Chương 8:
Lần đầu tiên sử dụng ma pháp
“Chậc chậc chậc, Tô gia quả nhiên là đại thủ bút, không nghĩ tới các ngươi lại có thể… chế tạo ra sinh mệnh mới.
Đáng tiếc, thực lực có chút… thấp”.
Minh Sơn nhìn đám tinh linh chẹp miệng nói.
Ngay lập tức, phía sau hắn xuất hiện vô số mũi thương lơ lửng trên không trung, nhắm thẳng về phía đám người.
Đương nhiên, đây là có giới hạn.
Nếu như có thể chế tạo vĩnh cửu, hắn không có năng lực
đó.
Thứ hắn muốn chính là tạo ra một chủng tộc, có thể thống ngự thiên nhiên.
Răng rắc!
“Hư Không?
Cũng không phải.
Ta sáng tạo ra sức mạnh này đã 13 năm, tu luyện nó cũng đã 13 năm.
Hôm nay các ngươi là người đầu tiên có cơ hội cảm nhận được vẻ đẹp của nó”.
Phập!
Tinh linh nghe vậy không nói gì, chỉ đi ra sau lưng ôm lấy cổ Tô Phong.
Mũi thương xuyên qua vòng tròn, từ phía sau lưng đâm về một tên nhị giai võ giả.
“Ngươi đến cùng là ai?
Sức mạnh này không thuộc về võ giả!
Ngươi là Hư Không?
”
Minh Sơn sắc mặt khó coi hỏi.
“Tiểu tử, cẩn thận lời nói của mình.
Một tên võ giả A cấp thiên phú, ba năm qua còn chưa bước vào thất giai, dám cùng một vị Hoàng giả lớn tiếng?
Một người bên cạnh quát lên.
“Rút lui!
Lập tức truyền tin tức về”.
Minh Sơn khẽ quát.
Nơi đó có một cái cây khổng lồ, cao tới cả trăm mét.
Hắn đã dùng thiết bị cùng ma trận ẩn dấu đi, chỉ có người ở đây mới thấy được.
Trên cây, hàng ngàn “trái cây” đang rục rịch.
Người vừa nói kia lập tức bị sức mạnh vô hình nào đó bóp nát cổ.
Không khí xung quanh yên tĩnh tới đáng sợ.
“Chuyện gì xảy ra?
“Đúng vậy, ngươi biết kế hoạch của ta.
Thế giới này cần cứu rỗi, ta cũng cần phải mạnh lên, nếu không, làm sao bảo vệ các ngươi”.
Tô Phong cười nói.
Chỉ là đáng tiếc, Tô Phong làm sao có thể để họ rời đi.
Thế giới đảo ngước!
“Đây là…”.
Minh Sơn kinh nghi.
Ngay cả Minh Sơn cũng cảm thấy hoang đường, bởi vì hắn lúc này không cảm nhận được
không gian.
Tô Phong đương nhiên bắt được điểm này, sắc mặt hắn càng băng lãnh hơn.
Hơn nữa, ma pháp hắn sáng tạo có một ưu điểm, đó chính là “lấy của tự nhiên, trả lại tự nhiên”.
Hắn thấy được cái gì?
!
Cũng chính là nói, nó tạo ra một vòng tuần hoàn bổ sung lẫn nhau, sẽ không vô cớ mất đi, càng không vô cớ xuất hiện.
Thậm chí theo thời gian, người tu luyện ma pháp c·hết đi, do linh năng hấp thu vào cơ thể được tẩy luyện, trả lại cho thế giới càng thuần túy.
“Ngươi giấu đúng là đủ sâu.
Ba năm, vẻn vẹn ba năm lại có thể nhất kích g·iết c·hết nhất giai võ giả, ta rất hiếu kỳ, ngươi làm thế nào?
Minh Sơn trầm giọng hỏi.
Đang dạy tỉnh linh ma pháp, Tô Phong đột nhiên dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn về một
hướng.
Hắn cảm nhận được một đoàn người đang lao nhanh tới đây.
Tô Phong vội cùng tinh linh đi tới.
Một lát sau, hơn 20 người lao tới.
Theo lý mà nói, Hoàng giả có thể xé rách không gian, đi lại tự do.
Nhưng mà hiện tại, hắn không hề cảm nhận được không gian tồn tại, giống như bị sức mạnh vô hình nào đó… phong ấn.
Hắn cảm nhận được nguy hiểm, dù cho trước mặt chỉ là một mình Tô Phong, nhưng loại uy h·iếp kia không hề biến mất.
Hôm nay hắn tới cũng không phải g·iết Tô Phong, chỉ là muốn biết Tô Phong biến mất thời gian dài như vậy là làm cái gì.
Minh Sơn thấy vậy vội vàng phòng thủ.
Nhưng mà khi mũi thương bay được một nửa, một vòng tròn xuất hiện, họ có thể thấy rõ ràng thứ bên trong.
Đó là… sau lưng họ?
Píp!
Tô Phong cũng không nhiều lời, mặc dù hắn đã truyền tải ký ức ma pháp cho họ, nhưng cũng cần dạy họ cách tu luyện, hướng dẫn phương pháp chính xác.
“Trò chơi mới bắt đầu”.
Tô Phong nhếch miệng nói.
Chỉ thấy Tô Phong đưa tay lên, không gian xung quanh cũng theo đó mà biến đổi.
Mỗi trái cây đại biểu cho một tinh linh sắp ra đời.
Tên kia c·hết t·ại c·hỗ.
“Phòng thủ!
”.
Minh Sơn biến sắc quát lớn.
Máu tươi chảy ra, tên kia ôm lấy cổ họng nói không ra lời, ánh mắt tràn ngập hoàng sợ.
Biết được bí mật này là đủ rồi, cho nên rút lui cũng không mất mặt.
Trời cùng đất không phân rõ là dưới chân hay trên đầu.
Nếu không phải họ có thể trệ không, sợ rằng lúc này sớm đã… rơi xuống.
Thế giới này dù lớn, nhưng cũng khó thể tiếp thu tiêu hao như vậy.
Nếu không phải nghĩ tới nữ nhân kia, hắn cũng không mất thời gian 10 năm để sáng tạo ra ma pháp.
Tô Phong đưa hai tay ra nắm lại, tại trong không khí kéo ra hai bên, một cây trường thương xuất hiện trên tay hắn.
Rất nhanh, gần trăm tinh linh liền đi tới.
Mục đích hắn tạo ra tinh linh chưa bao giờ là để chiến đấu, mà là để bảo vệ, hay nói cách khách, tinh linh do hắn tạo ra rất thuần túy.
Về phần tương lai, liền giao cho tương lai là được.
Hắn nâng nó lên, ném mạnh về phía trước.
Có c·hết hắn cũng không nghĩ tới, hắn lại c·hết dưới tay một người chưa đạt tới thất giai bóp c·hết.
“Minh gia, rất tốt.
Vốn không muốn động thủ với các ngươi, các ngươi hôm nay lại từ đến tìm c·ái c·hết”.
Tô Phong cười lạnh nói.
“Nhìn tình huống này, hẳn phải còn vài ngày mới có thể sinh ra”.
Tô Phong nhìn lên cao nói.
Ma pháp chia làm 7 cấp:
sơ cấp, trung cấp, cao cấp, ma pháp sư, đại ma pháp sư, thánh ma đạo sư.
Mà võ đạo, cơ bản chính là lấy từ thiên nhiên tăng lên bản thân, thậm chí dù c·hết cũng không có trả lại.
Đây cũng là một phần lý do kiếp trước hắn cùng bằng hữu của mình liều lĩnh đi vào hư không, muốn tìm một đường khác.
Theo bàn tay Tô Phong đưa ra, một cái chiến trường được xây dựng hoàn thành.
Một bức tường cao hàng trăm mét xuất hiện chặn toàn bộ đường lui của họ.
“Phong, ngươi muốn đi sao?
Tinh linh nghe vậy quay qua nhìn, ánh mắt đầy lưu luyến.
Bất quá ánh mắt của hắn có chút sáng rực, bởi vì tinh linh nhan trị quá thuần khiết khiến nội tâm hắn có chút rục rịch.
Tĩnh!
Ngay lúc này, xung quanh đám người, không gian giống như mặt kính, nứt ra vô số mảnh.
Tô Phong đưa tay ra, nhẹ nhàng bóp một cái.
Đây là thể hệ tu luyện hoàn toàn khác biệt với võ đạo, nó dùng chủ yếu là dựa vào tinh thần lực.
Tinh thần lực càng mạnh, ma pháp cũng càng mạnh.
“Kéo dài thời gian vô ích, ta đã cho người phong tỏa nơi này, các ngươi hôm nay chắp cánh khó thoát”.
Tô Phong lạnh nhạt đáp.
Tô Phong cũng không phản kháng, hắn biết tinh linh tình cảm đối với hắn là một loại hữu nghị, mà không phải tình cảm nam nữ.
Nói thế nào họ cũng là do hắn tạo ra, hắn có thể xem là cha – mẹ của tinh linh, hắn cũng không muốn đột phá ranh giới đó.
Ánh mắt hắn quay qua nhìn lại, chỉ thấy Tô Phong bàn tay hiện lên tia sáng, trong mắt hắn tràn ngập hoảng sợ cùng khó tin.
“Kêu gọi viện trợ, phong tỏa tín hiệu, ta muốn tất cả những người đó hôm nay đều lưu lại nơi này”.
Tô Phong âm thanh băng lãnh vang lên.
Không gian vặn vẹo!
Xoạt!
Hơn nữa, tinh linh là thuần khiết, bao quát tất cả những “trái cây” kia, đều là do thiên nhiên tạo ra.
“Thiếu gia, Minh gia mang theo võ giả lẻn vào, chúng ta chỉ chặn lại được một ít, do có Hoàng giả trong đội nên chúng ta không cách nào ngăn chặn”.
“Yên tâm, ngày mai ta mới đi, hôm nay, ta sẽ dạy nốt những ma pháp cần thiết cho các ngươi”.
Minh Sơn híp mắt lại, hắn cảm nhận được uy h·iếp chưa từng có.
Tín hiệu vang lên, Tô Phong đưa tay áp vào tai, âm thanh vang lên.
Minh Son sắc mặt khó coi, hắn nghĩ, bên cạnh Tô Phong nhất định có cường giả hộ vệ, nhưng
lại không nghĩ tới, Tô Phong lại có sức mạnh như vậy.
Loại cảm giác uy hiếp kia không phải
giả, và nó xuất phát từ Tô Phong mà không phải ai khác.
“Ọc… ọc…”.
Dẫn đầu là Minh Sơn, người này hắn biết.
Một trong những người cầm quyền của Minh gia, thực lực Hoàng giai trung cấp.
Những người còn lại thực lực thấp nhất là nhị giai, đại bộ phận đều là nhất giai võ giả.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập