanh truyền tới rồi biến mất, không có bất cứ cái gì xuất hiện.

Quay qua, ánh mắt nhìn về phía Minh Viễn, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, hắn bình tĩnh mà đi vào bên trong.

Phanh!

Đương nhiên, đây chỉ là ý nghĩ ban đầu của hắn.

Kiếp trước hắn một lòng lao đầu vào võ đạo, bởi vì theo hắn nghĩ, chỉ cần võ đạo trở lên mạnh nhất, lúc đó lo gì thiếu nữ nhân?

!

Có thể nói, kiếp trước của hắn có thể gói gọn thành “bàn cờ chính trị, võ đạo đỉnh phong, trách nhiệm gia tộc” để hình dung.

Tần Duyệt sao?

!

Tô Phong trước kia chỉ xem lợi ích, tương lai.

Dù cho cũng quan tâm thân nhân, nhưng nhiề hơn là một loại trách nhiệm, cảm xúc không phải rất nhiều.

Tâm cảnh có lẽ cực cao, tâm lý tuổi tác lại không lớn.

Tô Phong dùng lực tiếp tục đè lên ngực Tần Thiên.

Kế hoạch hắn đã chuẩn bị, chỉ cần chờ thời gian tói.

Cho nên kế tiếp, hắn chỉ cần.

hưởng thụ là đủ.

Dù sao ngay cả kiếp này, cuộc sống của hắn mỗi ngày đều dùng tới 13 tiếng để tu luyện, 6 tiếng ngủ nghỉ, ăn cơm.

Thời gian còn lại đều là đang lập ra đủ loại kế hoạch, nghiêr cứu chuẩn bị cho tương lai.

“Cũng không phải.

Thiếu gia ngươi cũng biết, Tần Duyệt 3 năm qua đối với ngươi rất là hiếu kỳ.

Ngươi biến mất lâu như vậy, nàng cơ bản đều dựa theo tiêu chuẩn thành tích phóng đại lên gấp trăm lần để so sánh”.

“Không phải mất tích, mà là không hiện thân.

Mỗi năm hắn đều trở lại thi cuối kỳ thành tích nghe nói đều đạt tiêu chuẩn.

Nhưng hiện tại xem ra, hắn chỉ là “đi qua sân khấu' không muốn bộc lộ thực lực”.

Hắn đường đường là phó hiệu trưởng, vậy mà lại bị một tên học sinh không nhìn, điều này hắn làm sao chịu đựng được.

“Ta rất hiếu kỳ, các ngươi những lão đầu này rất quan tâm vấn đề này?

Tô Phong quái dị hỏi.

Không người chia sẻ, không người thấu hiểu.

“Tô Phong!

”.

Minh Viễn quát lớn.

Tô Phong vừa đi, đám người liền lập tức bàn tán sôi nổi.

Càng lớn, hắn càng cảm thấy cô độc.

“Tần lão, thời gian sẽ chứng minh tất cả.

Lựa chọn của ngươi đúng hay sai, hay giao cho thời gian quyết định.

Hơn nữa, Tần gia cũng Tô gia cũng không có thù hận, càng đừng nói tới quan hệ hợp tác cũng rất tốt, không cần nghĩ nhiều”.

Tô Phong nhìn thấu ý nghĩ của ông ta, hắn bình tĩnh nói.

Hay nói cách khác, Tô Phong trong lòng Tần Vô Nhai chính là một đứa bé trưởng thành sớm, gánh chịu lấy toàn bộ gia tộc.

Lý trí, lạnh lùng, nhưng đáng tin, đáng nương tựa và có trách nhiệm.

Tần Vô Nhai:

“Tần lão, không đến nỗi chứ?

Tô Phong cười hỏi.

“Người kia là ai?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập