Chương 1: Thu đồ đệ, mở Tông môn

Tại Kính Thiên điện của Lạc Thiên Quốc, buổi thượng triều hôm nay diễn ra trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Trên long ngai, Lý Hàn Long hiệu là Lý Minh Đế, vị hoàng đế thứ năm của hoàng thất Lạc Thiên Quốc, đang nhíu mày nhìn xuống phía dưới.

Hai hàng quan văn võ đứng nghiêm chỉnh hai bên, đàu cúi gầm xuống, không ai dám thở mạnh.

Vốn dĩ buổi thượng triều vẫn diễn ra bình thường người có tấu thì tấu, kẻ vô sự thì lặng lẽ lắng nghe.

Nếu không có sự xuất hiện của hai người xa lạ, mọi chuyện hẳn vẫn sẽ như thế.

Ánh mắt Lý Minh Đế dừng lại nơi hai bóng người đang đứng giữa điện.

Một nam một nữ, thần thái ung dung tự tại, tuyệt nhiên không một chút sợ hãi.

Nữ tử kia mang khăn che mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng long lanh, im lặng không nói một lời.

Bên cạnh nàng là một nam nhân bị màn sương đen bao phủ, hình dáng mơ hồ nhưng vẫn dễ dàng nhận ra dáng vẻ cường tráng, thân thể hắn tỏa ra một luồng khí áp bức lạnh lẽo khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Dù mồ hôi thấm ướt lưng, nhưng vì lễ nghi họ vẫn phải gắng gượng đứng thẳng.

Ngay cả Lý Minh Đế một cường giả Kim Đan cảnh tầng tám cũng không thể nhìn thấu tu vi của hai người này.

Chỉ riêng việc họ có thể lặng yên xuất hiện giữa đại điện mà không ai hay biết đã đủ chứng minh thực lực vượt xa tưởng tượng.

Là Nguyên anh hay kết đan hay là dùng bí pháp gì che giấu?

Chúng là người nơi nào?

tại sao lại tới đây?

Trong đầu Lý Minh Đế suy nghĩ rất nhiều.

Nhưng Lý Minh Đế sẽ không bao giờ có thể ngờ được, hai người trước mắt hắn vốn không phải là người của thế giới này.

Hai người này là cùng nhau xuyên không tới thế giới này.

Nam tên Đặng Chấn Dương còn nữ là Nguyễn An Vân, kiếp trước hai người đều là người bình thường không có gì nổi trội.

Ở thế giới trước, dù không phải tinh anh nhưng họ cũng đã được mài quần trên ghế nhà trường mười mấy năm lại va chạm xã hội, kiến thức tích lũy cũng được một hai, không nhiều nhưng ở thế giới cổ đại này hai người vẫn nghĩ là có thể kiếm tiền và sống thảnh thơi chút.

Làm một đời cực khổ, không ai muốn sang đời thứ hai vẫn khổ cực, thế là hai người quyết định tích xúc ít lâu, rồi tìm một nơi an toàn chút để nằm ngửa làm cá ướp muối.

Nhưng đời đâu có đẹp như thế, thế giới họ xuyên qua lại có yêu thú, có tiên nhân.

Bước vào rừng sơ sẩy một tí là toi mạng nhỏ, ở trong thành ban đêm không cẩn thận có thể là bị tà tu bắt đi hấp diêm.

Giữa lúc không biết làm sao thì “nó” đến.

Có câu “người xuyên không có mang hệ thống”, đúng là không lừa người.

Hai người đều mở ra hệ thống của bản thân.

Chấn Dương thức tỉnh hệ thống game tu tiên.

Con game này ngày trước chính bản thân hắn đã mua trên diễn đàn game, rồi tự tay hắn thiết lập và kiểm soát toàn bộ.

Ban đầu hắn chỉ muốn tự làm tự chơi nên hắn vẫn giữ nguyên quyền quản trị hệ thống.

Chơi game có tài nguyên, công pháp, đan dược, bảo vật tùy tiện dùng không phải rất vui sao?

Mua gói Vip mà không mất tiền, không thơm sao?

Sau khi quen thuộc với hệ thống, hắn mới biết được hệ thống của hắn kinh khủng tới mức độ nào.

Đặc quyền quản trị hệ thống vẫn còn, hắn vẫn có thể toàn quyền thao túng hệ thống.

Nhân vật trong game của hắn mạnh thế nào, hắn có thể mạnh như thế.

Nhân vật học gì biết gì, hắn đều biết đều hiểu.

Nói gọn lại hắn có thể đồng bộ hóa toàn bộ mọi thứ của nhân vật thành của hắn.

Thêm nữa hắn còn nhận ra một điều, nếu hắn đang trong trạng thái đồng bộ hóa mà bị đánh giết, thì chết là nhân vật trong game, hắn vẫn bình an vô sự.

Nhưng bất kỳ thứ gì cũng có cái giá của nó.

Hệ thống có thể cho hắn sức mạnh nhưng đồng thời cũng làm cho hắn không thể tu luyện, dù bằng cách nào đi chăng nữa, thực lực của hắn chỉ có thể do hệ thống mang lại.

Một vấn đề nữa, cảnh giới cao nhất mà hệ thống có thể giúp hắn đạt tới là trần của thế giới này, cũng chính là Đại Thừa cảnh mà thôi.

Hắn không thể bước thêm bước nào nữa.

Và hệ thống này cũng chỉ có tác dụng với hắn, đối với người khác không có tác dụng.

Hắn đã từng đưa cho An Vân một viên luyện khí đan, nhưng nàng dùng xong lại bảo chẳng khác nào ăn kẹo lạc, không có cảm giác gì.

Lại đổi sang động vật, thực vật đều không có gì dùng được.

Ngược lại với Chấn Dương, hệ thống của An Vân lại có tiềm năng trong tương lai cao hơn, nhưng cũng khó khăn hơn.

Hệ thống mà nàng sở hữu chính là Hệ Thống Tiên Môn.

Hệ thống này nói đơn giản cũng đơn giản, nói phức tạp cũng phức tạp, chính là khai tông lập phái.

Hệ thống cung cấp kiến trúc tông môn, An Vân chỉ cần thỏa mãn điều kiện liền có thể mở kiến trúc mới, nâng cấp kiến trúc.

Thực lực tổng hợp của đệ tử càng mạnh thì nàng sẽ càng mạnh.

Để tử học thì nàng đã thông tỏ tường tận.

Khó ở chỗ là tương lai không ai đoán trước được.

Một tông môn muốn tồn tại, muốn mạnh lên không phải nói miệng là được.

Đi một bước tính một bước, hai người quyết định phối hợp với nhau để thực hiện nhiệm vụ đầu tiên trong việc khai mở hệ thống của An Vân.

Thu một đệ tử tư chất bảy màu tuyệt phẩm cùng một đệ tử tư chất đỏ do Hệ Thống Tiên Môn đích thân chỉ định.

Hai tên đệ tử may mắn được chọn chính là Thái tử Lý Hàn Vũ và Tam Công chúa Lý Linh.

Cũng chính vì thế mới diễn ra cớ sự vừa rồi.

Lý Minh Đế sắc mặt âm trầm, giọng nói âm trầm nghi vấn:

“Vậy là hai vị tới Lạc Thiên Quốc này là vì muốn thu nhận Thái tử cùng Tam Công chúa làm đồ đệ?

“Đúng vậy, chúng ta tới đây chính là muốn thu nhận Thái tử cùng Tam Công chúa làm đệ tử.

Chẳng hay ý của Hoàng đế bệ hạ thế nào?

Chấn Dương đáp lời, trong giọng nói dù vẫn có sự khách khí nhưng mang theo cảm giác ung dung tự tại tựa như không để tâm mấy tới việc này.

“Không biết hai vị có thể giới thiệu một chút danh tính bản thân lại nói hai vị thuộc tông môn nào?

Cớ sao lại tìm tới tận nơi đây?

Hai vị đều là người tu tiên hẳn là biết Hoàng tộc chúng ta cũng không thiếu tài nguyên bồi dưỡng ra cường giả.

” Lý Minh Đế khoác tay ra ra hiệu cho thái giám bên cạnh.

Người sau hiểu ý vội vã chắp tay cúi người cung kính nhận mệnh lại vội vã rời khỏi đại điện.

Chấn Dương hơi nghiêng đầu nhìn sang An Vân bên cạnh, cô nhìn hắn khẽ gật đầu.

Chấn Dương thấy thế liền bắt đầu nói hươu nói vượn:

“ Ta là Chấn Dương, còn đây là Tông chủ Nguyệt Ảnh Tông, An Vân.

Còn về chuyện tài nguyên hay bồi dưỡng cường giả, Nguyệt Ảnh Tông có phương thức đặc thù mà không nơi nào có.

Nguyệt Ảnh Tông?

Lý Minh Đế nhíu mày trầm tư.

Ông ta chưa từng nghe qua cái tên này.

Thân là hoàng đế, nam chinh bắc chiến, lịch duyệt không ít , tự nhận là bản thân hiểu biết đủ nhiều nhưng chưa từng nghe qua tông môn nào tên là Nguyệt Ảnh Tông cả.

Là mới được xây dựng, hay là tông môn ẩn thế từ xó xỉnh nào chui ra mà ông ta không biết?

“Vậy ngươi nói ta nghe, Nguyệt Ảnh Tông có gì mà Hoàng tộc chúng ta không có?

Lý Minh Đế vừa nói, trên thân khí thế Kim Đan cảnh lan tràn ra, hướng thẳng hai người trước mặt mà ép tới.

Dẫu biết bản thân đối với hai người trước mắt không có chút thông tin nào, nhưng là vua một nước không thể không có mặt mũi.

Lại nói hai người này là đánh chủ ý tới con của ông ta, đương nhiên ông ta không thể để mặc hai người kia muốn làm gì thì làm.

Khí thế chưa xuất khỏi thân, Lý Minh Đế liền cảm thấy thân thể như rơi vào hầm băng, cả người run lên như gánh cả tòa núi lớn, lưng không khỏi còng xuống.

Không chỉ ông ta, toàn bộ người có mặt tại Kính Thiên điện đều như thế.

Quan văn thân thể không tốt thì quỳ bò ra sàn máu đỏ trào ra khỏi miệng.

Quan võ thân thể tốt hơn nhưng cũng là quỳ một chân, gian nan chống đỡ.

“Trở về chỗ của các vị đi, bọn ta không muốn nháo kịch, thu đồ đệ xong bọn ta sẽ rời đi.

” Chấn Dương tùy tiện nhả ra một câu nhưng lại mang khí thế không thể từ chối, vang vọng xa xa nơi nào.

Hắn không phải là nói với Lý Minh Đế hay đám quan lại kia, mà là hướng đám lão tổ Hoàng tộc lánh đời mà nói.

Chỉ vừa nảy, khi Chấn Dương bộc phát một tia khí tức chèn ép toàn bộ người của Triều Đình, hắn cảm nhận được từ sâu trong nội bộ cùng lòng đất của Hoàng Thành có khí tức của Nguyên Anh cảnh cùng Hóa Thần cảnh tu sĩ.

Nghĩ bằng đầu gối cũng biết là mấy lão bất tử của Hoàng tộc rồi.

Cũng không phải là Chấn Dương sợ gì mấy lão già gần đất xa trời đó, mà hiện tại bên cạnh hắn vẫn còn An Vân.

Cô ấy hiện tại vẫn còn là người thường, chính là không chịu nổi dư chấn của một đám tu tiên giả đánh nhau.

Hai người tới đây, mục đích là để mở khóa hệ thống cho An Vân.

Hắn cũng không muốn vì mấy chuyện lặt vặt mà làm mất cơ hội này.

Nhưng mà nếu có lão nào đó thật sự muốn tìm chết, hắn cũng không ngại cho lão một cái tát để tỉnh táo lại.

Hắn là ai?

Đặng Chấn Dương, hắn là Đại Thừa cảnh tu tiên giả.

Tiện tay một cái tát là cả Hoàng tộc chuyển từ đang tồn tại thành đã từng tồn tại.

Hắn sợ sao?

Khục … bình tâm tĩnh trí, khiêm tốn khiêm tốn.

“Như thế đã đủ chưa?

Hoàng đế bệ hạ?

Chấn Dương nhìn thẳng Lý Minh Đế, trong lời nói mang theo sự hời hợt.

Khí thế tản ra cũng chậm rãi tán đi, để cho đám người ở đây thở ra một hơi.

Lý Minh Đế siết chặt nắm tay, sau lưng đã thấm ướt một mảnh, hắn không nghĩ người trước mắt thế mà lại mạnh tới như vậy.

Chỉ đơn giản là phóng thích uy áp liền đè ép toàn bộ người của Triều Đình.

Một câu nói liền trấn áp toàn bộ lão tổ các đời của Hoàng tộc.

Vừa rồi ông ta nhận được truyền âm từ Tằng tổ phụ, một câu ngắn gọn.

“không được kết thù” rồi sau đó không còn gì nữa.

Phải biết, những lão tổ ẩn thế này đều là tu tiên giả, có người đã vào Hóa Thần cảnh, thế mà lại bị một câu của người trước mặt trấn lại không ra mặt.

Nghĩ nghĩ, Lý Minh Đế cảm thấy tay chân rét lạnh.

“Hai vị …”

Không để Lý Minh Đế nói hết câu, một giọng nói lanh lảnh có chút chát từ ngoài điện vọng vào:

“Không được!

Con không đồng ý!

Tam muội sao có thể rời khỏi Hoàng Cung cơ chứ?

Từ ngoài điện, vài bóng người bước vào.

Đi đầu là Nhị Công chúa Lý Quế Mai, y phục dài màu hồng phấn mềm mại như sương mai, trên mái tóc cài đầy trâm ngọc lấp lánh.

Gương mặt nàng thanh tú, đôi mắt lại ánh lên vẻ nham hiểm khó giấu.

Theo sau là Thái tử Lý Hàn Vũ, dáng người cao ráo, gương mặt còn nét non nớt nhưng thần sắc nghiêm nghị, lạnh lùng.

Trong ánh mắt vẫn ẩn chút ôn hòa.

Trên người khoác bộ y phục trắng tinh, tóc vấn gọn gàng, bước chân mạnh mẽ, dứt khoát.

Dù tuổi còn trẻ, khí chất lại toát lên vẻ nam nhi cương trực, dũng mãnh.

Kế đó là Lục Hoàng tử Lý Trường Dương, thấp hơn đôi chút, dáng người gầy gò, khoác áo vàng bằng tơ lụa óng ánh.

Khuôn mặt ngây thơ hơn so với người trước, trong mắt tràn đầy hiếu kỳ, liên tục đảo quanh, nhìn chỗ này một chút, chỗ kia một chút, như thể mọi thứ đều xa lạ.

Cuối cùng, lấp ló phía sau là Tam Công chúa Lý Linh, mái tóc đen dài buông xuống, thân hình mảnh mai.

Gương mặt xinh đẹp nhưng phảng phất nét u sầu, đôi mắt thiếu đi sự linh hoạt vốn có của tuổi trẻ.

Nàng mặc áo xanh, đầu cúi thấp, lặng lẽ bước theo sau cùng, như một bóng mờ nhạt.

Nhị Công chúa nhanh chân tiến tới, cúi người hành lễ, rồi ngẩng lên, đôi mắt long lanh như chứa đầy lo lắng.

Giọng nói mềm mại, nũng nịu vang lên:

“Phụ Hoàng… Người thật sự định để Tam muội rời cung sao?

Bên ngoài yêu thú hoành hành, tà tu ẩn hiện, nguy hiểm trùng trùng… Muội ấy còn nhỏ, nếu xảy ra chuyện gì… người làm sao có thể yên tâm được?

Nàng khẽ cắn môi, như thể vừa day dứt điều gì, lại nói tiếp:

“Chi bằng để muội ấy ở lại Hoàng cung tu luyện.

Vừa an toàn, vừa có đủ tài nguyên… Gia nhập tông môn, e rằng chưa chắc được như nơi này.

Lý Minh Đế nhìn Nhị Công chúa, ánh mắt sủng ái:

“Nhị Công chúa, con lo lắng cho muội muội, trẫm có thể hiểu được.

Nhưng lúc này đang thượng triều, lại có khách quý từ Nguyệt Ảnh Tông, không nên tùy ý làm loạn.

Hắn khẽ nâng tay, ánh mắt liếc qua Tam Công chúa đang cúi đầu phía sau, giọng nhạt như gió thoảng:

“Còn về Tam Công chúa… chuyện của con, lát nữa sẽ bàn sau.

Hiện tại, hãy đứng yên đó.

Nói đoạn hắn phất tay ra hiệu cho các quan lại phía dưới “ Hôm nay thượng triều tới đây, các ngươi lui về để Trẫm tiếp đãi hai vị khách quý đây.

Lý Minh Đế phất tay, giọng vang vọng khắp Kính Thiên điện:

“Thượng triều đến đây.

Chư khanh lui xuống, trẫm còn phải tiếp đãi hai vị khách quý.

Trong thoáng chốc, cả đại điện như vừa được tháo căng dây cung.

Không ai dám thở mạnh.

Từng người chắp tay cúi mình thật sâu:

“Chúng thần… tuân chỉ.

Quan văn yếu đuối phải nhờ người đỡ mới có thể đi lại.

Quan võ tuy thân thể cường tráng hơn nhưng cũng không che được vẻ mặt trắng bệch, bước chân hư nhược.

Cả đám đại thần run rẩy mà không dám mất đi lễ nghi, phải dìu đỡ nhau ra ngoài.

Đợi đám quan đại thần rời đi Lý Minh Dế mới hướng về Chấn Dương cùng An Vân hai người mà nói tiếp:

“ Hai vị thứ cho ta dạy con không nghiêm, để hai vị chê cười.

Thuận tiện đây ta cũng giới thiệu một chút mấy đứa con của ta.

Đây là nhi nữ của ta Lý Quế Mai.

Thằng nhóc lắm lét bên kia là Lục Hoàng tử Lý Hoàng.

Hai người còn lại là người mà hai vị đang tìm Thái tử Lý Hàn Vũ cùng Tam Công Chúa Lý Linh.

“Vậy ra đây là Thái tử cùng Tam Công chúa, trông cũng không tệ” Chấn Dương nói, lại khẽ đảo mắt sang An Vân truyền âm:

“Hai đứa này không sai chứ?

Thấy cô khẽ gật đầu, trong lòng Chấn Dương cũng có chút suy xét rồi gật nhẹ đầu.

Hắn lại quay đầu sang nhìn hai người Thái tự mà nói:

“Chúng ta là người của Nguyệt Ảnh Tông.

Hôm nay đi ngang nơi này, nhận thấy hai ngươi tư chất không tệ, muốn thu nhận hai ngươi vào tông môn, chẳng hay ý của hai ngươi thế nào?

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập