Chương 247: Giống như một nhân vật phản diện độc ác.

Trâu Dã Hỉ phụng mệnh theo dõi Trương Tương Vân cả ngày. Ngu Tuế vì để đề phòng vạn nhất, muốn tìm hiểu thêm tin tức về nhóm ba người Tần Sùng Học từ phía Trương Tương Vân, lại không ngờ gặp phải cảnh Mai Lương Ngọc ra tay sát hại.

Tuy nhiên giữ lại cái mạng của Trương Tương Vân vẫn còn chút tác dụng, không thể cứ thế để sư huynh giết chết được.

Chuyến này Trâu Dã Hỉ chạy trốn có chút gian nan.

Mai Lương Ngọc đuổi sát không buông, đồng thời còn có các Cửu Đô vệ khác cùng hành động.

Khi trong hẻm tối truyền đến tiếng đánh nhau, những người khác đã hành động. Tống Ngư Bách muốn cưỡng ép đột phá vòng vây nhưng bị Khổng Y Y trấn áp trở về, mấy người còn lại thì tản ra từ các hướng khác nhau bao vây lấy Trâu Dã Hỉ.

Niên Thu Nhạn vừa lấy Thần Mộc tiêm ra chuẩn bị đuổi theo, liền nhận được tín hiệu Ngu Tuế gửi tới, muốn hắn giúp Trâu Dã Hỉ rời đi.

Mi mắt hắn khẽ run, trong lòng có khoảnh khắc do dự, ngón tay đè lên Thần Mộc tiêm khẽ vuốt xuống, cuối cùng lựa chọn nghe theo Ngu Tuế.

Niên Thu Nhạn đứng trong hẻm tối, thân ảnh bị bóng đêm bao phủ, phù văn trên Thần Mộc tiêm lấp lóe. Sự quấy nhiễu quẻ bói của hắn khiến cho những kẻ truy đuổi đều chọn sai đường, cũng giúp Trâu Dã Hỉ thuận lợi chạy thoát khỏi phạm vi truy kích của Cửu Đô vệ.

"Cảm giác không thích hợp lắm." Trương Bình Huy đưa tay lau mặt, nhìn ngã tư đường vắng tanh trong đêm nói, "Hình như có người đang giúp hắn?"

"Bên này mất dấu rồi." Một đồng bạn khác thông qua Thính Phong xích truyền âm hỏi, "Các ngươi bên nào rồi?"

Trong Thính Phong xích truyền đến câu trả lời: "Không thấy đâu nữa."

Bọn họ lại quay trở về hẻm tối.

Trương Bình Huy vẫy vẫy tay với Mai Lương Ngọc: "Mất dấu rồi."

Mai Lương Ngọc dựa lưng vào tường, nghe vậy cũng không có biểu cảm gì.

Tống Ngư Bách tưởng rằng Niên Thu Nhạn gọi người cứu Trương Tương Vân đi, lúc này bị Khổng Y Y giữ lại cũng không lên tiếng.

Khổng Y Y quay đầu hỏi Mai Lương Ngọc: "Vậy giờ làm sao? Đi tuần phố bắt tên Lan thi bị truy nã hay là tiếp tục tìm Trương Tương Vân?"

"Các ngươi đi tuần phố trước đi." Mai Lương Ngọc không nhanh không chậm lấy Thính Phong xích ra, phát truyền âm cho Thông Tin viện. Đợi người của Thông Tin viện bắt máy, hắn mới dùng giọng điệu bình ổn nói: "Đã xác thực Trương Tương Vân có liên quan đến Huyền Khuê. Vừa rồi khi thân phận bị vạch trần, hắn đã bị một đồng bọn Lan thi cướp đi."

Tống Ngư Bách nghe xong lời này thì trợn to hai mắt.

Đây hoàn toàn là mở mắt nói láo mà!

Cái gì mà bị đồng bọn Lan thi cướp đi, ngậm máu phun người!

Những người khác lại bày ra bộ dáng không có gì lạ lùng.

Tống Ngư Bách hét lên: "Ngươi đây là vu khống!"

Lời vừa dứt, Mai Lương Ngọc búng tay một cái, lôi xà loé lên đánh thẳng vào yết hầu Tống Ngư Bách, trong một giây phá vỡ hộ thể chi khí, đánh bay hắn đập vào tường rồi ngã xuống đất, ho khan không ngừng.

Tống Ngư Bách ngoại trừ Thần Cơ thuật · Phản Quẻ trong tay, những thứ khác trong mắt Mai Lương Ngọc đều không đủ nhìn.

Hắn che lấy cổ họng bị bỏng rát mà ho ra máu, khó khăn ngẩng đầu, chỉ cảm thấy bóng tối bao trùm. Giọng nói thanh lãnh của Mai Lương Ngọc vang lên bên tai: "Đúng vậy, Tống Ngư Bách bị thương rồi, là do Trương Tương Vân làm. Cảm xúc hắn không ổn định, nhìn dáng vẻ giống như độc phát, nguy hại cực lớn, ta đề nghị đưa cả Trương Tương Vân vào danh sách truy nã."

Tiếng ho khan của Tống Ngư Bách càng lớn hơn, trong lòng mắng to vô sỉ.

Ngũ Hành quang hạch không ai phát giác ẩn nấp trong bóng tối, ghi lại từng màn trong ngõ hẻm.

Ngu Tuế thông qua Ngũ Hành quang hạch nhìn Mai Lương Ngọc.

Nhận được câu trả lời mong muốn, thanh niên thuận tay ngắt truyền âm, đôi mắt đen nhánh không chút gợn sóng nhìn chằm chằm Tống Ngư Bách đang giãy dụa, ngắt đứt lôi tuyến. Thân thể Tống Ngư Bách run lên, liền đau đến ngất đi.

Hành vi hiện tại của hắn, quả thực giống như một nhân vật phản diện độc ác.

Đây cũng là lần đầu tiên Ngu Tuế nhìn thấy một sư huynh như vậy.

Những người khác tản đi tuần phố, Khổng Y Y chỉ chỉ Tống Ngư Bách: "Hắn như vậy không sao chứ?"

"Hắn đi theo Trương Tương Vân, có thể là thứ tốt lành gì?" Mai Lương Ngọc nghiêng người nhìn về phía Niên Thu Nhạn, "Ngươi đi trước đi, ta nói chuyện với hắn một chút."

Thần sắc Niên Thu Nhạn hơi ngẩn ra, nhịp tim đập nhanh hơn vài phần, nhưng vẫn trấn định nói: "Được."

Khổng Y Y nhíu mày nhìn hai người: "Hai người các ngươi rốt cuộc đang đánh đố cái gì?"

Mai Lương Ngọc nhìn chằm chằm Niên Thu Nhạn, lơ đãng nói: "Ngươi yên tâm, lát nữa ta sẽ trả hắn lại cho ngươi."

Niên Thu Nhạn cười cười với Khổng Y Y: "Quay về ta sẽ nói cho muội, tạm thời cần giữ bí mật."

Khổng Y Y mím môi, xoay người rời đi.

Đầu hẻm tối chỉ còn lại ba người.

Đợi Khổng Y Y đi xa, xác định nàng không nhìn thấy động tĩnh bên này, Niên Thu Nhạn mới rũ mắt liếc nhìn Tống Ngư Bách đã ngất xỉu. Hắn vừa mới ngước mắt lên định chủ động đặt câu hỏi, đã bị Mai Lương Ngọc cướp lời cắt ngang: "Ta sẽ không dùng thủ đoạn đối phó Trương Tương Vân để đối phó ngươi, cho nên ngươi tốt nhất là đưa cho ta đáp án ta muốn."

Mai Lương Ngọc nhìn thẳng vào mắt bạn tốt, ánh mắt sắc bén lạnh trầm, quan sát tất cả phản ứng của Niên Thu Nhạn: "Ta không quan tâm quan hệ giữa ngươi và Huyền Khuê, cũng không quan tâm ngươi vì Huyền Khuê đã làm những gì."

Niên Thu Nhạn cảm giác nhiệt độ da thịt tăng cao, lòng bàn tay rịn mồ hôi ướt át. Hắn không trốn tránh ánh mắt dò xét của Mai Lương Ngọc, thần sắc yên tĩnh, chỉ là trong mắt thiếu đi ý cười.

Ngu Tuế đã đoán được sư huynh muốn hỏi Niên Thu Nhạn điều gì, nàng đứng sau đám người, rũ mắt nhìn chằm chằm Thính Phong xích.

Nhưng làm sao sư huynh có thể khẳng định tiểu thư trong miệng Tần Sùng Học chính là người của Nam Cung gia, lại còn truy cứu không buông?

Nàng nỗ lực nhớ lại mọi chuyện tối qua, sau khi Thiên Binh Thần Nữ bắn ra một mũi tên làm vỡ Ngũ Hành quang hạch giám sát, nàng đã mất đi tin tức bên đó.

Chẳng lẽ Tần Sùng Học về sau lại nói cái gì?

Hay là nói… bởi vì ký ức đứt quãng đang khôi phục của sư huynh?

Mai Lương Ngọc hỏi Niên Thu Nhạn: "Tiểu thư Nam Cung gia mà Tần Sùng Học bán mạng vì ả, lại đưa cho ông ta 《 Tẩy Binh Đồ 》là ai?"

Ngu Tuế bắt được tin tức trong câu nói này, là 《 Tẩy Binh Đồ 》khiến sư huynh phát giác ra manh mối?

Niên Thu Nhạn cũng không biết trước đó trong hẻm tối Mai Lương Ngọc đã hỏi Trương Tương Vân những gì, nhưng hắn cũng lập tức đoán được Trương Tương Vân trả lời thế nào.

Trương Tương Vân cái tên cẩu tặc kia khẳng định trả lời là Nam Cung Tuế.

Hắn ta không thể nào bán đứng Thanh Quỳ trước mặt Mai Lương Ngọc.

Nhưng mình có nên trả lời hay không?

Nếu nói ra thân phận của Thanh Quỳ, vậy cũng sẽ bại lộ tình huống quan hệ của nàng với Nam Cung Tuế, cũng sẽ dính dáng đến quan hệ giữa Nam Cung Tuế và Huyền Khuê.

Mai Lương Ngọc hiện giờ đều không biết những chuyện này, dù cho trong lòng biết một vài tin tức vụn vặt, cũng đều hoàn toàn dựa vào bản thân phỏng đoán.

Ngu Tuế chưa từng nói qua.

Nàng không cho Mai Lương Ngọc biết.

Niên Thu Nhạn có chút do dự, thân phận của hắn sớm tại Cơ Quan đảo đã bị Mai Lương Ngọc đoán được bảy tám phần, hiện giờ chỉ là không cần hắn chính miệng nói thẳng ra mà thôi.

Nhưng nếu liên quan đến Nam Cung Tuế… Niên Thu Nhạn nghĩ, có khi nào ngay khoảnh khắc hắn mở miệng nói ra, mũi thủy tiễn của Danh gia kia sẽ trong nháy mắt xuyên thủng cổ họng hắn hay không.

Chắc cũng không đến mức giết hắn ngay trước mặt Mai Lương Ngọc đâu nhỉ.

Niên Thu Nhạn một tay nắm lấy Thần Mộc tiêm, chăm chú nhìn Mai Lương Ngọc, khẽ nói: "Trước khi trả lời câu hỏi của ngươi, ta muốn nói cho ngươi biết trước, chuyện tối qua Tần Sùng Học ra tay với ngươi ta hoàn toàn không biết, nếu không ta sẽ không giấu ngươi."

"Ta bói toán cũng không bói ra trước được."

Mai Lương Ngọc: "Ồ."

Niên Thu Nhạn: "…"

Quả nhiên giận rồi.

Hắn hít sâu một hơi, hỏi ngược lại: "Tại sao ngươi xác định là tiểu thư Nam Cung gia?"

Mai Lương Ngọc nhạt giọng nói: "Ta đoán sai rồi?"

"Không sai." Tay cầm Thần Mộc tiêm của Niên Thu Nhạn hơi siết chặt, "Người của Huyền Khuê trải rộng khắp lục quốc, nhưng mỗi đại quốc đều có một người nắm chủ quyền, gọi là Bách Khấu. Mà Lan thi của Huyền Khuê cắm rễ ở Thái Ất có rất nhiều, bọn họ đến từ những nơi khác nhau, giữa lẫn nhau sẽ có hợp tác. Kẻ ngươi đắc tội là Thanh Dương Bách Khấu, Lạc Phục và Trương Tương Vân đều là thủ hạ của Thanh Dương Bách Khấu."

Mai Lương Ngọc khẽ động tròng mắt.

Niên Thu Nhạn thầm than trong lòng, tiếp lời nói: "Ta cũng vậy."

Trong mắt Mai Lương Ngọc hiện lên ý trào phúng, giống như đang im lặng nói: Sao ngươi lại cam tâm làm chó cho người ta thế?

Niên Thu Nhạn nói: "Mấy người bọn ta có thể coi là lớn lên bên nhau từ nhỏ. Nàng ấy sẽ chọn những đứa trẻ sống trong chiến loạn chịu khổ vô số kể, hoặc là những đứa trẻ bị cha mẹ bán vào Huyền Khuê không nhà để về, lại từ trong đó chọn ra người có thiên phú tốt giữ lại bên người.

Đối với những người như Trương Tương Vân mà nói, Thanh Dương Bách Khấu đã cho bọn họ cơ hội sống sót, cho nên dù ngươi có giết hắn, hắn cũng sẽ không nói cho ngươi tin tức về Bách Khấu."

Mai Lương Ngọc hỏi: "Ngươi cũng thế?"

"Ta không giống vậy." Niên Thu Nhạn nhẹ nhàng lắc đầu, rũ mắt xuống, "Nhà ta đời đời kiếp kiếp đều là người của Huyền Khuê."

Hắn càng giống như là định mệnh đã an bài, kết cục không thể trốn thoát.

"Nếu như có thể…"

Niên Thu Nhạn nói được một nửa lại khựng lại, đôi môi khẽ run lên trong nháy mắt, bỗng nhiên cười một tiếng, lắc đầu, đem dục vọng muốn thổ lộ ảo tưởng không thực tế của mình đè nén trở về.

"Người muốn giết ngươi là Thanh Dương Bách Khấu, xác thực có thể gọi là tiểu thư Nam Cung gia." Niên Thu Nhạn ngẩng đầu nhìn lại về phía Mai Lương Ngọc, nói cho hắn biết chân tướng, "Nàng tên là Thanh Quỳ, là người trong lời đồn đại, đứa con gái đã chết trên đỉnh La Sơn của Nam Cung Minh, là tỷ tỷ song sinh của Nam Cung Tuế, hiện giờ đang ở Thanh Dương đế đô."

Hắn nói xong, phát hiện mình còn sống, không bị thủy tiễn xuyên qua yết hầu.

Ngu Tuế không ngăn cản Niên Thu Nhạn báo cho Mai Lương Ngọc biết sự tồn tại và thân phận của Thanh Quỳ.

Niên Thu Nhạn đoán đúng.

Nàng cũng không thể giết người ngay trước mặt Mai Lương Ngọc được.

Mai Lương Ngọc nói với Niên Thu Nhạn: "Tên, viết ra."

Niên Thu Nhạn tuy không biết vì sao hắn lại có yêu cầu này, nhưng vẫn làm theo, vươn ngón tay vẽ ra một cái tên trong hư không.

Thanh Quỳ.

Trong đầu Mai Lương Ngọc trong nháy mắt hiện lên một màn ở Tam Thiên Kỳ Lộ.

Ngu Tuế muốn vượt ải, hắn sợ Ngu Tuế đắm chìm trong đó không cách nào được đánh thức, nên bảo nàng lưu lại cái tên có thể đánh thức nàng.

"Chỉ có thể cho một cái thôi sao?"

"Tùy muội cho bao nhiêu cái cũng được."

"Hai cái, Thanh Quỳ, Chung Ly Tước."

"Viết đi."

Giọng nói của thiếu nữ vang vọng trong đầu, Mai Lương Ngọc biết Chung Ly Tước là muội muội của Chung Ly Sơn, hiện giờ rốt cuộc cũng biết được, chủ nhân của cái tên đầu tiên là ai.

Đáng tiếc cả hai cái tên đều không thể đánh thức nàng từ trong Tam Thiên Kỳ Lộ.

Trong nháy mắt này, Mai Lương Ngọc đã hiểu ra rất nhiều chuyện.

Nam Cung Minh không phải là người sẽ buông thả con cái mình phát triển hoang dại ở bên ngoài.

Không biết nguyên nhân là gì, Nam Cung Minh đã đem giấu đứa con gái lớn của mình đi, ở nơi mà tất cả mọi người không nhìn thấy dạy dỗ nàng ta trưởng thành, mặc kệ nàng ta trở thành Huyền Khuê Bách Khấu.

Đã là Huyền Khuê Bách Khấu, thân phận của Thanh Quỳ tự nhiên không cho phép bị bại lộ, vậy sư muội có biết chuyện này không?

Quan hệ của đôi tỷ muội này như thế nào?

Mai Lương Ngọc hỏi: "Muội ấy có biết không?"

Niên Thu Nhạn biết chữ "muội ấy" này là chỉ Nam Cung Tuế, ánh mắt có một thoáng do dự, không biết có nên trả lời hay không. Ngay khoảnh khắc Mai Lương Ngọc nhíu mày, biểu lộ ra mấy phần không kiên nhẫn, hắn vẫn mở miệng đáp: "Muội ấy biết."

Biết Thanh Quỳ là tỷ tỷ của mình, biết tỷ tỷ mình là Huyền Khuê Bách Khấu?

Nhưng điều Mai Lương Ngọc biết được tịnh không phải là tin tức về Huyền Khuê.

Thanh Quỳ có thể đưa 《 Tẩy Binh Đồ 》 cho Tần Sùng Học, chứng minh người mà Nam Cung Minh mang theo bên người ra ngoài làm việc là Thanh Quỳ, không phải Nam Cung Tuế.

Mai Lương Ngọc ngược lại thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Chỉ cần người đứng trong hành cung nước Yên không phải là Ngu Tuế ——

Ngu Tuế đang suy nghĩ về cuộc đối thoại giữa Mai Lương Ngọc và Niên Thu Nhạn, bỗng nghe thấy phía trước truyền đến tiếng hét chói tai.

Đệ tử cấp Giáp bị gọi đi tuần phố bắt người, cấp Giáp trở xuống đứng chờ lệnh tại chỗ, cho nên bọn họ vẫn còn dừng lại ở bên bờ sông hộ thành.

Một vị giáo tập thập tam cảnh lưu thủ đứng ở phía trước nhất, đang ngưng thần nghe Thính Phong xích truyền âm, bỗng nhiên một con hắc mãng từ hư không bay ra cắn lấy nửa người ông ta kéo đi cực nhanh, đụng bay mấy tên đệ tử học viện đứng bên cạnh.

Hắc mãng cắn vị giáo tập kia lao đầu xuống nước sông hộ thành, bắn lên bọt nước cao mấy trượng.

Bên bờ sông hộ thành nổi lên sương đêm, trong màn sương vang lên tiếng người thét lên hoặc giận dữ gào thét, Ngu Tuế nhìn thấy một bóng người lảo đảo đi tới, nương theo đó là một mùi hương hoa lan nồng đậm.

Người nọ thấp giọng lẩm bẩm: "Mùi hoa lan rốt cuộc ở đâu?"

"Ở đâu?"

"Ở chỗ ngươi sao?"

Nam nhân dần dần đi tới gần, Ngu Tuế nhìn rõ vết máu loang lổ trên người hắn, những ngón tay co giật, gân xanh trên trán nổi lên như sắp vỡ da chui ra.

Ngu Tuế nhìn hắn không có động tác, khóe mắt quét thấy một bóng người, nhịn không được nghiêng đầu nhìn sang, hơi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hạnh phản chiếu hình ảnh thiếu niên đang ôm lấy phần trên của cột đèn đường.

Vạn Kỳ đang ôm cột đèn điên cuồng nháy mắt ra hiệu với nàng, đè thấp giọng nói: "Nếu ta đoán không sai, đây chính là tên giáo tập tiền nhiệm của Nông gia bị truy nã do độc phát, ngươi còn ngẩn ra đó làm gì, chạy đi chứ."

Thấy Ngu Tuế không có động tác, Vạn Kỳ lại ôm chặt lấy cột đèn: "Một ngọn đèn chỉ chứa được một người, ngươi đừng nhìn ta, ta sẽ không nhường chỗ cho ngươi đâu."

Ngu Tuế: "…"

Nàng nhịn không được nói: "Người ta là độc phát điên rồi, chứ không phải bị mù."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập