Đối mặt với ánh mắt đánh giá của Ô Hoài Vi, Vệ Tích Chân không né không tránh.
Ô Hoài Vi hỏi: "Vậy sao không nói sớm?"
Vệ Tích Chân đáp: "Ngươi đâu có hỏi."
Ô Hoài Vi bị hắn chọc tức đến bật cười.
Nhất là nhìn hắn trả lời một cách nghiêm trang đứng đắn, không có nửa điểm ý đùa cợt nào.
Ô Hoài Vi kiên nhẫn hỏi: "Vậy có phát hiện gì không?"
Vệ Tích Chân lại nhìn về phía dây leo bọc kín Âu Như Song: "Trong âm dương ngũ hành, câu tiếp theo của Thủy sinh Mộc là gì?"
Ô Hoài Vi đáp: "Mộc sinh Hỏa, sao thế?"
"Lời tiên tri về Dị hỏa mới có sáu bảy trăm năm, mà Địa Hạch chi lực lại đã tồn tại cả ngàn năm." Vệ Tích Chân ngưng thị dây leo nói, "Ngươi cảm thấy hai loại sức mạnh này đối đầu, cái nào sẽ thắng?"
"Ngươi để Dị hỏa thiêu thử xem không phải sẽ biết sao?" Ô Hoài Vi không biểu cảm nói, "Giống như trước đây chưa từng có Thánh giả nào chết trong phạm vi Thái Ất, ta cũng là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ Địa Hạch chi lực bảo vệ Thánh giả, trước kia cũng chưa từng có kẻ diệt thế nào đến thiêu Thái Ất."
Vệ Tích Chân nói: "Chỉ thiêu Thái Ất chưa chắc đã kích hoạt Địa Hạch chi lực, mà phải thiêu vị Thánh giả được Địa Hạch chi lực chọn trúng cơ."
Ô Hoài Vi cười như không cười nhìn hắn: "Ngươi nguyện ý vì thiên hạ thương sinh lấy thân thử lửa sao?"
Vệ Tích Chân hơi ngẩng đầu, ngước nhìn dây leo leo lên tít trên cao, thần sắc bình tĩnh nói: "Có thể."
Ô Hoài Vi: "……"
Nàng mặt vô biểu tình nói: "Không thể nào."
Ồ?
Khóe mắt Lương Chấn và Doãn Tử Võ không hẹn mà cùng liếc về phía Ô Hoài Vi.
Chưa đợi Vệ Tích Chân nói gì, Ô Hoài Vi lại nói: "Cho dù Địa Hạch chi lực có thể đối kháng Dị hỏa, nó bảo vệ cũng chỉ là Thái Ất, và Thánh giả Thái Ất, ngươi định biến tất cả người trong thiên hạ thành Thánh giả Thái Ất sao?"
"Không cần." Vệ Tích Chân lắc đầu, "Chỉ cần mở rộng phạm vi Thái Ất ra toàn bộ Huyền Cổ đại lục là được."
Lời này vừa thốt ra, ba vị Thánh giả có mặt đều sững sờ.
Rất lâu sau, Ô Hoài Vi dẫn đầu phá vỡ sự im lặng, chuông sao trên cổ tay nàng vang lên thanh thúy êm tai khi nàng bước đi: "Nằm mơ giữa ban ngày, ngươi vẫn là nên làm rõ xem Địa Hạch chi lực có thể ngăn cản Dị hỏa hay không đi đã."
Vệ Tích Chân: "Được."
Ô Hoài Vi thấy hắn trả lời như vậy, cảm thấy có chút vô vị, xoay người rời khỏi Thận Cảnh.
Hiện giờ Hồng Đảo đã biến thành một đống đổ nát, Cuồng Sở ra tay không chừa đường sống, người của Huyền Khôi chết quá nửa. Ông ta lúc thẩm vấn cũng chẳng có bao nhiêu kiên nhẫn, người không thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức, liền bị một đạo kiếm khí chém đầu.
Trâu Tiêm bới một cái ghế từ trong đống đổ nát ra, kéo lên bãi cát ngồi xuống, xách bầu rượu lắc lắc, chớp mắt nhìn cảnh tượng Cuồng Sở xuất kiếm chém đầu máu chảy thành sông phía trước.
Ông ta đúng là hoàn toàn không coi người Huyền Khôi là người.
Trâu Tiêm nói: "Làm vậy thì có thể hỏi ra được cái gì?"
Cuồng Sở khinh thường nhìn đám Lan thi quỳ thành một hàng bên dưới: "Vốn là kẻ phạm tội chết, chẳng lẽ khai ra đồng bọn là có thể miễn chết sao?"
Trâu Tiêm thở dài nói: "Ngươi trực tiếp xuất kiếm, cũng chẳng có ai chịu khai ra đồng bọn của mình nữa rồi."
Có đôi khi y thật sự nghi ngờ đầu óc của Cuồng Sở làm sao mà sống được đến bây giờ, à không, là làm sao sống đến lúc phá cảnh nhập Thánh?
Chẳng lẽ kẻ thù của Cuồng Sở còn ngu hơn cả ông ta?
Trâu Tiêm không nhịn được đi suy nghĩ vấn đề này, thà đi nghĩ mấy chuyện tào lao, cũng không muốn động não xử lý đám Lan thi còn lại, cho đến khi Thính Phong xích của y ong ong rung động. Trâu Tiêm liếc nhìn truyền văn, lông mày dần cau lại.
Ngu Tuế: "Lúc nãy ta cũng đi Thận Cảnh."
Ý là người trong Thận Cảnh cũng từng gặp nàng, biết thân phận của nàng.
Trâu Tiêm đưa tay gãi gãi cổ, lại thở dài lần nữa.
Cuồng Sở tưởng y lại đang mỉa mai mình, bất mãn nói: "Ngươi ngồi đó thở dài làm cái gì? Không được thì ngươi đi đi, đỡ phải xem công phu xuất kiếm của ta khiến ngươi sợ ngất xỉu."
Trâu Tiêm cất Thính Phong xích nói: "Âu Như Song dùng Lan độc khống chế học sinh Thái Ất, có thể cũng sẽ đưa đến Thận Cảnh thử Lan độc."
Cuồng Sở ngẩn người, ý thức được y đang thảo luận với mình, mới nhướng mày nói: "Vậy tìm những đệ tử đó ra không phải là được rồi sao?"
Trâu Tiêm nói: "Có lẽ bọn chúng cũng không biết cứ điểm Huyền Khôi trong này, là nơi chế tạo Lan độc."
Cuồng Sở lại nhíu mày nói: "Nơi này nhìn qua đã không phải chỗ tốt đẹp gì, làm sao lại nhìn không ra?"
"Âu Như Song trong mắt bọn chúng là Thánh giả Thái Ất cao cao tại thượng, là viện trưởng Nông gia, cho nên sẽ không có đệ tử nào dễ dàng nghi ngờ Âu Như Song." Trâu Tiêm thở dài nói, "Học sinh Thái Ất và chúng ta hoàn toàn khác nhau, theo góc độ của chúng, bọn chúng có những đứa chỉ là trẻ con chưa bước ra giang hồ, tâm tư đơn thuần, cũng không to gan như vậy."
Cuồng Sở hỏi: "Vậy làm sao bây giờ?"
"Phải phân biệt rạch ròi những học sinh Thái Ất bị Âu Như Song lừa gạt mê hoặc, sau đó cảnh cáo một chút, rồi lại để Cửu Đô Vệ theo dõi vài tháng xem sau đó có phản ứng dính Lan độc hay không." Trâu Tiêm đứng dậy nói, "Ngươi đi dẫn người tới, ta tới thẩm vấn."
Cuồng Sở: "Dựa vào cái gì ta gọi người ngươi tới thẩm vấn?"
Làm như ta nghe ngươi ra lệnh vậy.
Trâu Tiêm vô tội nói: "Vậy ngươi đi Ngoại thành thẩm vấn Ngự Lan Ti, ta tới thẩm vấn người ở cứ điểm Huyền Khôi, được chưa?"
Cuồng Sở nghe xong nheo mắt nói: "Ngự Lan Ti, suýt nữa quên mất đám phế vật kia."
Ông ta nói xong thu kiếm, xoay người rời khỏi Thận Cảnh.
Thái Ất, Ngoại thành.
Thái Hư đường xảy ra chuyện, không ít giáo tập và đệ tử Giáp cấp tuần tra đều bị gọi tới, nhưng không lâu sau, mọi người nhìn thấy các Thánh giả liên tiếp rời đi, để lại một đám người ở Thái Hư đường mắt to trừng mắt nhỏ với bọn Tông lão.
Ngoài mặt Tông lão không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng lại hoảng hốt, sợ các Thánh giả Thái Ất lại tra ra được điều gì.
Mai Lương Ngọc đứng trước cổng lớn Thái Hư đường, so với thái độ lo âu hoặc tò mò của những người khác, hắn tỏ ra vô cùng khiếp sợ, thần sắc lạnh nhạt, dường như không có một chút hứng thú nào với biến cố xảy ra trước mắt.
Trương Bình Huy nhịn không được hỏi: "Có phải huynh biết chút gì không? Tiết lộ trước cho huynh đệ nghe thử xem."
Mai Lương Ngọc liếc xéo hắn: "Ngươi muốn nghe gì?"
Trương Bình Huy nhìn quanh trái phải, hạ giọng hỏi: "Ví dụ như mảnh vỡ Phù Đồ tháp kia đang ở đâu?"
"Vì sao ta phải nói cho ngươi biết?" Mai Lương Ngọc cười như không cười nhìn hắn, "Ngươi lấy được mảnh vỡ thì có ích gì? Cầm trong tay cũng là một vật phiền phức, vô cớ rước họa sát thân."
Trương Bình Huy lại gật gù nói: "Thế mới kích thích chứ."
Mai Lương Ngọc nói: "Ngươi muốn tìm đường chết có cách đơn giản hơn nhiều."
Nói xong cúi đầu nhìn Thính Phong xích, ngón tay vuốt ve mặt thước hơi khựng lại.
Trương Bình Huy: "Đợi tin của ai à?"
Mai Lương Ngọc không đáp.
Trương Bình Huy quả thực buồn chán, tuy rằng nhìn ra Mai Lương Ngọc không muốn để ý tới mình, nhưng vẫn tiện miệng xấn tới hỏi: "Huynh chốc thì mặt lạnh không thích cười, chốc lại cầm Thính Phong xích nhìn đi nhìn lại, lời Trương Tương Vân nói sẽ không phải là thật chứ?"
Mai Lương Ngọc nhíu mày: "Hắn nói cái gì?"
"Haizz, Trương Tương Vân sau lưng thật sự đã nói xấu huynh rất nhiều, nhưng mà ta nghe lố bịch nhất, vẫn là lời Trương Tương Vân nói hồi trước——" Trương Bình Huy có diện mạo thanh tú, mười phần thiếu niên, nhưng cố tình cười lên lại có chút tiện tiện, mà trên người lại có cỗ khí chất ngông nghênh không sợ trời không sợ đất, hai thứ kết hợp lại, liền càng lộ vẻ thiếu đánh.
Hắn cố ý dừng lại, xem phản ứng của Mai Lương Ngọc, Mai Lương Ngọc cười như không cười ngẩng đầu.
Trương Bình Huy hì hì cười, nói: "Trương Tương Vân nói huynh không biết xấu hổ, tìm đủ mọi cách muốn chia rẽ Cố Càn và Nam Cung Tuế đôi thanh mai trúc mã kia, người ta thanh mai trúc mã, tình chàng ý thiếp, huynh cứ nhất quyết phải chen một chân vào phá hoại nhân duyên người khác."
Thấy Mai Lương Ngọc sa sầm mặt mũi, Trương Bình Huy giơ tay nói: "Này! Là Trương Tương Vân nói đấy, không phải ta nói đâu, huynh muốn giết thì giết Trương Tương Vân kìa!"
Trương Bình Huy dùng ánh mắt ra hiệu Thính Phong xích trong tay Mai Lương Ngọc, "Trương Tương Vân nói huynh yêu thảm Nam Cung Tuế rồi, cam tâm tình nguyện làm chó cho Nam Cung Tuế."
Đây chính là điều hắn nghe lố bịch nhất, lúc Trương Tương Vân tức giận mắng chửi Mai Lương Ngọc, thì cứ từ nào dơ bẩn nhất mà lôi ra.
Nhưng nếu mắng những lời dơ bẩn đó, Trương Bình Huy nghe cũng không thấy lạ, nhưng Trương Tương Vân nói Mai Lương Ngọc yêu thảm Nam Cung Tuế, Trương Bình Huy liền có hứng thú.
Mai Lương Ngọc thần sắc thản nhiên nói: "Hắn nói như vậy sao?"
Trương Bình Huy vừa vươn tay, liền bán đứng hết mấy người đang nghe trộm phía sau: "Cái đó đâu phải mình ta nghe thấy, bọn họ đều nghe thấy, chính là tự miệng Trương Tương Vân mắng huynh như vậy!"
Mấy người bên cạnh hận không thể cho Trương Bình Huy hai đấm, lúc Mai Lương Ngọc lạnh lùng liếc tới, nhao nhao ngẩng đầu nhìn trời giả vờ như mình không thấy gì, nhưng lại ăn ý gật đầu, tỏ vẻ Trương Bình Huy nói không sai.
Bọn họ quả thật đã nghe thấy Trương Tương Vân mắng Mai Lương Ngọc như vậy.
Mai Lương Ngọc lập tức bật cười, chỉ là ý cười không chạm đến đáy mắt.
Trương Tương Vân cái đồ chó má.
"Nhưng mà, huynh đệ đều rất tò mò, lời Trương Tương Vân nói không phải sự thật chứ a?" Trương Bình Huy bổ sung hỏi, "Huynh muốn chia rẽ Cố Càn và Nam Cung Tuế, huynh cứ nói với huynh đệ một tiếng, ta bảo đảm để hai người đó cả đời này không thể thành duyên."
"Cút." Mai Lương Ngọc đạp một cước tới, Trương Bình Huy thân thủ nhanh nhẹn né tránh, "Hai người họ không phải thanh mai trúc mã, cũng không phải tình chàng ý thiếp, kẻ nào lại nói muội ấy và Cố Càn như vậy nữa ta giết kẻ đó."
Mai Lương Ngọc nói: "Các ngươi đêm nay có thể nghe thấy tin tức cái chết của Trương Tương Vân rồi."
Vừa dứt lời, Thính Phong xích trong tay liền truyền đến chấn động.
Mai Lương Ngọc trước đó hỏi Ngu Tuế đã về đội chưa, đợi hồi lâu cũng không thấy Ngu Tuế hồi đáp, sợ nàng gặp rắc rối trên đường về.
Bây giờ Ngu Tuế mới trả lời: "Vừa mới về đội."
Mai Lương Ngọc xem xong, liền không để ý đến đám Trương Bình Huy nữa, cúi đầu bấm Thính Phong xích.
Mai Lương Ngọc hỏi: "Đội ở đâu?"
Ngu Tuế: "Bên bờ sông thành."
Mai Lương Ngọc: "Đệ tử Giáp cấp trong đội đã về chưa?"
"Chưa, ngược lại muội và Vạn Kỳ biến mất, làm bọn họ tìm hồi lâu." Ngu Tuế gửi xong câu này lại bổ sung thêm, "Trong đội có không ít người của Thanh Vân Hội."
Thanh Vân Hội.
Hắn đã một thời gian rồi không nghe thấy cái tên xui xẻo này.
Ngón tay Mai Lương Ngọc đặt bên mép thước nhẹ nhàng gõ gõ mặt thước, thần sắc như thường, không nhận ra buồn vui.
Hắn hỏi: "Bồ Hằng cũng ở đó?"
Ngu Tuế: "Đang ở."
Mai Lương Ngọc lại hỏi: "Trong đội muội đều có ai?"
Ngu Tuế hỏi gì đáp nấy, nói cho hắn biết tất cả đệ tử Giáp cấp trong đội.
Mai Lương Ngọc xem xong danh sách, liền biết Thịnh Phi đã dẫn nàng đi đổi tổ rồi.
Có Thịnh Phi trông coi cũng tốt.
Mấy người Trương Bình Huy đứng cách đó không xa phân tích nhất cử nhất động của hắn: "Người đang nói chuyện với huynh ấy bây giờ chắc chắn là Nam Cung Tuế, nếu không phải Nam Cung Tuế, ta theo họ Trương Tương Vân!"
Người khác cạn lời: "Hai người vốn dĩ cùng một họ mà."
Trương Bình Huy nghĩ nghĩ lại nói: "Không phải Nam Cung Tuế ta cùng Trương Tương Vân đi chết được chưa!"
Lời độc ác vừa dứt, Thính Phong xích của tất cả mọi người đều ong ong rung động cùng một lúc.
Ngoài thông cáo được gửi trên truyền văn Thính Phong xích, còn có thông báo toàn thành được phát qua Loa đá.
Lần thông cáo này do Tiêu phó viện trưởng của Thông Tín viện phát ra, giọng nam trầm thấp mang theo vài phần tiếc nuối tuyên bố: "Trải qua sự nỗ lực của chư vị, cứ điểm cuối cùng của Huyền Khôi cất giấu ở Thái Ất đã được tìm thấy và triệt để phá hủy.
Mà Âu viện trưởng Nông gia, trong lúc giao đấu với Huyền Khôi đã bị trọng thương sắp chết, không may rơi vào trạng thái ngủ say, không thể tiếp tục tiếp quản công việc Nông gia của học viện nữa, từ nay về sau các sự vụ Nông gia của học viện, trước khi Thẩm viện trưởng và Bùi viện trưởng trở về, sẽ do những giáo tập Nông gia sau đây tạm thời quản lý."
Thông cáo do Thông Tín viện phát ra, thông qua Loa đá trong thành truyền đến mọi ngóc ngách của Thái Ất.
Bất luận là Cơ Quan đảo, Tuyết cốc, Thủy Chu vân vân, chỉ cần nằm trong phạm vi vùng biển Thái Ất, đều có thể nghe thấy.
Mọi người kinh ngạc ngẩng đầu, theo bản năng nhìn về hướng phát ra âm thanh, không dám tin Thánh giả Nông gia đối đầu với Huyền Khôi lại ngã xuống.
Trọng thương sắp chết, rơi vào trạng thái ngủ say, cũng chẳng khác gì ngã xuống.
Những người không biết nội tình, cứ tưởng sự thật đúng như lời Thông Tín viện nói, Âu Như Song đại chiến với Huyền Khôi bị trọng thương sắp chết, trong lòng không khỏi có chút tiếc hận và kính nể.
Những người biết nội tình, nghe được thông báo toàn thành của Thông Tín viện, lại khiếp sợ đến mức không thể diễn tả.
Âu Như Song đại chiến với Lan thi Huyền Khôi?
Chuyện cười này quả thực quá mức buồn cười!
Nhưng lại không cười nổi, nghe tin Âu Như Song trọng thương sắp chết, những người như Niên Thu Nhạn và Tống Ngư Bách, liền biết Âu Như Song đã bại lộ rồi.
Âu Như Song bại lộ, cứ điểm Huyền Khôi bị phá hủy, tiếp theo sẽ phải điều tra lên đầu bọn họ rồi.
Niên Thu Nhạn đứng giữa con phố sương mù đã tản đi hết, ngẩng đầu nhìn Khổng Y Y đi phía trước, phút chốc, cảm giác hoảng hốt chưa từng có nhấn chìm hắn, khiến hắn khó lòng hô hấp.
Cảm giác ngạt thở này trong nháy mắt, lấy ưu thế áp đảo đè bẹp sự chấn động do việc Nam Cung Tuế thiết kế phá hủy cứ điểm Huyền Khôi mang lại.
Khổng Y Y đang cúi đầu xem truyền văn trên Thính Phong xích, nhận ra không có người đi theo bên cạnh, mới quay đầu lại, nhìn Niên Thu Nhạn đứng im tại chỗ không nhúc nhích mà nghiêng đầu, im lặng hỏi han sao vậy?
Niên Thu Nhạn cố nặn ra nụ cười nói: "Ta đêm nay ba quẻ đã hết, không ra ngoài chạy lung tung thì hơn, muội đi giúp Mai Mai đi, ta về đội đợi."
Khổng Y Y nghe xong, lông mày lại dần dần nhíu lại, thần sắc nghiêm túc nói: "Niên Thu Nhạn, huynh không cảm thấy gần đây huynh có chút kỳ lạ sao?"
"Kỳ lạ chỗ nào?" Niên Thu Nhạn ngoài mặt làm ra vẻ mờ mịt vô tội, nhưng trái tim lại run rẩy kịch liệt một cái, khiến hắn sởn gai ốc, tốc độ lưu thông máu cũng trở nên dồn dập.
Trong khoảnh khắc Khổng Y Y ngẩng đầu nhìn hắn, hắn dường như đã nhìn thấy hình dáng tương lai của nàng qua đôi mắt xinh đẹp ấy, cũng nhìn thấy sự biến hóa của đôi mắt đó.
Quá khứ và tương lai không ngừng đan xen chớp lóe khiến Niên Thu Nhạn theo bản năng bước lên một bước: "Y Y."
Khổng Y Y lại thở dài một hơi, xua tay nói: "Biết rồi, huynh về trước đi, ta đợi bên Thái Hư đường xong việc sẽ đi tìm huynh."
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập