Chương 12: Đấu thú trường

Chương 12:

Đấu thú trường

Đáng tiếc, nàng cái gì cũng không nhìn ra, chỉ cảm thấy đôi mắt của Tô Phong sâu thắm như đại dương.

Thực tế, hắn quả thực là muốn thử nghiệm những thứ kiếp trước hắn chưa từng làm.

Nàng không biết đáp thế nào.

Cấp bậc cũng rất đơn giản, chia làm cấp 1 đến cấp 9, sánh ngang võ giả từ cửu giai đến nhất giai.

Mấy thứ đó phải đạt tới lục giai mới có thể điều khiển, nếu không nó chỉ là v-ũ k:

hí bình thường trong tay mà thôi.

Phập!

Khi dị thú đạt cấp 7, trong cơ thể sẽ hình thành một viên năng lượng, hay còn gọi lá thú đan.

Cấp bậc phân chia cũng dựa theo cấp bậc của dị thú.

Huyền bí mà hấp dẫn, nguy hiểm lại cô độc.

Gọi là đấu trường ngầm vì nó vốn không hợp pháp.

Nhưng lại xuất hiện rất nhiều, sau lưng đều có người chống lưng.

Dù sao nguồn thu nhập tại nơi này cực kỳ lớn.

Đại Bạo Ma Hùng đứng lên bằng hai chân, hướng về phía Kim Nguyệt Lang gào thét.

Kim Nguyệt Lang nhe ra răng nanh dữ tọn nhìn lấy Đại Bạo Ma Hùng.

“Bằng cách nhìn lấy sinh mạng vật lộn, liểu sống liều c-hết?

“Nghe nói bắt 2 con này tổn thất rất lón?

“Gì?

Phía trên nữa được gọi là linh thú.

“Nhưng ta thấy không giống”.

Một bên nghiêng về tốc độ, một bên nghiêng về sức mạnh.

Tiếng đập xuống nền nặng nề vang lên, chỉ thấy Đại Bạo Ma Hùng chưởng ấn in sâu vào nền đấu trường.

Nhân loại thử đủ mọi cách cũng không cách nào hấp thu, chỉ có thể dùng làm năng lượng cho vũ khí hoặc quần áo đặc chế.

Tê!

Công pháp thế giới này hoàn toàn bài xích thú đan, thậm chí liều lĩnh hấp thu có thể dẫn tới cơ thể linh năng rối loạn, bạo thể mà chết.

Trong lịch sử, đã có không dưới 10 vạn người c:

hết vì hấp thu thú đan.

Ngay sau đó, hai con dị thú lao vào đánh nhau.

“Mỗi người đều mang mặt nạ, ta bất quá là tự chế một bộ mà thôi”.

Chính vì vậy mới gọi là Ma Hùng.

“Không thể sao?

Tô Phong nghe vậy hỏi lại.

“Đừng suy nghĩ nhiều, ta chỉ là nhàm chán nên nói vài câu.

Mặt nạ mang lâu, có thể ngay cả bộ mặt phía sau như thế nào cũng quên mất.

Đừng quá khắt khe với bản thân, sinh hoạt không chỉ có những thứ đó”.

Tô Phong bình tĩnh nói.

Đại Bạo Ma Hùng đau đón rú lên, nó đưa tay lên đánh xuống, Kim Nguyệt Lang cảm nhận được nguy hiểm nhả ra tổi lùi lại.

“Rất mệt mỏi?

Tô Phong đột nhiên hỏi.

“Mang mặt nạ lâu, rất mệt mỏi sao?

Tô Phong hỏi lại.

Đây chính là đấu trường, sàn nhà làm bằng hợp kim cực kỳ cứng rắn, có thể chống cự ngũ giai võ giả toàn lực công kích, vậy mà Đại Bạo Ma Hùng có thể lưu lại chưởng ấn, đủ biết sứ:

mạnh của nó đáng sợ ra sao.

“Không có gì, nhàm chán, nói vài câu triết lý nhân sinh cho phù hợp thiết lập nhân vật của ta mà thôi, có vấn đề sao?

Tô Phong mỉm cười hỏi lại.

Ngược lại, Kim Nguyệt Lang lại có hình thể khiêm tốn hơn nhiều, chỉ dài khoảng 2 mét.

Nhưng Kim Nguyệt Lang cũng là một dị thú rất mạnh mẽ, toàn thân màu xám trắng như mặ trăng, trên thân có những đường vân màu kim sắc tạo lên một bộ lông đầy cao quý.

“Không ai nói cho ngươi biết, ngươi rất thèm ăn đòn sao?

Tần Duyệt im lặng nói.

Không thể không nói, đấu trường này rất biết choi.

“Ngươi.

muốn nói cái gì?

Tần Duyệt nhìn chằm chằm hắn hỏi.

Mỗi dị thú đều có tộc đàn của mình, đạt đến dị thú cấp 7 là đã nắm giữ trí tuệ sánh ngang nhân loại.

Hiểu được ngôn ngữ nhân loại, chỉ là không thể nói chuyện.

“Ngươi là như thế nào biết, phía sau mặt nạ, không phải là một tấm mặt nạ khác?

Gọi là Đại Bạo Ma Hùng, chính là vì loại dị thú này lúc nào cũng dễ nổi điên.

Toàn thân phủ lấy một lớp lông màu tử sắc, nếu như máu tươi dính vào còn có thể phát ra tia sáng kim sắc.

Tô Phong nhếch miệng nở nụ cười, ánh mắt chuyển vào trong đấu trường.

Toàn thân dài 4 mét, đứng lên cao tới 5 mét.

Chỉ nhìn cũng cảm thấy áp lực nặng nề.

Một cái tát xuống có thể khiến võ giả thất giai c-hết tại chỗ, võ giả lục giai không có chuẩn bị cũng b:

ị thương nặng, dù là có chuẩn bị cũng khó mà chống lại sức mạnh của nó.

Nàng cũng không phải tiêu chuẩn đạo đức cao bao nhiêu, chẳng qua chỉ là.

một thói quen, hay nói cách khác, là một tấm mặt nạ cho người khác nhìn.

Cũng chính là bắt dị thú về cho nó đánh nhau, khán giả sẽ đặt cược.

Đương nhiên, cũng có một số kẻ liều mạng, vì tiền mà cùng dị thú đánh nhau sống chết chỉ vì chút tiền kia.

Tốc độ, nhanh nhẹn cùng phản xạ của nó cùng cảnh giới khó có ai bằng, chỉ trừ dị thú loài chim.

Thậm chí lục giai võ giả toàn lực đuổi theo mới miễn cưỡng sánh ngang.

tốc độ của nó.

Gào!

Dị thú, cũng chính là động vật biến dị nhờ linh năng.

“.

Ngươi nếu cảm thấy khó chịu, có thể rời đi, cũng có thể tố cáo với đế quốc.

Nói với ta cũng vô dụng, nơi này cũng không phải ta mở”.

“Gào!

”.

Có một số người không cách nào tu luyện, hoặc thức tỉnh thiên phú nhưng lại quá kém không thể phát triển, dẫn tới cấp bậc không thể đột phá.

Mà công việc bình thường tiền lương không quá nhiều, cho nên họ chọn cách vào những đấu trường ngầm này để kiếm tiền nhanh.

Nói như vậy, chỉ đơn giản là nàng muốn cùng Tô Phong bắt chuyện mà thôi.

Nàng cảm thấy Tô Phong đang muốn truyền tải thông điệp nào đó, nhưng nàng lại không biết đến cùng đó là gì.

“Không có a.

Người muốn làm vậy và nói ra, cơ bản đều đã c hết.

Mà lời của một người chết không có giá trị, đã không có giá trị, lại làm sao có trọng lượng đâu, ngươi nói xem?

“.

Nàng không phải thiếu nữ mới lớn, càng không phải đóa hoa được nuôi trong nhà kính.

“GrừH!

“Vậy còn ngươi?

Tần Duyệt nhìn lại.

“Sinh hoạt mà, cũng phải có lúc nghỉ ngơi”.

Tô Phong bình tĩnh đáp.

“Hai con cấp 4 dị thú, thủ bút thật lớn”.

Phanh!

“Cho nên, ngươi trở lại chính là để xem thứ này?

Tần Duyệt nhìn Tô Phong ngồi bên cạnh hỏi.

Tần Duyệt:

Dị thú giống như là đại địa sủng nhị, sinh ra liền nắm giữ thể phách cường đại, còn nắm giữ rất nhiều lực lượng thiên nhiên, hấp thu linh năng trong thiên địa, c-hết đi cũng trả lại lĩnh năng cho thiên địa.

Noi này là một đấu trường ngầm, chuyên môn tổ chức đấu thú.

Về phần hấp thu, nghĩ cũng đừng nghĩ.

Tần Duyệt nhìn thẳng vào hai mắt của hắn như muốn xem nội tâm ý nghĩ của hắn đến cùng là cái gì.

Tần Duyệt quay mặt đi.

“Oa!

Kim Nguyệt Lang cùng Đại Bạo Ma Hùng!

”.

Cái gọi là linh thú, chính là “động vật có linh” hay nói cách khác là có thể mở miệng nói chuyện.

“Đâu chỉ là lớn.

Cấp 4 dị thú tương đương lục giai võ giả.

Lục giai võ giả có thể phóng thích linh năng ra bên ngoài, mà dị thú cũng có thể.

Càng đừng nói tới muốn để chúng ngoan ngoãn bị bắt, sau đó đưa lên được đấu trường, cơ bản cực kỳ khó”.

Tần Duyệt nhìn hắn không nói gì.

Linh trí dị thú rất cao, so với nhân loại cũng kém không bao nhiêu.

Nhưng do là từ dã thú mà thành, nên đã tính nhiều khi vượt xa lý trí.

Chỉ có bước vào bậc linh thú mới có thể không bị dã tính ăn mòn.

Hai bên cổng sắt đã mở ra, từ bên trong mỗi cánh cổng, một thân ảnh bước ra.

Thú đan có rất nhiều tác dụng, nhưng tác dụng quan trọng nhất chính là chế tác lĩnh năng vũ khí.

Tốc độ Kim Nguyệt Lang thể hiện ra vô cùng kinh người, trong nháy mắt liền tiếp cận Đại Bạo Ma Hùng, mồm rộng mở ra cắn xuống.

Nàng rất rõ ràng những thứ này.

“Chỉ còn nửa tháng liền thi đại học, ngươi liền làm những thứ này?

Tần Duyệt cau mày hỏi Đám người hít vào một ngụm khí lạnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập