Chương 26:
Dạ Lam
“Ta biết”.
Tô Phong gật đầu đáp.
“Bất quá thiếu nữ kia hẳn là có thể lập tức sử dụng.
Kết hợp với cánh hoa bào thành bột phấn
ngâm nước tắm, nói không chừng sẽ tăng lên một cấp bậc”.
Dạ Lam nói.
“Cũng không có, hai người vừa rồi chỉ biết ta là ý thức sinh ra từ nơi này, cũng không có biết
tên ta”.
Dạ Lam đáp.
“Thực tế, thực lực của ta chỉ là bát giai cao cấp, ngươi không cần nghĩ nhiều, hiện tại ngươi chưa tới lúc cần biết”.
Tô Phong bình tĩnh đáp.
Hắn không rõ điều này đại biểu cái gì, nhưng từ trước mắt tới nói, Dạ U có lẽ vẫn là một mối uy h·iếp tiềm ẩn, hoặc là… một trợ lực mạnh mẽ.
Bất kể là loại nào, hắn vẫn cần cẩn trọng hơn.
Hắn đưa tay ra chạm vào đầu nàng, một luồng sức mạnh mạnh mẽ thâm nhập, ma lực vô cùng ôn nhu khiến đầu óc nàng thanh tỉnh lại.
Đến lúc này, Tần Duyệt mới xem như trở lại bình thường.
Lập tức, không gian xung quanh dần dần khôi phục lại trạng thái ban đầu, sau đó ánh sáng lóe lên, hai người lần nữa xuất hiện ở bên ngoài.
Hiện tại hắn có chút hoài nghi, DạU đến cùng có phải là đệ tứ vương tọa hay không, hay là
hấp thu ký ức của đệ tứ vương tọa mới sinh ra Dạ U.
Lấy tình huống trước mắt tới nói, DạU
có vẻ không hiểu rõ vì cái gì nàng lại xuất hiện tại nơi này.
Tô Phong nhất thời im lặng.
“Ta sao?
Ta gọi Dạ Lam, là di tích này sinh ra ý thức thể”.
Nàng không nghe được bất kỳ giao lưu nào của Tô Phong cùng Dạ U, nên không cách nào phán đoán.
Hơn nữa ngoại hình của Dạ Lam, mặc dù giống Dạ U, nhưng làn da cùng màu sắc mái tóc lại khác biệt.
“Biết nha, nơi này là nơi ta sinh ra, mọi thứ ta đều có thể cảm nhận rõ rệt.
Mặc dù có nguồn sức mạnh che chắn, nhưng cũng không che giấu được cảm nhận của ta”.
“… Ngươi phát hiện nàng?
”
Tô Phong dò hỏi.
Nhìn nữ nhân trước mặt, hắn không biết nàng còn là Dạ U, hay là người ban đầu.
Hít sâu một hơi, hắn nâng tay lên, ma lực tạo thành hình tròn trên tay hắn.
Hắn ngồi xổm
xuống, ánh mắt nhìn lấy nữ nhân kia, thấy nàng vẫn bình tĩnh đứng đó, hắn mới nhẹ nhàng
vô tay xuống.
“Kính Tượng Không Gian?
Rất phù hợp, đem không gian làm kính, tạo ra chiểu thế giới
trong gương cùng tổn tại.
Bên trong xảy ra vấn đề lại không ảnh hưởng tới bên ngoài, thật
tốt”.
Nữ nhân kia kinh ngạc nói.
Tô Phong:
…
“Ngươi có ý gì?
Tô Phong nhìn lấy Dạ U nhíu mày hỏi.
“Là như vậy sao?
Cảm ơn ngươi giải đáp.
Ngươi tới đây muốn nhận được Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa sao?
Thiên phú của ngươi hẳn là thuộc về tinh thần lực, Thiên Nguyệt Lam Liên Hoa mặc dù có thể tăng lên, nhưng hiện tại sử dụng có chút không thỏa đáng”.
Nàng có thể biết được vận mệnh, càng biết được thế giới này bị quay lại thời gian, nhưng lại không biết hắn.
Tô Phong lúc này cũng lấy lại tự do, có thể thoải mái hành động.
Tô Phong nhất thời rơi vào trầm tư.
“… Ta hiểu, ta sẽ suy nghĩ nghĩ càng”.
Tần Duyệt mím môi đáp lại.
Tô Phong vung tay lên, sức mạnh che chắn cho Tần Duyệt biến mất.
Dạ U cùng người bình thường không có khác biệt chút nào.
Tần Duyệt nhìn lấy Tô Phong, sau đó lại nhìn Dạ Lam, có chút do dự mở miệng.
“Nàng… an toàn sao?
Tô Phong cảm thấy nữ nhân này có chút.
thẳng thắn quá mức, bất quá do dự trong giây lát
hắn vẫn đáp.
“Cho nên, ngươi cùng Dạ U có quan hệ gì?
Tô Phong hít sâu một hơi rồi hỏi.
Thở dài một tiếng, Dạ U cơ thể dần dần tan biến, hóa thành một đạo quang mang bay tới giữa hồ.
Một đạo ánh sáng chói mắt phát ra, nữ nhân ban đầu dần xuất hiện, nhưng khác biệt duy nhất là máu tóc màu xanh lam cùng vương miệng đội trên đầu nàng, viên bảo thạch gắn trên đó vẫn còn giữ nguyên màu xanh lục.
Dạ Lam giống như là phiên bản đối nghịch với Dạ U.
Dù sao kiếp trước nàng thực sự xuất hiện, hơn nữa còn từng ám toán hắn.
Nếu như thật sự cùng vận mệnh giao dịch, như vậy không có khả năng không biết hắn.
Hô!
Hắn có chút bó tay rồi.
“Ngươi.
các ngươi.
”.
“Xem ra cùng thế giới này liên kết khiến bản đế mất đi khá nhiều, cũng không biết tương lai còn có thể trở lại hay không.
Aizzz”.
“Vậy… vậy sao?
Mặc dù ta đã đoán được ngươi rất mạnh, nhưng… mạnh tới như vậy, ta thật sự không hiểu được.
Ngươi đến cùng là làm sao che giấu được bí cảnh không gian?
Tần Duyệt hỏi.
Một lát sau, nữ nhân kia mở mắt, ánh mắt nhìn thẳng lấy Tô Phong, có vẻ như hơi có chút kinh ngạc.
Nàng đảo mắt nhìn xung quanh, nhìn thấy khung cảnh hoang tàn trước mặt, nàng nhìn lấy Tô Phong nhẹ giọng nói.
Xem ra Dạ Lam là bị Dạ U ảnh hưởng, cho nên ban đầu mới không phát hiện được họ.
“… Ngươi tên là gì?
Tô Phong hỏi.
“Kính Tượng Không Gian”.
Dù sao, một lần bị rắn cắn, 10 năm sợ dây thừng.
Hắn đối với Dạ U đã hình thành bản năng bài xích.
“Nàng an toàn”.
Tô Phong đáp.
Nói không chừng sẽ có lúc hữu dụng.
Cơ thể hắn thế nào hắn vô cùng rõ ràng.
Hắn cũng không biết tinh thần niệm sư tiến hóa lên S cấp sẽ là cái gì.
Bất quá nếu có cơ hội, hắn vẫn muốn thử một chút, dù sao kỹ nhiều không đè người.
“Ngươi có thể đưa ta ra ngoài không?
Tại nơi này, không thể cùng không gian kia liên kết, ta sẽ mất đi sức mạnh”.
“Sức mạnh không gian sao?
Thật là ảo diệu.
Chiêu thức này ta chưa từng thấy, nó tên là gì?
Nữ nhân kia nhìn Tô Phong hỏi.
Điều này hắn vô cùng khẳng định, dù bản thân Dạ U nói cùng vận mệnh giao dịch, sau đó được đưa tới đây.
Nhưng hắn biết, đây không phải sự thật, nhưng điều đó đối với Dạ U lại là sự thật.
Tần Duyệt giật nảy mình, sau đó mới sợ hãi mà lùi lại hai bước.
Dạ U lúc này không để ý tới Tô Phong, nàng quay người lại, ánh mắt rơi vào trên thân Tiêu Minh cùng Bạch Tố Uyên đang bị vây bên trong quả cầu.
“Mặc dù tinh thần lực của ngươi rất mạnh, nhưng cơ thể có chút theo không kịp, hẳn là chờ cơ thể mạnh hơn mới có thể sử dụng Nguyệt Lệ.
Lúc đó khả năng cao mới có thể khiến thiên phú tiến hóa”.
“Yên nào.
Bản đế chỉ là thực hiện thứ đã hứa hẹn mà thôi, tương lai gặp lại, cũng đừng tiếp tục đánh đánh g·iết g·iết như vậy a, tiểu tử”.
Dạ U đưa tay kéo má của Tô Phong mỉm cười nói.
“Ngươi không biết nàng?
Dạ Lam thấy Tô Phong không đáp liền khó hiểu hỏi.
Làm người 3 đời, Tô Phong lần đầu tiên cảm thấy biệt khuất như vậy.
Dù là kiếp trước bị nữ nhân này ám toán cũng không khó chịu như hiện tại.
“Ta không hiểu gì về nàng, chỉ là ta biết, nàng cùng ngươi giống nhau như hai giọt nước”.
“Dạ U?
Tên rất quen thuộc, chỉ là ta không nhớ được, đó là ai?
“Tỉnh!
Tô Phong khẽ quát.
Dạ Lam nhìn Tô Phong, lại nhìn Tần Duyệt, nàng rất không hiểu hai người này xảy ra chuyện
gì.
C hẳng những có thể thần không biết, quỷ không hay xâm nhập nơi này, thái độ đối đãi lẫn
nhau lại kỳ quái như thế.
Sau đó, Tô Phong nhẹ kéo một cái, cơ thể của Tần Duyệt liền bay tới.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Tần Duyệt, Tô Phong có chút muốn cười.
Xem ra nàng là bị cảnh tượng vừa rồi chấn kinh, đến hiện tại còn chưa lấy lại tinh thần.
“.
Ngươi gặp ai cũng sẽ nói ra nguồn gốc của mình sao?
Tô Phong có chút im lặng nói.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập