Lý Hàn Vũ và Lý Linh đứng phía sau, từ đầu tới cuối không dám lên tiếng.
Nhưng khi An Vân phất tay xuống.
Cả hai người đều tận mắt nhìn thấy.
Tựa như từ một tầng không gian khác, linh khí tụ lại rồi từng phần của tông môn chậm rãi hiện ra trước ánh mắt của tất cả mọi người.
Cổng đá nơi sườn núi vừa dựng xong, không gian phía sau nó bỗng nhiên sâu thêm một tầng.
Linh khí vốn tản mạn trong thiên địa, lúc này như tìm được dòng chảy, lặng lẽ hội tụ về bên trong.
Ngay sau đó, mặt đất trung tâm khẽ rung.
Một tòa đại điện từ hư ảnh dần ngưng thực, từng đường nét rõ ràng lên trước mắt.
Không hoa lệ, không phô trương, nhưng chỉ cần đứng đó, đã khiến người ta theo bản năng sinh ra ý niệm kính trọng.
Hai bên sườn núi, kiến trúc lần lượt xuất hiện.
Tàng Thư Các cổ kính ẩn trong làn sương mỏng.
Ký túc xá đệ tử trải dài thành từng dãy chỉnh tề.
Phòng rèn luyện và diễn võ trường nằm ở khu vực thấp hơn, như đã được an bài từ trước.
Lý Linh khẽ siết chặt tay áo, ánh mắt không giấu được rung động:
“Ca… đây là…”
Lý Hàn Vũ không trả lời.
Hắn chỉ lặng lẽ nhìn về phía tấm biển trên cổng đá.
Ba chữ khắc trên đó không phát sáng, cũng không mang theo uy áp, nhưng lại khiến hắn không thể dời mắt.
Nguyệt Ảnh Tông.
Một luồng tê dại bất chợt chạy dọc sống lưng, khiến Lý Hàn Vũ khẽ rùng mình.
Không hiểu tại sao nhìn vào cái tên này, Lý Hàn Vũ cảm giác tầm nhìn của mình bị kéo dài tới vô tận.
Trong tầm mắt của hắn hiện ra vô số hình ảnh chớp lóe qua.
Có khung cảnh người người đông vui, có hình ảnh tang thương mất mát.
Cứ thế, Lý Hàn Vũ bị cuốn vào vòng xoáy vô cùng vô tận đó.
Tầm nhìn của hắn như bị ai đó nắm lấy, lặng lẽ kéo giãn về phía xa, xa mãi… vượt qua sườn núi, vượt qua tầng mây, rồi lại xuyên qua một thứ gì đó vô hình mà hắn không thể gọi tên.
Trong khoảng khắc ấy, vô số hình ảnh bỗng chớp lóe.
Một quảng trường rộng lớn, người qua lại tấp nập, tiếng cười nói rộn ràng.
Rồi ngay sau đó, cảnh vật vỡ vụn, máu nhuộm bậc đá, gió lạnh quét qua những tàn tích hoang tàn.
Hình ảnh lại chuyển.
Một dãy điện các nguy nga hiện lên trong ánh chiều, đèn lồng treo cao, bóng người qua lại.
Chỉ một cái chớp mắt sau, tất cả hóa thành phế tích phủ đầy bụi thời gian, rêu xanh bò kín từng bậc thềm.
Rồi, hắn thấy những thân ảnh tu sĩ đứng trên cao, khí tức ngút trời, tay áo tung bay giữa mây.
Lại thấy họ ngã xuống, lặng lẽ, không một tiếng động, như chưa từng tồn tại.
Hình ảnh nối tiếp hình ảnh, không có mở đầu, cũng không có kết thúc.
Hưng thịnh cho tới suy tàn.
Xây dựng để rồi hủy diệt.
Tất cả đan xen vào nhau, xoay tròn, chồng chéo, như một dòng chảy vô tận của thời gian và nhân quả.
Lý Hàn Vũ không còn phân biệt được mình đang nhìn thấy quá khứ, tương lai… hay chỉ là ảo ảnh.
Càng lúc càng sâu.
Càng lúc càng xa.
Cho đến khi mọi thứ trước mắt hóa thành một vùng mơ hồ không đáy, kéo dài vô hạn, không thấy điểm tận cùng.
“Tỉnh.
Một thanh âm không lớn, cũng không sắc, nó nhẹ nhàng nhưng lại như xuyên thẳng vào tâm thần.
Một tiếng đánh thức người trong mộng.
Lý Hàn Vũ giật bắn người.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những hình ảnh đang cuộn trào trước mắt hắn đột ngột vỡ vụn, tan rã như sương mù gặp gió, không để lại chút dấu vết nào.
Trước mắt hắn, vẫn là cổng đá, vẫn là ba chữ Nguyệt Ảnh Tông tĩnh lặng như từ đầu đến cuối chưa từng có điều gì xảy ra.
Nhưng hô hấp của hắn đã rối loạn.
Lý Hàn Vũ khẽ lùi lại nửa bước, lồng ngực phập phồng, ánh mắt vẫn dán chặt lên ba chữ kia, như thể chỉ cần rời đi một chút, những thứ vừa rồi sẽ biến mất hoàn toàn, không thể truy tìm.
“Ca… huynh sao vậy?"
Giọng Lý Linh vang lên bên cạnh, mang theo chút lo lắng.
Lý Hàn Vũ không trả lời ngay.
Hắn im lặng một lúc, rồi mới chậm rãi lắc đầu, nhưng trong ánh mắt vẫn còn sót lại một tia mờ mịt chưa tan.
“…Không có gì.
” Chỉ là chính hắn cũng không biết, câu nói đó là để trả lời Lý Linh hay là để tự trấn an bản thân.
Ở phía trước, An Vân đã thu tay lại từ lúc nào, thần sắc vẫn bình thản như cũ, tựa hồ hoàn toàn không hay biết chuyện vừa xảy ra.
Chỉ có Chấn Dương đứng bên cạnh là khẽ liếc nhìn Lý Hàn Vũ một cái, ánh mắt thoáng qua một tia ý vị khó dò.
Hắn không nói gì.
Nhưng trong lòng lại hiểu rất rõ, có những thứ, không phải ai cũng có thể nhìn thấy.
Dù sao không phải tự nhiên mà được đánh dấu là đệ tử có tư chất Tuyệt Phẩm, thấy thứ quái dị gì đó, thì cũng không có gì lạ.
An Vân dù không nhìn thấy những thứ mà Lý Hàn Vũ nhìn thấy, nhưng nàng vẫn có thể biết được những chuyện đã xảy ra trong phạm vi của Tông môn.
Nàng không có phản ứng, cũng không truy hỏi Lý Hàn Vũ nhìn thấy gì, chỉ thấy nàng thong thả lấy ra hai tấm lệnh bài màu đen.
Nàng thong thả rảo bước tới trước hai đệ tử của mình, đưa ra hai khối lệnh bài.
Lệnh bài vào tay, Lý Hàn Vũ chỉ cảm thấy có một luồng lành lạnh truyền vào lòng bàn tay.
Hắn nắm lấy, đưa mắt quan sát lệnh bài.
Lệnh bài được chế tác từ ngọc đen, bề mặt nhẵn bóng , mượt mà.
Trên đó có hoa văn chạm khắc rõ ràng:
một vầng trăng cùng những áng mây trắng ngọc.
Ngay khi hắn nắm chặt lệnh bài, mặt trước vốn trống không, bỗng nhiên khẽ dao động.
Không có ánh sáng chói mắt, chỉ là những đường nét mờ mờ hiện lên, như được khắc ra từ bên trong vật liệu.
Từng nét, từng nét dần rõ ràng, cuối cùng ngưng lại thành ba chữ:
Lý Hàn Vũ.
Cùng lúc đó, một cảm giác kỳ lạ truyền tới.
Giống như có một liên kết vô hình gắn kết hắn và tấm ngọc bài trên tay.
Không cần nhỏ máu nhận chủ, cũng không cần tế luyện, nhưng giữa hắn và khối lệnh bài trong tay, đã xuất hiện một mối liên hệ mơ hồ mà rõ ràng.
Ở bên cạnh, Lý Linh khẽ “a” lên một tiếng nhỏ.
Nàng cũng đang nhìn lệnh bài của mình .
Trên mặt trước, tên của nàng cũng vừa hiện ra, nét chữ thanh tú mà sắc sảo.
Chấn Dương liếc qua một cái, khóe môi khẽ nhếch.
“Cầm cho chắc, mất là phiền lắm đấy.
“Vào trong thôi, vi sư sẽ nói cho các ngươi biết một số điều quan trọng” An Vân nhàn nhã đi vào trong.
Theo sau là Chấn Dương và hai đệ tử.
Bước qua những bậc thang đá, bốn người tiến vào bên trong tông môn.
Không gian lập tức mở rộng ra.
Cảm giác đầu tiên sau khi bước vào bên trong chính là thoải mái.
Linh khí bên trong nồng đậm lại ôn hòa.
Dù chỉ là hít thở cũng làm cho Lý Hàn Vũ cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Trước đây Lý Hàn Vũ có đi qua những tông môn khác.
Sự thật là các tông môn đó có khi linh khi còn không được một góc của Lạc Sơn.
Nếu không phải linh khí ở Lạc Sơn không hợp để tu luyện cùng việc Lạc Sơn cũng là nơi nguy hiểm thì không ít tông môn muốn dời tới Lạc Sơn chiếm núi lập tông môn.
Hít sâu một hơi, Lý Hàn Vũ vô thức chậm lại nửa bước.
Bởi vì những gì hiện ra trước mắt hắn, đã vượt qua những gì mà hắn từng nghĩ về một tông môn.
Con đường đá dưới chân kéo dài về phía trước, từng phiến đá xếp ngay ngắn, không một khe lệch.
Bề mặt dường như không chịu tác động của thời gian, mang theo một sắc xám trầm ổn, bước lên có cảm giác vững vàng đến mức khiến lòng người an định.
Hai bên đường, cây cổ thụ cao lớn vươn thẳng lên trời.
Tán lá đan vào nhau, lọc ánh sáng thành từng vệt dịu nhẹ rơi xuống mặt đất.
Gió lướt qua, lá khẽ lay động, phát ra âm thanh rất nhỏ, như có như không.
Xa hơn một chút, từng tòa kiến trúc dần hiện ra.
Không đồ sộ đến mức áp bức, nhưng mỗi một tòa đều hài hòa đến gần như hoàn mỹ.
Mái cong nhẹ, góc cạnh thanh thoát, từng đường nét đều rõ ràng mà không phô trương.
Màu sắc trầm, sạch sẽ, không hề có cảm giác cũ kỹ, cũng không mang vẻ mới mẻ thô ráp, giống như đã tồn tại ở đây từ rất lâu, lại vẫn luôn được duy trì trong trạng thái hoàn chỉnh nhất.
Ở trung tâm, đại điện đứng lặng lẽ.
Không cần bất kỳ điểm nhấn nào, chỉ riêng sự hiện diện của nó đã đủ khiến ánh mắt người ta tự nhiên dừng lại.
Từng bậc thềm dẫn lên cao, không dài, nhưng mỗi bước đều như có một nhịp điệu riêng, khiến người bước lên không tự chủ được mà điều chỉnh hơi thở cho ổn định.
Không gian bên trong tông môn rộng mở, nhưng không hề tản mạn.
Mọi thứ đều được sắp xếp theo một trật tự vô hình.
Đường đi, cây cối, kiến trúc, tất cả liên kết với nhau một cách tự nhiên, giống như chúng vốn dĩ phải ở đúng vị trí đó.
Linh khí lặng lẽ lưu chuyển trong không gian.
Không cuộn trào, không dồn ép, mà thấm vào từng hơi thở, từng nhịp tim.
Chỉ cần đứng yên một chỗ, cũng có thể cảm nhận được một loại dễ chịu lan dần khắp toàn thân.
Ánh mắt Lý Hàn Vũ khẽ thay đổi.
Hắn đã từng bước chân vào rất nhiều tông môn.
Nhưng cảm giác mà những nơi đó mang lại, ngoài ồn ào huyên náo, thì là đè nén khó chịu, không thì là khẩn trưởng vội vả, hoặc là chán chường chậm chạp.
Chưa có nơi nào tạo cho hắn cảm gián thư giản thoải mái như thế này.
Ở đây, không chỉ là linh khí nồng đậm.
Mà giống như thiên địa trong phạm vi này đã được chỉnh lý lại, trở nên tinh thuần, gọn gàng, không dư thừa một tia tạp chất.
Lý Hàn Vũ đứng lặng một lúc.
Trong lòng hắn, lần đầu tiên xuất hiện một ý niệm.
“ Nơi này, thật không đơn giản … Sư tôn của mình … liệu có thân phận gì?
Lại nói người bên cạnh Sư tôn là thân phận gì?
Quá nhiều bí ẩn … “
Lý Linh thì không có nhiều suy nghĩ phức tạp như Lý Hàn Vũ.
Nàng chỉ là một tiểu cô nương, từ bé lớn lên trong cung, ít khi rời khỏi nơi quen thuộc.
Dù đã bước lên con đường tu tiên, nhưng những gì nàng trải qua vẫn còn quá ít, chưa đủ để so đo hay cân nhắc nhiều điều.
Đối với nàng, nơi này đơn giản chỉ là quá tuyệt.
Nàng có chút rụt rè mà đưa mắt nhìn xung quanh không khỏi nói thầm.
“Đẹp quá…”
Giọng nói rất nhỏ, gần như chỉ là lẩm bẩm, nhưng lại mang theo cảm xúc chân thật.
Nàng đi rất chậm giống như sợ phá vỡ sự yên tĩnh nơi đây.
Đôi mắt chầm chậm quan sát cẩn thận từng hàng cây, lối đi, cho đến những tòa kiến trúc phía xa.
Nàng không hiểu linh khí nồng đậm đến mức nào, cũng không cần biết bố cục nơi đây tinh diệu ra sao.
Nàng chỉ biết, nơi này thật sự rất đẹp.
Không mang vẻ hào nhoáng của Hoàng cung, cũng không có sự ồn ào náo nhiệt của những đại thành thị.
Vẻ đẹp ở đây trầm lặng, trong trẻo, như dòng nước chảy sâu dưới đáy, không cần phô bày mà vẫn khiến người ta không nỡ rời mắt.
Gió khẽ lướt qua, mang theo hương cỏ non nhàn nhạt.
Lý Linh đi chậm từng bước, nàng cảm thấy trong lòng nhẹ đi rất nhiều.
Những thứ từng đè nặng lên nàng, những quy củ, lễ nghi, dường như đều bị bỏ lại phía sau, ngoài cánh cổng kia.
Nàng không cần phải hòa thân.
Cũng không cần phải vì quyền lực mà tranh sủng.
Không cần phải dè dặt từng lời nói, từng ánh mắt.
Khóe mắt nàng bỗng có chút nóng lên.
Nhưng rất nhanh, cảm xúc đó lại bị một niềm vui âm ỉ thay thế.
Nàng khẽ nắm chặt tay, lệnh bài trong lòng bàn tay mang theo một cảm giác mát lạnh chân thật.
An Vân đi phía trước, nàng không để ý lắm biểu cảm của hai đệ tử.
Dù sao thì tới một nơi mới, ai mà chẳng có chút tâm tình khác biệt đâu.
An Vân nhàn nhã bước đi, giọng nói nhẹ nhưng rõ ràng:
“Trong tông môn có vài điều các ngươi cần nhớ.
“Thứ nhất, là Điểm Tích Lũy.
” Nàng không dừng lại, vừa đi vừa nói.
“Trong này, mọi tài nguyên đều cần dùng Điểm Tích Lũy để đổi.
Từ linh thực, công pháp, cho tới quyền vào các khu vực tu luyện.
Điểm có thể nhận được khi làm nhiệm vụ, cống hiến tri thức, hoặc lập công.
Nàng khẽ liếc qua hai người:
“Càng làm được nhiều, nhận càng nhiều.
Dừng một nhịp, nàng nói thêm:
“Nhưng có một điều quan trọng Điểm Tích Lũy không thể chuyển cho người khác, cũng không thể dùng linh thạch để đổi.
An Vân giơ tay, khẽ chỉ vào lệnh bài trong tay hai người.
“Thứ hai, là lệnh bài tông môn.
“Mỗi người một lệnh bài, không thể làm giả, cũng không thể thay thế.
Lệnh bài này có thể dùng để liên lạc, truyền tin, ghi hình… các ngươi dùng quen rồi sẽ hiểu.
“Những nơi cần tiêu hao Điểm Tích Lũy, chỉ cần dùng lệnh bài là có thể trực tiếp thanh toán.
Thông tin hiển thị chỉ người sở hữu mới nhìn thấy.
Nếu muốn, các ngươi có thể tự chia sẻ cho người khác.
Lý Linh cúi đầu nhìn lệnh bài trong tay, ánh mắt càng lúc càng sáng.
An Vân tiếp lời, ngữ khí bình thản như đang nói một chuyện rất bình thường:
“Cầm lệnh bài, các ngươi có thể trực tiếp trở về tông môn, không bị giới hạn khoảng cách.
Nói đến đây, nàng hơi dừng lại.
“Nhưng cũng phải nhớ rõ lệnh bài gắn liền với sinh mạng.
Người còn, nó còn.
Người mất… nó sẽ tự tắt.
Nàng hơi im lặng một lúc để cho Lý Hàn Vũ cùng Lý Linh hai người tiêu hóa dần những thông tin này.
Lý Linh cúi đầu nhìn lệnh bài trong tay.
Lệnh bài trong tay được nàng nắm chặt thêm mấy phần.
Ở bên cạnh, Lý Hàn Vũ cũng không nói gì, nhưng ánh mắt đã khác đi không ít.
Hắn siết nhẹ lệnh bài trong tay, như đang âm thầm ghi nhớ từng điều vừa rồi.
An Vân liếc qua hai người một cái, khóe môi khẽ cong lên.
“Dùng lâu rồi sẽ quen thôi.
Nàng nói nhẹ một câu, dừng bước, nàng xoay người nhìn sang hai đệ tử của mình.
“ Được rồi, giờ ta sẽ hướng dẫn các ngươi cách dùng lệnh bài.
Nghe thấy lời này, Lý Hàn Vũ cùng Lý Linh nghiêm chỉnh tập trung tinh thần lắng nghe.
Chấn Dương vẫn giữ một bộ cao thâm, nhưng đằng sau là đang trộm nhìn xem mấy cái lệnh bài này có gì hay ho.
An Vân thu hết động thái của Chấn Dương vào mắt, cười trộm trong lòng nhưng ngoài mặt nàng vẫn điềm nhiên như không.
“Lệnh bài giữ trong tay, truyền linh lực vào, không cần nhiều, một tia là đủ.
Lý Hàn Vũ một bên nghe Sư tôn hướng dẫn, một bên điều động linh lực trong cơ thể, dẫn động tới lệnh bài trong tay.
Một màn kỳ diệu diễn ra.
Chỉ thấy mặt trước của lệnh bài một giao diện hiển thị ra.
Phía trên cùng, hai chữ tên hắn hiện lên rõ ràng:
[ Lý Hàn Vũ ]
Bên dưới là những dòng thông tin đơn giản:
[ Danh hiệu :
không ]
[ Thân phận:
Đệ tử Nguyệt Ảnh Tông ]
[ Cấp bậc:
Thân Truyền ( Tông chủ )
[ Tu vi:
Luyện Khí tầng 7 ]
[ Điểm tích lũy:
0 ]
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập