Chương 9:
Cấp bậc tu luyện
Đáng tiếc, Thánh giai chỉ là.
truyền thuyết.
Bởi vì bản chất đột phá Thánh giả, nhưng là phải cải tiến công pháp.
Mà cải tiến công pháp chính là để phù hợp tự thân.
“Bình màu xanh này là cho các ngươi, đem nó đổ vào nước, mỗi người một ngụm.
Khi đó cát ngươi sẽ thăng hoa về bản chất, nhưng chỉ khi bước vào trung cấp pháp sư mới có thể sử dụng”.
Sau đó, hắn đưa tay lên, một cánh cổng không gian hiện ra, hắn trực tiếp bước ra ngoài, trở lại chỗ cũ.
Dưới đất rơi vãi những đốm ma lực, sáng rực dưới chân họ.
Đáng tiếc, không ai chú ý tới rằng, những thứ đó đều đang lơ lắng.
Gì?
Thậm chí ngay cả mô phỏng theo cũng không làm được.
Nghe rất đơn giản, nhưng cấp bậc.
lại làm người ta tuyệt vọng.
Có người cả đời không bước lên nổi tam phẩm, có người chỉ mất vài năm là đạt tới, càng đừng nói tới phía trên có Hoàng giả, cường giả có thể xé rách không gian.
Thế giới này, hắn cũng không biết nên gọi là cao võ, hay là huyền huyễn.
Bất quá hắn cũng không để ý quá nhiều.
Dù cho đã phòng ngự, nhưng cũng có vài người bị nổ chết, vài người khác trọng thương nằm trên đất.
Đáng chết!
Thánh giai võ giả – Thánh giả.
Thằng hề là chính hắn.
Đây.
đây là.
Một tinh linh tiếp nhận, sau đó đầy kiên định đáp.
Bàn tay Tô Phong đưa ra, tại trên không trung nhẹ xoay, một đóa sen vàng óng hiện ra, mà tại dưới chân mà, những đốm ma lực liên kết lại với nhau tạo thành một đóa sen vàng khổng lồ bao trùm lấy họ.
Nhưng mà ngay sau đó, mảnh vụn bay trên không trung lại hóa thành từng cái mũi tên lao xuống.
Mà Thánh giai công pháp không cách nào tu luyện, trừ khi Thánh giả tu luyện công pháp đó chết đi.
Đáng tiếc hắn kiếp trước sống mấy chục năm cũng chưa từng có một vị Thánh giả nào c:
hết bên trong thế giới, toàn bộ đều c-hết bên ngoài Hư Không, càng đừng nói tới di tích để lại.
“Ngươi đến cùng muốn thế nào?
”
“Yên tâm, ta không sao”.
Tô Phong cười nói.
Tô Phong đứng ở đối diện, bàn tay vung vẩy, từng đạo ma lực phát tán ra ngoài hóa thành vé số sợi tơ mỏng như cánh ve.
Ngay khi đám người vừa phòng thủ xong đợt công kích này, Tô Phong nắm tay lại.
“Cảm nhận được sao?
Đây là đây trói linh năng, là do ta tốn một năm nghiên cứu mới sáng tạo ra.
Chuyên môn nghiên cứu để trói buộc võ giả”.
Tô Phong bình tĩnh nói.
“Phong”.
Thấy Tô Phong xuất hiện, các tỉnh linh liền vui vẻ ra mặt.
Một vụ nổ cực lớn vang lên.
Khi đám người đánh bay hoặc đánh nát từng cái mũi thương, vũ khí va chạm khiến cho dưới mặt đất rơi vãi nhưng vệt linh năng.
không, phải gọi là ma lực.
Những người còn lại lập tức bị sợi dây vô hình treo lên không trung, khi Minh Sơn còn đang ngẩn ra, tất cả thủ hạ của hắn liền bị sợi tơ vô hình cắt làm nhiều mảnh rơi vãi trên mặt đất.
Trở lại học viện, đập vào mắt chính là rất nhiều học sinh đang đối luyện.
Tô Phong liếc nhìn một chút, có chút cảm thán.
Chỉ là đáng tiếc, họ coi thường sức mạnh của Tô Phong.
“Không phải chúng ta che dấu, mà do ngươi tự cho là thông minh“.
Tô Phong lạnh lùng nói.
Bởi vì thứ này hắn biết, cách đây ít năm, đế quốc đã xuất hiện thứ này.
Thứ này chỉ nằm trong tay đế quốc, không có bất kỳ gia tộc nào nắm giữ được, bởi vì công thức chế tạo, nguyên lý họ đều không cách nào hiểu được.
Hắn có thể cảm nhận được, linh năng trong cơ thể Minh Son đang không ngừng tăng lên.
Như nhớ ra điều gì, Tô Phong nhẹ cười lắc đầu.
Bởi vì hắn phát hiện, công pháp thế giới này như thể trời sinh đối nghịch với ma pháp.
Không phải không thể thay đổi, mà là công pháp thế giới này chính là “đem linh năng dung hợp tự thân” khóa kín vào cơ thể.
“Xem ra quyết định của ta, để cho Minh gia gặp phải nguy cơ trước nay chưa từng có”.
Min!
Sơn lấy lại tỉnh thần, hít sâu một hơi rồi nhìn Tô Phong nói.
“Đúng vậy, vì thế giới”.
Tô Phong nở nụ cười đáp lại.
Tô Phong vẫn đứng đó, ánh mắt lạnh nhạt nhìn đám người.
Võ đạo chia 13 cấp độ, thấp nhất cửu phẩm đến nhất phẩm, vượt qua, chính là Hoàng giai vê giả, hay nói cách khác chính là Hoàng giả.
Phía trên nhưng còn có Tôn giả, Đại thiên tôn cùng với.
Thánh giả.
Hắn sống mấy chục năm, bao nhiêu lần vào sinh ra tử, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy loại sức mạnh quỷ dị như vậy.
Thậm chí so với Hư Không còn đáng sợ hơn.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Minh Sơn, hắn biết Minh Son là đã quyết tâm muốn kéo hắn cùng chết.
Nói nhiều như vậy, chỉ là đang kéo dài thời gian mà thôi.
Loại cảnh tượng này, kiếp trước hắn làm sao không phải ngày nào cũng gặp đâu.
Chính bản thân hắn đem chính hắn vào chỗ c:
hết để luyện, có lẽ may mắn ma pháp cũng không cần phải.
cực khổ như vậy, nhưng so với kiếp trước, nỗ lực của hắn cũng không ít hơn bao nhiêu.
Hắn không rõ, chỉ là một tên nhóc 18 tuổi, làm sao lại nắm giữ thứ sức mạnh đáng sợ như vậy.
“Phòng thủ!
”.
Minh Son gầm thét.
Sau đó, hắn như nhớ ra cái gì, lập tức lấy ra một hai bình dược tể.
Nghĩ tới chuyện năm đó, Tô gia đột nhiên nhật được số lớn tài nguyên, còn có tin tức ngầm nói bệ hạ bảo hộ Tô gia.
Ban đầu hắn cho rằng đó là chuyện cười, nhưng hiện tại xem ra.
Tô Phong vung tay lên, toàn bộ trhi thể cùng máu tươi đều bị dọn đi, chỉ còn lại Tô Phong cùng Minh Sơn đứng đối diện nhau.
Kiếp trước hắn không có động vào Minh gia, bởi vì không cần thiết, hơn nữa Minh gia sau đó cũng tự gây họa, bị đế quốc tru sát.
Kiếp này Minh gia lại dám xâm nhập vào địa bàn của hắn, quả thực là chán sống.
Đương nhiên, đây chỉ là về mặt tu luyện, còn những chuyện khác, so với kiếp trước bận rộn hơn nhiều lắm.
Kiếp trước hắn tu luyện công pháp chỉ đạt Thiên giai sơ cấp.
Kiếp này đừng nói là luyện, ngay cả công pháp hắn cũng chưa từng để mắt tới.
“Già.
Không thể không nói, ngươi rất mạnh, mạnh đến đáng sợ, mạnh vượt ngoài sức tưởng tượng của ta.
Nhưng ta biết, sức mạnh của ngươi cũng chỉ.
sánh ngang Hoàng giả, ngươi nghĩ, nếu ta liều mạng, thiêu đốt tỉnh huyết, ngươi có cơ hội chạy không?
Công pháp rất đơn giản, chia làm Thiên, Địa, Huyền, Hoàng tứ đại đẳng cấp, mỗi cấp lại chi:
làm sơ cấp, trung cấp cùng cao cấp.
Mà phía trên tồn tại là Thánh giai công pháp.
Bên trên nữa là Địa giai, Thiên giai cùng Thánh giai.
Oanh!
Minh Son nhất thời cảm thấy khuất nhục vô cùng.
Thiên giai võ giả – Đại thiên tôn.
“Phong, chúng ta sẽ làm được, vì thế giới”.
Tách!
Minh Sơn:
Nhìn xung quanh, thấy thủ hạ của mình chỉ còn lại vài người có thể chiến đấu, sắc mặt Minh Son tái xanh, ánh mắt đầy tức giận nhìn về phía Tô Phong quát lên.
Minh Sơn biến sắc, lập tức dùng linh năng bao trùm tự thân để phòng ngự, những người khác cũng thế.
Dứt lời, hắn cùng không có nói thêm cái gì, một chưởng tung ra, Minh Sơn chết tại chỗ.
Địa giai võ giả – Tôn giả.
Cho nên về bản chất, nó là trái ngược.
Đảo mắt nhìn quanh, đại đa số học sinh đều chỉ dừng lại ở bát phẩm võ giả.
Hoàng giai võ giả, tục xưng – Hoàng giả.
Xoạt!
Dứt lời, chân hắn giơ lên, đạp mạnh xuống mặt đất.
Ngay lập tức, mặt đất như cơn sóng lao về phía đối phương.
Minh Sơn tụ lực, một quyền đánh nát toàn bộ.
Mùi máu tươi sộc vào mũi, Minh Sơn đứng đó ngây ra như phống.
Tô Phong đưa tay lên, trước sự đề phòng của Minh Sơn, hắn búng tay một cái.
Đám người cũng không có chờ chết, lập tức rút vrũ khhí đón nhận lấy từng đọt công kích.
“Biết không, ta chưa bao giờ để ý Minh gia các ngươi.
Thậm chí ngay cả việc gia tộc các ngươi nghiên cứu Hư Không, ta cũng biết.
Nhưng ta chưa bao giờ thèm để ý tới, chỉ là không nghĩ tới, các ngươi lại tự tới tìm đường chết”.
“Ngươi nói nhảm nhiều lắm”.
Tô Phong lạnh lùng đáp.
Hóa ra.
“Tô gia các ngươi dấu thật sâu”.
Minh Sơn bất lực nói.
“Ngươi!
Mà ma pháp hắn sáng tạo, là bỏ sung lẫn nhau.
Minh Sơn ngẩn ra, nhưng mà ngay sau đó, từ bốn phương tám hương lao tới vô số xiềng xích trói lấy tay chân của hắn.
Minh Sơn vận dụng toàn bộ sức mạnh muốn thoát ra, nhưng hắn lại phát hiện cơ thể không nghe theo sai khiến.
“Còn bình đỏ, chờ các ngươi bước vào cao cấp pháp sư, dựa theo kế hoạch, tản nó vào nguồr nước các nơi trên thế giới”.
Tô Phong nghiêm túc nói.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập