Đệ tử bị thương hoặc sinh bệnh lúc nhiều lúc ít, chỉ cần nhà nào mở hoạt động thí luyện là nhất định sẽ có người bị thương đến y quán. Yến Tiểu Xuyên theo Mai Lương Ngọc đến y quán, giúp Thạch Nguyệt Trân bận rộn suốt một đêm, điều thuốc, đưa thuốc, lấy dụng cụ, quan sát phản ứng sau khi dùng thuốc, vân vân, bận rộn đến sáng vẫn chưa được nghỉ ngơi.
Thạch Nguyệt Trân đứng sau án đài xem đơn thuốc, dư quang liếc thấy Yến Tiểu Xuyên vội vã quét sạch các lọ lọ hũ hũ trên tủ, lại ôm hũ thuốc vội vã chạy lên lầu, không nhịn được mím môi cười, ánh mắt chuyển sang người đàn ông đang ngồi đối diện nghịch Thính Phong xích: "Hắn trông giống đệ tử Y gia hơn đấy."
"Ngươi cũng có thể coi hắn là đệ tử Y gia mà sai bảo." Mai Lương Ngọc cũng không ngẩng đầu lên nói.
Thạch Nguyệt Trân lại nói: "Ngươi đưa hắn tới, chỉ để ta sai bảo hắn như đệ tử Y gia thôi sao?"
Mai Lương Ngọc điểm điểm Thính Phong xích, thong thả ngẩng đầu nhìn Thạch Nguyệt Trân: "Ngươi ở y quán quá lâu, đã có người cảm thấy không đúng, người nhìn chằm chằm ngươi sẽ càng lúc càng nhiều."
Thạch Nguyệt Trân cúi đầu lật xem đơn thuốc trong tay, khóe môi thoáng hiện nụ cười như có như không: "Quả thực khiến người ta phiền não."
"Vài ngày nữa hẹn Tưởng viện trưởng gặp mặt một lần đi, ở ngay đây." Mai Lương Ngọc nói: "Vừa hay có thể thử thái độ của lão nhân gia bà ấy."
Thạch Nguyệt Trân gật đầu: "Được."
Mai Lương Ngọc thuận miệng hỏi: "Ngươi biết chế tác Lan độc không?"
Thạch Nguyệt Trân ngẩng đầu, trong đôi mắt trắng dã không phản chiếu bất kỳ cảnh sắc nào, nàng ôn tồn nói: "Nếu ngươi cần, cũng không phải là không thể."
Mai Lương Ngọc đứng dậy nói: "Có câu này của ngươi là được rồi."
Dư quang hắn liếc thấy Thương Thù đang đến y quán, bèn đi ra ngoài, đối mặt lướt qua Thương Thù rồi rời đi. Thương Thù bước vào, đón lấy ánh mắt mang theo ý cười của Thạch Nguyệt Trân, đặt hộp thức ăn lên bàn, nhìn ra ngoài hỏi: "Mai Mai tới à?"
"Có kẻ xui xẻo sử dụng Lan độc bị hắn nhắm trúng." Thạch Nguyệt Trân nói: "Muốn ta giúp một việc nhỏ."
Thương Thù "ồ" một tiếng. Thạch Nguyệt Trân lại nói: "Ngày mai ta không trực y quán, ngươi muốn đi đâu dạo không?"
Thương Thù lúc này mới thu hồi tầm mắt nhìn Thạch Nguyệt Trân, có chút bất ngờ, sau đó nói ra một địa danh, Thạch Nguyệt Trân đáp một tiếng "được".
Mai Lương Ngọc đi tới Nguyệt Sơn.
Ngu Tuế đã kể cho hắn chuyện ở Nguyệt Sơn, cũng đã nói với Ô Hoài Vi rằng nếu nhiều ngày không rời khỏi Nguyệt Sơn, Sư huynh sẽ đến tìm nàng. Về việc này Ô Hoài Vi bày tỏ, Mai Lương Ngọc muốn đến thì cứ đến, chỉ cần hắn có thể phá được kết giới Nguyệt Sơn.
Ngu Tuế biết được Mai Lương Ngọc đã đến chân núi, bèn hỏi hắn: "Sư huynh, huynh vào được không? Hay là để muội xuống chân núi gặp huynh."
Mai Lương Ngọc trả lời: "Muội cứ ở trên núi đợi đi."
Lần trước hắn tới vì kết giới mà bị chặn ở bên ngoài, hôm nay quan sát một lát, Mai Lương Ngọc chọn cách nhanh nhất: hỏi Mục Vĩnh An. Mục Vĩnh An đối với Mai Lương Ngọc là có hỏi tất đáp, đối với chuyện ra vào Nguyệt Sơn cũng rất rành, bèn chỉ cho Mai Lương Ngọc cách đi vào, rất nhanh hắn đã mở được kết giới.
Ngu Tuế cũng không ngờ Mai Lương Ngọc có thể vào nhanh như vậy, nàng đang nói với Mai Lương Ngọc chuyện Ô Hoài Vi đi đuổi theo Thánh giả Trâu Tiêm, có lẽ là để ngăn cản Trâu Tiêm trộm rượu ở Nguyệt Sơn. Nàng cũng chú ý đến động tác gãi cổ nhiều lần của Trâu Tiêm, dường như mức độ ngứa ngáy trên cơ thể khiến lão không chịu nổi, mà uống rượu có thể ngăn chặn tình trạng đó, hoặc mang lại sự an ủi về tâm lý. Không biết đó là một loại bệnh hay là thứ gì khác.
Ngu Tuế hỏi Mai Lương Ngọc trên Thính Phong xích, nàng phát hiện Thái Ất hai mươi tư Thánh, có không ít người có quan hệ với Sư huynh.
Khi Mai Lương Ngọc đến lầu các Nguyệt Sơn, Phổ Hằng đã rời đi để nhận truyền âm, hai người không chạm mặt nhau. Ngu Tuế biết hắn đã tới, bèn xuống giường đi mở cửa, đi tới lan can nhìn xuống dưới, thấy Mai Lương Ngọc liền dõng dạc gọi: "Sư huynh!"
Phổ Hằng đang đứng ở góc tối chân lầu nhận truyền âm, nghe thấy tiếng gọi của thiếu nữ thì sững người lại, quay đầu vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng Mai Lương Ngọc dưới đất và Ngu Tuế trên lầu các nhìn nhau từ xa.
Mai Lương Ngọc nheo mắt ngẩng đầu nhìn lên, thấy Ngu Tuế thì trên mặt thoáng hiện ý cười. Hắn bước lên bậc thang lên lầu, thấy Ngu Tuế đang đi chân trần trên hành lang bèn hỏi: "Không lạnh sao?"
"Mát lắm ạ." Ngu Tuế đáp.
Mai Lương Ngọc cúi đầu, chú ý đến vết bỏng trên mu bàn chân nàng, mày hơi nhíu lại: "Làm sao thế này?"
Ngu Tuế cũng cúi đầu theo, xem xong đều kinh ngạc "ồ" một tiếng, hồi tưởng lại: "Có lẽ là tối qua, lúc đó Ô viện trưởng đang diễn thị cho muội về hai cực Thủy Hỏa, hỏa cụ tượng từ nhị khí âm dương thiên địa thật lợi hại."
Mai Lương Ngọc nghiêng đầu về phía lan can, ra hiệu nàng ngồi lên đó, Ngu Tuế liền làm theo, hai tay chống lan can động tác nhẹ nhàng nhảy lên ngồi. Ngu Tuế đung đưa đôi chân, nhìn Sư huynh ngồi xổm xuống trước mặt, đưa tay vén tà váy lên, lòng bàn tay ấm áp nắm lấy cổ chân lành lạnh, lòng bàn tay đỡ lấy gót chân, thấy dưới lòng bàn chân vốn trắng nõn của nàng có một vệt phồng rộp đỏ rực do bị bỏng.
Xem ra "lửa" của Âm Dương gia quả thực lợi hại.
Ngu Tuế hơi khom lưng, năm ngón tay túm tà váy hơi kéo lên trên một chút, mới phát hiện trên bắp chân cũng có vài nốt phồng rộp sau khi bị bỏng. Nàng chạm phải ánh mắt lạnh lùng ngẩng đầu nhìn của Mai Lương Ngọc, khẽ nói: "Không đau đâu ạ, muội không có cảm giác gì."
Sau khi ánh mắt Mai Lương Ngọc lộ ra sự chất vấn không lời "Sư muội ta không phải là đầu óc có vấn đề đấy chứ", Ngu Tuế lại vội vàng bổ sung một câu: "Thật đấy ạ!"
"Thật sự không đau?" Mai Lương Ngọc hỏi.
Ngu Tuế gật đầu lia lịa, Mai Lương Ngọc ấn ngón tay vào vị trí nốt phồng rộp, lập tức nghe thấy giọng nói hoảng loạn của đối phương: "Á——"
Mai Lương Ngọc thản nhiên nói: "Chẳng phải nói không đau sao?"
Ngu Tuế thành thật đáp: "Huynh ấn vào nó đương nhiên là đau rồi."
Mai Lương Ngọc lấy thuốc mỡ từ trong cơ quan hạp của mình ra: "Muội nhẫn nhịn chuyện này làm gì? Muội nói không đau nó cũng không phải là thật sự không đau."
Ngu Tuế nhìn hắn ngồi xổm xuống bôi thuốc cho mình, miệng thì nói những lời mỉa mai nhàn nhạt nhưng động tác lại dịu dàng, thế là cũng cười trêu hắn: "Sư huynh, huynh thật là khẩu thị tâm phi, ngôn hành bất nhất."
"Bị muội nói như vậy ta có oan không chứ?" Mai Lương Ngọc cũng không ngẩng đầu lên nói.
Ngu Tuế lắc đầu: "Không oan đâu ạ."
"Nếu luận về hai khoản này, ta không thắng nổi muội đâu." Mai Lương Ngọc để một chân nàng gác lên đùi mình, đỡ lấy chân kia để bôi thuốc. Ngu Tuế kéo tà váy, Mai Lương Ngọc liền nhìn thấy những vết đỏ do bị bỏng trên bắp chân nàng, lại hỏi: "Ô viện trưởng dạy như vậy sao?"
"Có lẽ Người cũng không ngờ tới…" Ngu Tuế nói đoạn khựng lại, thực tế lúc đó nàng cũng không né tránh, cứ ngỡ không làm mình bị thương được. Nàng nói: "Trong lúc tu hành bị thương chút đỉnh là chuyện bình thường, Ô viện trưởng chịu ra tay với muội cũng là muội hời rồi."
Mai Lương Ngọc: "…"
Cũng không biết lúc trước là ai vì bị chém đứt vài chiếc kim thoa trang sức mà mặt lạnh tanh. Thật là người so với người chỉ có tức chết.
Mai Lương Ngọc hỏi: "Người dạy cái gì, muội nói ta nghe xem."
"Có được không ạ?" Ngu Tuế do dự: "Đó là tuyệt học của Ô viện trưởng."
"Nghịch Tinh chi thuật, trước đây ta cũng từng thấy qua, nghe cũng chẳng sao, ta không có tinh hải cũng không học được." Mai Lương Ngọc mặt không đổi sắc nói: "Người dạy ta cũng chẳng có cách nào học."
Ngu Tuế bèn kể lại chuyện xảy ra tối qua một lượt, lúc kể cho Mai Lương Ngọc nghe cũng là lúc nàng tự phục bàn lại cho chính mình.
Mai Lương Ngọc nghe xong nói: "Hai cực đối lập, tuy nhị khí thiên địa cụ tượng thành lửa, nhưng đó là hình thái cực hạn trong năng lực tinh hải của Người, quả thực lợi hại." Nói đoạn lại quan sát vết thương của Ngu Tuế một hồi: "Chỉ là mức độ thương thế này, xem ra Người cũng có chừng mực."
Ngu Tuế hồi tưởng lại tinh hỏa nhìn thấy tối qua, khẽ cảm thán: "Thuật của Âm Dương gia, thật sự lợi hại."
Lời này cũng gợi lại ký ức của Mai Lương Ngọc, trong thành vào đêm mưa bị truy sát năm đó, người phụ nữ áo tím đứng trước mặt hắn chỉ trong một khoảnh khắc đã chặn đứng sát chiêu của bao nhiêu người.
"Muội đã hứa với Ô viện trưởng, phải học được mới có thể rời khỏi Nguyệt Sơn." Ngu Tuế vén tà váy lên quá gối, như vậy không cần phải luôn tay giữ lấy, hai tay chuyển sang chống lan can, hơi rướn người nói: "Cũng không biết bao giờ mới học được."
"Muội thông minh như vậy, đương nhiên sẽ nhanh chóng học được thôi, lúc đó…" Mai Lương Ngọc đang nói, dư quang bỗng nhiên liếc thấy một mảng trắng nõn lớn, mịn màng óng ả, trong phút chốc quên mất lời định nói tiếp.
Hắn nhíu mày, tầm mắt hướng lên trên: "Váy của muội làm sao thế này?"
Ngu Tuế cúi đầu nói: "Như vậy sẽ không che khuất huynh lúc bôi thuốc mà."
Mai Lương Ngọc nói: "Buông xuống đi, không che khuất đâu."
Ngu Tuế thấy lời nói không thể từ chối, bèn "vâng" một tiếng làm theo, lại một lần nữa túm lấy váy: "Nhưng nếu vậy thì muội phải luôn tay giữ váy."
Mai Lương Ngọc đang bôi thuốc cho nàng, đầu ngón tay ấm áp dính thuốc mỡ lành lạnh, dịu dàng xoa đều trên làn da ửng đỏ, dường như đang chuyên tâm vào động tác trên tay, đáp có vài phần tản mạn: "Muội đổi tư thế khác đi."
Ngu Tuế hỏi: "Vậy muội có thể gác lên vai Sư huynh không? Cao hơn một chút thì tà váy sẽ không bị tuột xuống."
Mai Lương Ngọc nói: "Được."
Ngu Tuế lại đưa ra yêu cầu: "Vậy Sư huynh ngồi thấp xuống một chút nữa đi."
Mai Lương Ngọc tuy không nói gì nhưng vẫn làm theo lời nàng, ngồi xổm xuống khom lưng bên chân nàng, để mặc thiếu nữ duỗi một chân gác lên vai mình.
Ngu Tuế được giải phóng đôi tay, lại vui vẻ chống lại lên lan can, híp mắt cười nhìn về phía Mai Lương Ngọc. Ánh nắng vượt qua bờ vai, rơi xuống bên cạnh người đàn ông, đón lấy ánh sáng, con ngươi nàng hiện lên vẻ trong trẻo hơn đồng thời phủ lên một lớp hào quang, khiến nàng nhìn không chớp mắt.
Trong không gian tĩnh mịch chỉ có thể nghe thấy tiếng gió thoảng, nhịp tim bí ẩn xen lẫn trong gió lại khó lòng nhận ra.
Phổ Hằng nấp trong góc dưới lầu quan sát cảnh tượng trên lầu các, thật khó tưởng tượng, người đàn ông đang ngồi xổm khom lưng sau dãy lan can chạm trổ kia lại là Mai Lương Ngọc. Điều khiến hắn cảm thấy kinh ngạc nhất là khi hai người ở cùng một chỗ, dường như tự thành một thế giới, hài hòa và bổ trợ cho nhau, không dung nạp được người thứ ba.
Khóe môi Phổ Hằng nở một nụ cười như có như không, ánh mắt rời khỏi người Mai Lương Ngọc, dừng lại trên người Ngu Tuế. Vị trí hắn đứng có thể nhìn thấy góc nghiêng của thiếu nữ, trong con ngươi nhạt màu phản chiếu cảnh tượng nụ cười nở rộ trên gương mặt rạng rỡ kia, thoáng chút ngẩn ngơ.
Thanh Dương Quận chúa, con gái Nam Cung Vương gia, lại xuất hiện ở nơi ở của Thánh giả Âm Dương gia.
Ngu Tuế đưa tay vuốt lại lọn tóc bị gió thổi tung, hơi nghiêng đầu nhìn xuống dưới, nhưng không thấy bóng người. Nàng thu hồi tầm mắt, cúi đầu nhìn Mai Lương Ngọc nói: "Sư huynh, huynh có quen đệ tử Giáp cấp của Âm Dương gia Phổ Hằng không?"
Mai Lương Ngọc nghiêng người đi lấy thuốc mỡ, thần sắc không đổi, đáp một cách không cảm xúc: "Biết có một người như vậy."
"Trước đây muội cũng từng nghe nói về huynh ấy, lúc muội đến Nguyệt Sơn vì kết giới mà không vào được, tình cờ gặp huynh ấy, là huynh ấy vào trong báo cáo với Ô viện trưởng mới cho muội vào." Ngu Tuế nói: "Lúc muội tỉnh dậy huynh ấy đang ở trong phòng, tìm Ô viện trưởng để đưa đồ, sau đó hình như nhận được truyền âm nên đi ra ngoài rồi."
"Phổ Hằng ở đây sao?" Mai Lương Ngọc hỏi.
"Vâng ạ." Ngu Tuế gật đầu.
Mai Lương Ngọc thần sắc nhạt nhẽo nói: "Hắn quả thực không tồi, được Ô viện trưởng công nhận."
"Lợi hại hơn Hình Xuân sư huynh không ạ?" Ngu Tuế hỏi.
Mai Lương Ngọc lại khẽ cười một tiếng: "Lời này đừng để hắn nghe thấy."
Ngu Tuế dùng hai tay bịt miệng, làm động tác khóa miệng, chủ đề về Phổ Hằng cứ thế trôi qua.
Đợi Mai Lương Ngọc xử lý xong vết bỏng cho Ngu Tuế, Phổ Hằng vẫn chưa quay lại, Ô Hoài Vi vì chuyện của Trâu Tiêm cũng chưa kịp trở về, dành cho hai người thời gian riêng tư.
Ngu Tuế đợi Mai Lương Ngọc đi dạo trong phòng xong mới nói: "Sư huynh, đưa Thính Phong xích của huynh cho muội một chút."
Mai Lương Ngọc vừa lấy Thính Phong xích đưa cho nàng vừa hỏi: "Làm gì?"
"Muội muốn bỏ phiếu." Ngu Tuế nhận lấy Thính Phong xích, nghiêm túc nói: "Bỏ phiếu bình chọn Diệt thế giả."
Hắn im lặng một lát, lại cảm thấy thật sự quá buồn cười, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Muội định bầu cho ai?"
Ngu Tuế thao tác một hồi trên Thính Phong xích: "Bầu cho Tam ca của muội." Trong tiếng cười của Mai Lương Ngọc nàng lại bổ sung một câu: "Còn có Trương Tương Vân và Lạc Phục, tại sao bọn họ không đề danh Thánh giả? Là mặc định Thánh giả không thể là Diệt thế giả sao?"
Mai Lương Ngọc hỏi: "Muội muốn bầu cho ai?"
"Đều có khả năng ạ." Ngu Tuế đưa tay ra hiệu một con số với Mai Lương Ngọc: "Dù sao cũng có năm người."
Mai Lương Ngọc: "Ngoài chuyện đó ra, không còn tin tức gì khác sao?"
Ngu Tuế biết hắn đang hỏi về những Diệt thế giả khác, bèn lắc đầu.
Mai Lương Ngọc nhìn thiếu nữ đang cúi đầu nghịch Thính Phong xích, lại nhớ đến cảnh tượng nhìn thấy trong hạt giống Thần mộc: Những người trên vách đá, quân đội mang theo cờ xí, thuật sĩ thập tam cảnh, Thánh giả đại lục, những người mà hắn có thể gọi tên, nhận ra mặt lúc này dần trở nên rõ ràng trong tâm trí.
"Trước hết giết hai cái xem thử, xem có phải Diệt thế giả không." Mai Lương Ngọc đón ánh nắng cúi đầu nhìn vào mặt xích: "Cứ chọn hai kẻ muội vừa bỏ phiếu mà bắt đầu."
Ngu Tuế nghe tiếng ngẩng đầu, nhưng chỉ có thể nhìn thấy đôi lông mày đang rũ xuống của hắn.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập