Chương 4: Thức tỉnh thiên phú

Chương 4:

Thức tỉnh thiên phú

Dù sao, dùng năng lực của họ vào việc tu luyện là quá lãng phí.

Tô Phong:

Một lúc lâu sau, hấp thu xong ký ức, cả đám giống như lấy được tân sinh, phát ra hào quang kỳ ảo.

Năm đó ông ta bước vào lục giai, tự mình rời đi đại lục bước vào hư không, sau đó vô tình bị hắn phát hiện tại bên bờ sông, sống c·hết không rõ.

Là hắn đem ông ta cứu lại, bồi dưỡng cho tới hiện tại.

Số lượng nhân loại cũng gấp vài lần, nhưng số lượng lớn nhất chính là dị thú.

“Các bạn học, thời khắc đã tới, hãy nghênh đón tương lai của các ngươi”.

Tần Vô Nhai cao

giọng nói.

Nó không giống với xé rách không gian, sức mạnh đó chỉ có võ Hoàng, hay nói cách khác là Hoàng giai võ giả mới nắm giữ.

Tay không xé rách không gian, nhìn như rất đáng sợ, nhưng thực tế không có gì dùng.

Thật là một niềm vui ngoài ý muốn.

Đám tinh linh này họa phong có chút không đúng.

“Đúng vậy a, mặc dù không giống như xé rách không gian, nhưng lại so với xé rách không gian tới còn ổn định, còn có tác dụng hơn”.

Một vị tiến sĩ khác đồng ý nói.

Hiệu trưởng là một vị Hoàng giai võ giả đỉnh phong, chỉ kém một bước là bước vào Địa giai võ giả.

Một tinh linh đi tới ôm lấy hắn nói.

Hay nói cách khách, chính là người đứng đầu đế quốc.

Chớp mắt liền trôi qua ba ngày.

Hôm nay là ngày thức tỉnh thiên phú.

Đây chính là cánh cửa đi vào thức tỉnh trì, mỗi năm chỉ mở một lần, khi đóng lại, nó ẩn vào trong một không gian hoàn toàn riêng biệt, không có ai có thể tìm tới, bởi vì người nắm giữ chìa khóa nhưng là Thánh giả, cũng chính là Thánh giai võ giả.

Nhưng ngay sau đó hắn mới biết điểm kỳ quái ở nơi nào, hóa ra các tinh linh khi mở ra đôi cánh đều… không có bất kỳ thứ gì che đậy.

Nhẹ lắc đầu, hắn liền lấy ra một đống quần áo để họ mặc tạm.

Không nghĩ còn tốt, nghĩ tới đây hắn lại nhịn không được phát bực.

“Thiếu gia lại mạnh lên”.

Tiến sĩ Trương than thở nói.

Ông ta cũng là một người do hắn âm thầm năng đỡ, gọi Tần Vô Nhai.

Thế giới này chia làm 5 châu cùng một hải đảo.

Bao gồm Tĩnh Hàn, Cửu Thánh, Xích Diễm, Thần Lâm, Bình Nguyên, Tĩnh Dạ Hải.

Diện tích so với thế giới kiếp trước của kiếp trước phải gấp vài chục lần.

Mỗi châu lục lại có 3 đại đế quốc cùng vô số thành thị bên trong.

…….

Phát biểu vài câu, một cánh cổng vô hình đột nhiên mở ra dọa cho đám học sinh lùi lại vài bước.

Sau khi cho người bảo vệ xung quanh khu rừng, ngăn chặn toàn bộ người lạ tiến vào, hắn liền trở lại trường.

Cũng chính là nói, nó chỉ đại biểu tốc độ phát triển, mà không phải tương lai.

Đem tinh linh phóng ra, đám tinh linh lúc này cũng đã có ý thức của mình.

Cả đám nhìn lấy Tô Phong, sau đó đồng thời dang cánh ra bay lên trên không trung, tay đưa trước ngực, bàn tay nắm lại nhẹ cúi đầu kêu lên.

“Là ta quá lời”.

Tô Phong hơi ngẩn ra, cảm thụ trong không khí linh năng tăng trưởng, khóe miệng hắn hơi nhếch lên.

Linh năng, là năng lượng vạn vật cần dùng.

Thế giới này cũng không biết từ lúc này xuất hiện linh năng, đã khó có thể truy tìm nguồn gốc.

Chỉ biết linh năng tác dụng vô cùng rộng rãi, nó giống như mở ra chìa khóa cho sự tiến hóa.

“Các vị bạn học, hoan nghênh các ngươi tiến vào Thiên Nam học viện.

Bất kể các ngươi sau đó thức tỉnh loại thiên phú nào, dù cho là cấp thấp nhất, cũng xin đừng từ bỏ.

Vì không có bất kỳ một thiên phú nào là kém cỏi, chỉ khác biệt là ở cách khai phát nó”.

Mà cái “xé rách không gian” trong miệng đám tiến sĩ kia, chỉ đơn giản là mở ra cổng không gian mà thôi.

Tu luyện hơn 10 năm mới chỉ đạt tới cấp bậc sánh ngang Hoàng giai võ giả, thiên phú của hắn cũng không tệ, nhưng cũng không mạnh đi nơi nào.

Nhưng ít nhất, đối với thế giới này tới nói, hắn nhưng là chính cống cường giả.

Mặc dù rất thoải mái, nhưng mà… làm sao có cảm giác là lạ.

“Cám ơn ngươi, Phong”.

Đáng nhắc tới là, Tần Vô Nhai cũng là một người thuộc Tần gia, chính là một vị thúc thúc của Tần Duyệt.

“Hiểu là được, không cần bàn luận”.

Tần Vô Nhai liếc mắt nói.

“A cấp?

Mỗi năm có ba người A cấp cũng đã đủ rồi.

Dù sao, A cấp thiên phú cũng không phải rau cải trắng, nó đại biểu hạn mức thấp nhất chính là nhất giai võ giả.

S cấp càng không dám nói, trăm năm qua chỉ có 2 người nắm giữ”.

Mỗi nào đều vào chính ngày này, ba ngày trước chỉ là đến báo danh, dù sao, mỗi lần mở ra thức tỉnh trì đều tiêu hao cực lớn, đây cũng là lý do vì cái gì gần như mọi tầng lớp trong nhân loại đều cho con em gia tộc tiến vào trường học.

Tô gia ở kiếp trước, miễn cưỡng có thể xem là một gia tộc đỉnh cao trong một thành phố.

Nhưng hiện tại, hắn dám nói Tô gia có khả năng xung kích thập đại gia tộc đứng đầu Kiến Mộc quốc trong vòng 5 năm tới.

Đáng tiếc, trong số họ không có bao nhiêu người có thiên phú, chỉ miễn cưỡng sánh ngang tứ giai, tam giai võ giả.

Nhưng cũng có một chút năng lực chạy trốn, đây mới là át chủ bài.

Thiên phú chia làm thấp nhất D cấp, sau đó là C cấp, B cấp, A cấp, và cuối cùng là S cấp.

Đương nhiên đây chỉ là thông số cơ bản, vì thiên phú phân chia cấp bậc, mà không phải năng lực.

…………

Họ đều là người của Tô Phong, tất cả đều là trung thành tuyệt đối, Tô Phong cũng không có keo kiệt, dạy họ khá nhiều về phương thức tu luyện mới.

Kiến Mộc quốc nằm trong Thần Lâm châu, một trong 3 đại đế quốc thống trị toàn bộ châu lục.

Ngay lập tức, một sức mạnh vô hình bao lấy hơn ngàn học sinh kéo vào bên trong.

“Hiệu trưởng, ngươi nói năm nay sẽ có bao nhiêu A cấp thiên phú?

Hoặc, có khả năng xuất hiện S cấp thiên phú sao?

Một vị trung niên nam tử ngồi bên cạnh lên tiếng.

Muốn vào trong đó, chỉ có bản thân người mở hoặc cấp bậc sánh ngang mới đi vào được, nếu không đi vào cơ bản là tìm c·hết.

Mà thế giới này nhân loại…

Đủ để thấy lý thuyết của hắn là chính xác, cũng chứng minh nghị lực của Tần Vô Nhai là phi thường cỡ nào.

Mang theo tinh linh biến mất tại chỗ, đám tiến sĩ hai mặt nhìn nhau, dù cho đã chứng kiến nhiều lần, nhưng mỗi lần đều là rung động như vậy.

“Ta không phải thần, ta chỉ là một người bình thường mà thôi.

Gọi tên ta là đủ rồi”.

Sức mạnh mà hắn tu luyện khác với võ giả, hắn mệnh danh là ma pháp.

Dù sao hắn nhưng là căn cứ vào kiếp trước của kiếp trước sáng tạo ra không ít chiêu thức.

Dù sao sống lại một đời, không chuẩn bị một chút làm sao có thể.

Cũng như câu nói kia của Tần Vô Nhai cũng là do hắn dạy.

Hơn nữa chính bản thân ông ta thiên phú cũng chỉ là cấp C, lại có thể từ tam giai võ giả bước vào Hoàng giai võ giả trong hơn 10 năm.

Tô Phong xuất hiện trong một cánh rừng, nơi này cũng thuộc về tài sản của hắn.

Thiên phú thức tỉnh, người người đều có, chỉ cần bước vào thức tỉnh trì là có thể thức tỉnh thiên phú.

Sau đó sẽ có người thống kê, phân chia lớp học.

“Ca ngợ sinh mệnh chi thần ban cho chúng ta sự sống”.

“Hiệu trưởng, ngài nói chính là vị kia…”.

Kiếp trước cũng vì đám người ngu xuẩn này mà dẫn tới hắn cùng bằng hữu đều c·hết trong hư không.

Sau đó, hắn dùng ma pháp, quán chú kiến thức thế giới này cùng với cách tu luyện ma pháp cho họ.

Người kia, nhưng là một vị Thiên giai.

Bàn luận Thiên giai chắc chắn sẽ bị cảm ứng được.

Nhưng mà, linh năng lại không phải dùng mãi không hết, mà là có giới hạn.

Tô Phong:

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập