Chương 19: Trước mặt người khác hiển thánh

Chương 19:

Trước mặt người khác hiển thánh

Nghe vậy, Tiêu Minh cùng Tần Duyệt biến sắc.

Hô!

Phong Ảnh Thiên Ưng, dị thú cấp 4, đỉnh cấp loài săn mồi.

Tốc độ cực nhanh, hai cánh giống như dao sắc, chạm vào cũng đủ khiến rách da, càng đừng nói tới tốc độ cực đại của nó.

“Tần tiểu thư… có ý gì?

Nhìn ra được ý nghĩ của hắn, Tần Duyệt cười nhạt một tiếng nói.

Gào!

Sau đó, sắc mặt hắn trở lên hơi khó coi.

Chỉ thấy Huyết Dực Ma Ưng đa lao tới liền đột ngột dừng lại, sau đó né tránh.

“Nhắc nhở ngươi một câu, tình huống như vừa rồi tốt nhất đừng tại trước mặt người khác thi triển, nếu không khả năng ngươi sẽ b·ị b·ắt đi rất lớn”.

Tinh thần lực của hắn có thể nói không người có thể so sánh, chỉ dùng lực lượng tinh thần một cách thô bạo, đối phó 2 con dị thú cấp 4 hoàn toàn đơn giản.

Đây là hắn còn chưa vận dụng võ kỹ, nếu như dùng tinh thần uy áp, sợ rằng 2 con dị thú này đã sớm c·hết.

Hình ảnh vô cùng hung tàn.

“Đa tạ Tần tiểu thư cáo tri“.

Nơi đó!

Âm thanh v·a c·hạm vang lên, Huyết Dức Ma Ưng hiện thân, chỉ thấy một thân hình cao tới 4m, hai chân cực kỳ to lớn, móng vuốt sắc bén đến mức có thể phản chiếu ánh sáng.

Ngay lúc này, Huyết Dực Ma Ưng kêu lên, Tô Phong cười nhạt, xung quanh hắn bi sắt đột

nhiên lao nhanh bắn về phía trước.

Tốc độ nhanh tới mức cắt đứt một mảnh nhỏ quần áo trên

cơ thể Tiêu Minh.

“Đừng coi trọng bản thân quá, đề phòng là chuyện tốt, nhưng quá mức đề phòng sẽ biến kỳ ngộ thành thiệt hại”.

Kíu!

Nhưng…

Tần Duyệt lập tức rút kiếm, hai mắt nhắm lại cảm nhận xung quanh.

Tiêu Minh cũng rút đao canh chừng Phong Ảnh Thiên Ưng.

“Phong Ảnh Thiên Ưng!

”.

Tiêu Minh con ngươi co rút lại.

Kíu!

Liếc nhìn Tần Duyệt, khóe miệng hắn nhếch lên.

“A….

có thể”.

Thiếu nữ kia ngẩn ra rồi vội đưa trường thương cho Tô Phong.

Ngay sau đó, cảnh tượng khó tin đập mắt vào ba người Tần Duyệt.

“Coi chừng!

Còn một con Huyết Dực Ma Ưng ẩn mình xung quanh!

”.

“Xích Diễm vực, Hồng Nhật đế quốc.

Nơi đó có thể nói toàn thế giới chơi lửa chuyên gia, mà thiên phú của ngươi, hẳn là cùng nơi đó có liên quan.

Thuộc tính hỏa của ngươi không phải thiêu đốt, không phải ăn mòn, mà là hấp thu”.

“Không có vấn đề gì, nhưng lại có vấn đề lớn.

Loại tình trạng này gọi là “tiến hóa” hay nói cách khác, thiên phú của ngươi mang tính trưởng thành.

Nếu hấp thu đúng loại linh năng, có lẽ thiên phú sẽ phát sinh biến hóa, thậm chí là… tiến hóa, trở thành A cấp, thậm chí là S cấp thiên phú”.

Tần Duyệt nói.

Dưới chân nó xuất hiện mười mấy lỗ thủng đâm sâu vào lòng đất.

Keng!

Từng có video cho thấy, một vị thất giai võ giả chỉ trong chưa tới 1 giây bị nó cắt đôi.

“Tô thiếu… mạnh như vậy?

Tinh thần niệm sư đang sợ như vậy sao?

Tiêu Minh nhẹ giọng lên tiếng.

Gào!

Tiêu Minh:

“Rất kinh ngạc sao?

!

”.

Tô Phong xuất hiện, không khác gì cứu tinh.

Nàng không biết thực lực Tô Phong thế nào, nhưng trực giác nói cho nàng biết hắn rất mạnh.

Tô Phong hắn nhất định là cố ý!

Hắn cầm theo trường thương đi tới, bi sắt đã thu lại, nhìn lấy 2 con dị thú, khóe miệng nổi lên nhẹ giọng hỏi.

Đây là ý nghĩ trong giây lát đó của Tiêu Minh, nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều, ánh mắt

quay lại nhìn lấy phía sau.

Chỉ thấy từng viên bi sắt không ngừng ngăn chặn đường lui, đòn

công kích của 2 con dị thú.

Hiểu được ngôn ngữ nhân loại, 2 con dị thú tức giận kêu lên.

Phanh!

“Gì?

!

”.

Tiêu Minh ngẩn ra.

Chỉ là lúc này, phía sau lưng, Huyết Dức Ma Ưng đã bắt đầu động thủ.

Lúc này, Tô Phong bình tĩnh đi tới.

“Còn có chuyện này?

Tiêu Minh kinh ngạc hỏi.

Tiêu Minh:

“Cảm tạ”.

Tô Phong mỉm cười đáp.

Tần Duyệt nâng kiếm lên chém ra, một đạo kiếm khí bắn ra về phía trước.

Ba người có thể cảm nhận được sát khí từ phía sau phát ra, ba người họ mím môi, đang định phát động tín hiệu cầu cứu thì dị biến xảy ra.

Một tiếng vang nặng nề vang lên, chỉ thấy dưới đất một thiếu nữ b·ị t·hương ở đó, mà trên bầu trời, một đôi cánh dài ba mét dang rộng nhìn lấy họ mang theo mùi máu tươi nồng nặc.

“Cô nương, mượn trường thương của ngươi dùng một chút, có thể chứ?

Tô Phong nhìn thiếu nữ kia hỏi.

Gào!

“Tô thiếu?

Tiêu Minh kinh ngạc kêu lên.

Thiếu nữ nằm dưới đất đột nhiên quát lớn.

Nghe Tiêu Minh nói vậy, nàng nhìn kỹ hắn một chút rồi mới lên tiếng.

Trên đầu dựng lên ba cái lông vũ màu đỏ thẫm còn dính máu tươi.

“Không cần khách sáo, chỉ là… ừm?

“Đáng chhết!

”.

Tiêu Minh mím môi khẽ nói.

“Ai tới trước?

Nếu không thì cùng lên?

“Ngươi cũng không cần lo lắng, chờ thi đại học kết thúc, ngươi âm thầm gửi tin tới bộ ngành đặc thù của đế quốc, khi đó sẽ được bảo vệ.

Ngươi hẳn nên cảm thấy may mắn, Kiến Mộc đế quốc vô cùng bao dung, dù là thiên phú của ngươi có tà môn đến đâu, chỉ cần không gây hại cho đế quốc liền sẽ được chấp nhận”.

Tần Duyệt bình tĩnh nói.

Chưa nói tới Huyết Dực Ma Ưng, chỉ riêng Phong Ảnh Thiên Ưng cũng không phải thực lực của họ hiện tại có thể đối phó.

Đỉnh cấp dị thú cấp 4 không phải hai cái bát giai cao cấp, một cái thất giai trung cấp có thể chống lại.

Keng!

Tô Phong ở gần đó nhìn thấy cảnh này khẽ lắc đầu, xem ra hắn cần phải can thiệp, nếu không họ chắc chắn sẽ bị loại hết.

“Hấp thu linh năng để thiên phú tăng cường, ngươi lúc tu luyện, có phải hay không linh năng không có hấp thu triệt để, và chảy vào trong trái tim một chút?

Tần Duyệt hỏi.

Thậm chí có thể sánh ngang lục giai võ giả.

“… Không, tinh thần niệm sư không mạnh, mạnh là Tô Phong”.

Tần Duyệt đáp.

Cánh tay nàng hơi run lên, vừa mới đón nhận công kích của Phong Ảnh Thiên ưng, quả thực là có chút quá sức đối với nàng.

Kíu!

“Có vẻ các ngươi cần giúp đỡ”.

Tô Phong nhếch miệng nói.

Lúc này, Huyết Dực Ma Ưng rít lên một tiếng, Phong Ảnh Thiên Ưng lập tức động thủ.

Tốc độ nó cực kỳ nhanh chóng, Tiêu Minh cùng Tần Duyệt nâng v·ũ k·hí đón đỡ.

Mà thiếu nữ kia cũng lập tức chạy tới cầm thương cùng hợp tác ngăn chặn.

“Đúng vậy, là có vấn đề gì sao?

Tiêu Minh khó hiểu hỏi.

Tần Duyệt thở ra một hơi.

Tần Duyệt cũng cảm giác như lâm đại địch.

Hắn biết điều này đại biểu cái gì, Tần Duyệt nói b·ị b·ắt đi, không phải đến từ đế quốc, mà đến từ những thế lực muốn tìm hiểu loại tình huống này.

Hắn nếu b·ị b·ắt, khả năng cao là sẽ bị mổ xẻ nghiên cứu.

Có lẽ đời này họ mới có thể chứng kiến cảnh tượng.

điên cuồng như vậy.

Cảm nhận được gì đó, Tần Duyệt ngừng lại nói chuyện, đầu chuyển qua nhìn ra phía sau.

Nghe vậy, Tiêu Minh trầm mặc trong giây lát rồi ôm quyền nói.

Phong Ảnh Thiên Ưng b·ị đ·au vội lùi lại, cả 2 con dị thú ánh mắt đều nhìn về một hưởng, ba người Tần Duyệt cũng nhìn không được nhìn sang.

Chỉ thấy Tô Phong từ trong cánh rừng đi ra, quanh thân xoay tròn lấy mấy chục viên bi sắt.

Huyết Dức Ma Ưng, hai cánh đỏ như máu tươi, chuyên hấp thu máu tươi làm lương thực, hơn nữa… còn có thể ẩn thân.

Đây mới là lý do nó được gọi là Ma Ưng.

Chưa dứt, một đạo tàn ảnh lóe lên đập vào trên cánh Phong Ảnh Thiên Ưng phát ra tiếng

vang thanh thúy.

“Ngươi quá coi trọng bản thân, đế quốc hình thành bao nhiêu năm?

Trải qua bao nhiêu trận chiến?

Có thứ gì hấp dẫn?

Thiên phú của ngươi chỉ là trên khả năng có thể trưởng thành, mà không phải sinh đã là S cấp”.

Chẳng lẽ đế quốc không muốn tìm hiểu, nghiên cứu tình huống này?

!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập