Chương 23:
Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa
Tô Phong đương nhiên cũng biết quyết định này cỡ nào khó khăn, cho nên mới để nàng từ tử suy nghĩ.
Những “giọt nước” kia được gọi là Nguyệt Lệ.
“Ngươi là.
”.
Tiêu Minh lùi lại một bước, ánh.
mắt cảnh giác nhìn lấy nữ nhân mới xuất hiện Bạch Tố Uyên ánh mắt rơi vào giữa hồ, con ngươi co rút lại.
Gió nổi lên nhè nhẹ, mùi hương thơm hoa lá thổi qua, bầu trời cũng chiếu xuống ánh sáng.
ấm áp.
“Ngươi nha, đôi khi thông minh một cách thái quá, nhiều khi lại ngốc đến đáng thương.
Ta nói nguyện ý, là ngươi nguyện ý chấp nhận tin tức mang tới chấn động hoặc kinh ngạc sao?
”
“Vậy ngươi là có ý gì?
“Vẫn không tìm được sao?
Người áo đen lên tiếng.
“Chờ ngươi bước vào lục giai, nếu còn nguyện ý, ta sẽ nói cho ngươi biết”.
Tô Phong đáp.
Tần Duyệt nghĩ một chút liền biết được điểm này.
Ngay cả con đường đi xuống dưới cũng được bao phủ bằng Ngọc Trúc.
Xẹet
Hơn nữa, nàng còn phát hiện, quanh thân nàng và Tô Phong có một sức mạnh vô hình nào đó đang bao bọc, ẩn dấu đi khí tức của họ.
Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên do khoảng cách xa lại thêm bị phong cảnh xung quanh hấp dẫn nên không chú ý.
“Ta biết.
Chính giữa hồ, một đóa hoa cực lớn xuất hiện phản chiếu lại ánh sáng xung quanh.
Nó rất lớn, chỉ riêng cành thôi đã cao hơn 10m, mà đóa hoa kia cũng phải cao trên 3m.
Cho nên, người bên cạnh cũng phải tuyệt đối trung thành.
Nếu Tần Duyệt từ chối, hắn cũng sẽ buông xuống, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nếu như chấp nhận.
Toàn thân phát ra ánh sáng màu xanh lam như ẩn như hiện, nhất là đưới ánh sáng, quả không hổ danh là tiên thảo.
Tô Phong thở dài nhẹ lắc đầu.
Hành động vừa rồi, thuần túy là xuất phát từ trêu chọc.
Hắn đây là có ý gì?
!
Hắn đối với Tần Duyệt không có ý kiến gì, Tần Duyệt rất xinh đẹp, cũng phù hợp thẩm mỹ của hắn.
Nếu là kiếp trước, hắn sẽ không nghĩ nhiều như vậy, nhưng kiếp này, hắn cần làm đại sự, làm thứ người khác không dám làm.
Oanh!
Thực tế là đang ám chỉ rằng, chỉ có đứng về phía hắn, mới có thể có được tin tức, nhưng làm như vậy, chính là từ nay về sau nàng sẽ là người của hắn.
Không phải loại kia, mà là thủ hạ, hoặc là.
đồng bạn hợp tác.
Tần Duyệt lấy lại tỉnh thần, nàng trầm ngâm trong giây lát, rất nhanh liền hiểu được ý tứ của hắn.
Vì cái gì?
“Ngươi là người bảo vệ nơi này?
Bạch Tố Uyên dò hỏi.
Trong giây lát, mặt nàng đỏ lên.
“Ngươi làm sao biết được?
Tần Duyệt hỏi.
“Các ngươi”.
“Hừ!
".
Tô Phong quay qua, đưa tay nâng cầm nàng lên, khóe miệng nở ra nụ cười bình tĩnh nói.
Hay nói cách khác chính là đứng về phía hắn, bất kể đối mặt là ai, bao quát gia tộc của nàng.
“Ngươi đã sớm biết nơi này có di tích, bên trong di tích có Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa?
Ta thật sự rất hiếu kỳ, tin tức của ngươi đến từ đâu.
Theo ta biết, Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa chỉ là một ghi chép trong y học, thậm chí ngay cả hình dáng cũng là dựa vào miêu tả để sáng tạo ra”.
Võ giả nuốt vào Nguyệt Lệ, sẽ khiến thiên phú biến hóa, thậm chí là tiến hóa.
Bên trong dĩ tích, khi Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên bị hút vào bên trong, chờ lấy lại tinh thần mới thấy được xung quanh cùng bên ngoài khác xa một trời một vực.
Đến cùng là cái gì?
“Tả là ai ta cũng không rõ ràng, đã quá lâu rỔi không có người xuất hiện ở đây.
Các ngươi là người đầu tiên”.
Nữ nhân kia bình tĩnh đáp.
Làm những thứ không thể lộ ra ánh sáng.
Hoa này chỉ có trong truyền thuyết, chỉ có trong sách vở, thậm chí ngay cả lịch sử cũng chưa có bất kỳ ghi chép nào có người từng gặp nó.
Dù là ghi chép hình dáng của nó cũng không biết xuất phát nguồn gốc từ đâu, ai viết ra.
Một kiếm chém ra, trực tiếp griết chết mấy người họ.
Bạch Tố Uyên ở bên cạnh vẻ mặt cũng ngưng trọng, ánh mắt khóa chặt vào nữ nhân trước mặt.
Nữ nhân này cho nàng cảm giác như đối mặt với người thân, nhưng.
loại cảm giác đó là cảm giác cưỡng ép.
“Đó là.
Hắn.
hắn.
Nhưng nữ nhân kia chắc chắn phải thấy được, nhưng rất rõ ràng nữ nhân kia không phát hiện.
Tần Duyệt nghe vậy giật mình nhìn lại, chỉ thấy mặt hồ lúc này, một bóng người dần nổi lên.
“Ha ha.
Rốt cuộc đi ra”.
Tô Phong nhìn mặt hồ, cười lạnh lên tiếng.
Tương truyền, Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa do Hoa Thần sáng tạo ra, hấp thu lấy nguyệt lượng, trải qua vô số năm tháng tháng tích lũy lấy sức mạnh, hội tụ thành Nguyệt Lệ.
“Phải, cũng không phải”.
Không phải mị thuật.
Đó là một nữ nhân, trên thân mặc quần áo chiến đấu, đầu đội một chiếc vương miệng đính bảo thạch màu xanh lam trước trán.
Nữ nhân này vẻ ngoài rất xinh đẹp, hơn nữa khí chất cũng vô cùng cao quý.
“Kinh ngạc này, ngươi cảm thấy thế nào?
Tô Phong mỉm cười hỏi.
Tần Duyệt:
Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa, loài hoa trong truyền thuyết.
Nó có cánh hoa như hoa hồng, nhưng nụ hoa lại như lại như hoa linh lan, bên trong nụ lại có những sợi tơ nhỏ, mỗi sợi tơ nhỏ trên đầu lại tình thể hình giọt nước màu xanh lam kỳ ảo.
Tiêu Minh cũng theo đó nhìn theo, con mắt cùng trọn lên.
Nơi họ đang đứng là một đinh núi, bên dưới là một cái hồ cực lớn hình tròn hoàn hảo.
Xung quanh tràn ngập màu.
sắc, toàn bộ đều là dược thảo trân quý.
“Đừng nghĩ nhiều, có đôi khi, tin tức mang tới không phải là tri thức, mà là gánh nặng.
Suy nghĩ kỹ một chút”.
Tô Phong buông tay xuống, ánh mắt nhìn xuống phía dưới bình tĩnh nói.
Âm thanh mềm mại mà ôn nhu, lạnh nhạt mà không xa cách.
Loại cảm giác đó vô cùng thần kỳ nhưng càng thần kỳ càng khiến Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên cảnh giác.
Trong bí cảnh không gian, một đám người áo đen đang không ngừng săn griết học sinh.
Người c hết dưới tay chúng ta có trên 10 người, đa phần đều nắm giữ B cấp thiên phú.
“Ta hiện tại không phải đang muốn biết sao?
Ngươi là có ý gì?
Tần Duyệt khó hiểu hỏi.
Chỉ là Tần Duyệt cảm giác có chút kỳ quái, nàng không cảm nhận được bất kỳ cái gì, ngay cả trực giác cũng đang nói “nữ nhân này không có nguy hiểm”.
Nhưng mà nàng thấy được vẻ mặt của Tô Phong, dù rất nhẹ, nhưng nàng phát hiện, ánh mắt của hắn hiện lên.
sát khí.
Về phần hành vi vừa rồi, một phần là muốn trêu chọc, một phần là.
muốn cảm nhận một chút quá trình tán gái như nào.
Khi nàng xuất hiện, cảm giác như thể toàn bộ nơi này đang nghênh đón sự xuất hiện của nàng.
“Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa.
quả thực là.
giống như Hoa Thần tại thế”.
“Hừ, xem ra đám thiên tài này thông minh hơn không ít, bất quá các ngươi vẫn nên cẩn thận một chút.
Nơi này động tĩnh hơi lớn, hơn nữa dấu hiệu sinh mệnh chỉ tạm thời ngăn chặn, sau một ngày sẽ không thể che dấu.
Nhanh chóng kết thúc nhiệm vụ”.
Một tiếng nổ vang lên, đám người bị chấn động bay ra ngoài, miệng phun ra máu tươi.
Mi thuật?
Phốc!
“Ngươi nói xem?
Thu Hải Đường.
Cùng lúc đó, tại một nơi khác.
Tiêu Minh lắp bắp kinh hãi lên tiếng.
“Chưa có tin tức.
Hơn nữa đám thiên tài kia có chút khó đối phó, chỉ mới tìm được vài người Nhưng chúng đi chung, nên chưa tìm được cơ hội hạ thủ”.
Nhiều vô số kể.
“Đó.
đó là.
Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa?
Hon nữa, nó kết hợp hoàn hảo vô cùng, không giống như là nhân gian có thể có, ngược lại giống như là tiên cảnh.
Kim Ngân Hoa.
Cách đó không xa, Tần Duyệt cũng từ cơn chấn động tỉnh lại, nàng than thở lên tiếng.
Không đúng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập