Một bóng đen bám theo bức tường bị bóng tối bao phủ, đi thẳng đến nơi sâu nhất của con phố náo nhiệt, trước cửa phòng treo hai tấm Tị âm phù của Đạo gia, cách tuyệt hoàn toàn những âm thanh ồn ào phía trước phố.
Vừa vào cửa liền thấy hai cây táo xum xuê, bóng đen rẽ trái, theo hành lang nước đi thẳng vào gian phòng sâu trong đình viện.
Hai bên cổng vòm tường trắng đặt những chiếc đèn đá, thắp sáng màn đêm đen kịt, bên trong đình vũ, một lão giả đang ngồi pha trà, thanh niên mù ngồi đối diện lão giả ôn tồn nói: "Dã Hỷ về rồi."
Cái tên có chút khó đọc, nhưng lại được thanh niên mù phát âm vô cùng tròn trịa, rõ ràng.
Trâu Dã Hỷ hiện ra từ trong bóng tối, khuôn mặt vốn đang cười hì hì, khi thấy Yến lão nhìn qua, lập tức trở nên đáng thương tội nghiệp: "Tôi đã ngồi xổm cả đêm, chẳng có ai tới cả, ước chừng là dựa vào mấy con sâu nhỏ của Nông gia từ xa đã thấy có gì đó không ổn, nên không tới nữa."
"Kẻ đó bị tôi dọa đến mức thà tự hủy chứ không chịu để tôi lấy đi Thính Phong xích của hắn." Trâu Dã Hỷ nói nhanh như gió, "Nhưng hắn dùng Cửu Lưu thuật của Âm Dương gia, Thôn Ảnh vừa mới hiện ra đã bị tôi chém nát, tôi lại tìm một vòng trong phòng hắn, thấy một số ghi chép tin tức nhắm vào Chung Ly gia, gần đây đang nhìn chằm chằm vị tiểu thư nhà Chung Ly kia."
"Trong đế đô, người của Nông gia không ít." Giọng Yến lão thấp và khàn, khuôn mặt vẫn khô héo như cũ trông không có chút cảm xúc dao động nào.
Trâu Dã Hỷ túm lấy ống tay áo lau mặt, đi vào trong đình vũ ngồi xuống uống trà một cách tùy tiện: "Ông bảo Sơn Dung ca tính toán xem hắn muốn làm gì đi, bằng không tôi trực tiếp đến y quán bắt kẻ đó về cho ông thẩm vấn?"
Sơn Dung nghe vậy liền nở nụ cười, trên khuôn mặt thanh tú bị khoét đi đôi mắt chỉ còn lại hai hốc đen ngòm âm u.
Thiếu niên chống cằm, đảo mắt nhìn lão già tàn tật cụt tay bên trái, rồi lại nhìn thanh niên mù tàn tật bên phải, thở dài: "Tôi vẫn còn chưa biết tại sao nhất định phải bảo vệ vị tiểu thư nhà Chung Ly kia, lão đầu, tôi đã làm việc dưới tay ông mấy năm rồi, ông cũng nên nói cho tôi biết, vị đại ca đứng trên ông là ai đi chứ?"
Yến lão không nói.
Trâu Dã Hỷ tức tối đập bàn: "Ông xem ông kìa, ông vẫn là không tin tôi! Uổng công tôi từ nước Yến xa xôi chạy đến đây đầu quân cho ông! Hôm nay ông mà không nói thì tôi không làm nữa!"
Hắn nói xong liền đứng dậy bỏ đi, mắt nhắm mắt mở liếc nhìn Yến lão, thấy Yến lão không có động tĩnh gì, dường như không quan tâm hắn đi hay ở, Trâu Dã Hỷ trụ không được một lát, lại giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra mà đi ngược về bên bàn, ngồi xuống cạnh Sơn Dung.
"Đã đánh cỏ động xà rồi." Yến lão đạm giọng nói, "Ngươi tiếp tục nhìn chằm chằm y quán."
Trâu Dã Hỷ ngoan ngoãn gật đầu: "Ồ."
Yến lão lại nói: "Sơn Dung, hãy định vị những đệ tử Nông gia ra vào y quán hoặc Chung Ly gia."
"Được." Sơn Dung ôn tồn gật đầu đáp.
Yến lão một tay cầm Thính Phong xích, gửi truyền văn cho Ngu Tuế, đem tin tức hôm nay kể cho nàng nghe.
Mặc dù không thể khẳng định đoạn truyền văn mã hóa kia có phải do Sở Cẩm gửi hay không, nhưng nó được phát ra từ y quán, rất có khả năng là nàng ta.
Bởi vì tin tức truyền văn mã hóa sau khi được giải mã, ý nghĩa là: Thính Phong xích của Chung Ly Tước.
Ngu Tuế lúc này đang ở Thánh đường Quỷ Đạo, nàng đứng dưới cây hạnh, ngẩng đầu nhìn những quả hạnh đã chín mọng mà ngẩn người thì Thính Phong xích rung lên.
Sau khi xem xong tin nhắn hồi âm của Yến lão, Ngu Tuế rơi vào trầm tư.
Yến lão nói: "Đối phương nếu thông minh một chút, sẽ biết vấn đề nằm ở đoạn truyền văn hôm nay, sau đó sẽ không dùng Thính Phong xích để truyền tin tức nữa, cũng có thể sẽ thử thách ngươi, tiếp tục phát ra những tin tức không quan trọng để dẫn xà xuất động."
Việc lấy tin tức từ Thính Phong xích tuy thuận tiện, nhưng cũng đầy nguy hiểm.
Tin tức trên Thính Phong xích bị đánh chặn, những năm qua chỉ xuất hiện ở đế đô Thanh Dương, nếu có người chú ý đến điểm này, lại bỏ thời gian tìm tòi kỹ lưỡng, tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau màn chỉ là vấn đề thời gian.
Sở Cẩm ban đầu chú ý đến chính là Thính Phong xích của Chung Ly Tước.
Trong lúc giáo tập xoa bóp, nàng ta đã vài lần thấy Thính Phong xích của Chung Ly Tước nhận và gửi truyền văn, nhưng khi nàng ta lấy được tay, lại không thể tìm thấy bất kỳ thông tin truyền văn nào.
"Ta sẽ bảo cô ấy cẩn thận." Ngu Tuế hồi đáp.
Yến lão lại nói: "Không cần lo lắng."
Nhìn thấy bốn chữ này, Ngu Tuế không khỏi khẽ nhướng mày.
Ở một mức độ nào đó, Ngu Tuế và Yến lão tuy hợp tác với nhau nhưng lại không can thiệp vào nhau.
Ngu Tuế không biết Yến lão có những kênh thông tin và thủ đoạn gì, và thuộc hạ của Yến lão cũng không biết Ngu Tuế.
Nàng chỉ chịu trách nhiệm đưa tin tức, còn Yến lão sẽ cầm những tin tức này đi làm một số việc, sau đó trả lại cho nàng số tiền nhiều hơn hạt vàng kia rất nhiều.
Yến lão tuy ít lời, nhưng nói được làm được.
Lúc này Yến lão nói với Ngu Tuế: "Ngươi ở Thái Ất chuyên tâm tu hành, rắc rối ở đế đô, ta sẽ giúp ngươi giải quyết."
Đứa trẻ khao khát sức mạnh sau khi lớn lên, cuối cùng cũng có thể bước chân vào thế giới tu hành.
Yến lão tuy không gặp được Ngu Tuế, nhưng có thể tưởng tượng được nàng đã kích động và vui mừng đến nhường nào.
Tuy nhiên, thế giới của Cửu Lưu thuật cũng không hề dễ dàng hơn thế giới của người bình thuật.
Ông nhớ lại trong cơn mưa đêm xuân hai năm trước, Ngu Tuế mới mười sáu tuổi trên mặt vẫn còn vài phần non nớt, nhưng đôi mày mắt đã sinh ra vẻ linh động quyến rũ, nàng mặc chiếc váy dài màu đào hồng, khoác chiếc áo đại y bằng nhung mỏng màu trắng, ngồi sau bàn trong đình vũ, bưng chén trà ông nấu uống hết chén này đến chén khác.
Đêm hôm đó Ngu Tuế cùng nhị ca Tô Phong và một nhóm bạn ra ngoài chơi, khi mọi người đang dùng bữa vui vẻ ở tửu lầu phía trước, nàng mới có thể lẻn qua đây.
Ngu Tuế lầm bầm kể những chuyện phiếm với Yến lão, bưng chén trà nóng, ngước mắt nhìn trong làn sương trắng bốc hơi, đôi mắt trong trẻo phản chiếu khuôn mặt khô héo không chút biểu cảm của Yến lão, lại cười nói: "Ông dường như sống lại rồi."
Thiếu nữ giòn giã cảm thán: "Không còn tử khí trầm trầm như trước nữa."
Mưa phùn đêm xuân gõ vào đình vũ, những sợi mưa rơi xuống từ góc đình nối thành từng sợi chỉ.
Yến lão không trả lời, mà tự rót cho mình một chén trà nóng.
Thiếu nữ cũng không thấy ngượng ngùng, nàng một tay chống khuôn mặt nhỏ nhắn, tò mò nhìn ông: "Ông sẽ về nước Yến chứ?"
Yến lão nói: "Không."
"Bên kia có phải đã hoàn toàn khiến ông thất vọng rồi không?" Thiếu nữ lại hỏi.
Yến lão không đáp.
Thiếu nữ mở môi, nhẹ nhàng thổi hơi vào chén trà nóng: "Nghe nói cha ta là một trong những lực lượng chủ chốt khuấy đục nước Yến, ông ấy từng hại chết rất nhiều người ở nước Yến, cũng khiến nước Yến không còn là nước Yến của người nước Yến nữa, ông là người nước Yến, chắc hẳn rất ghét ông ấy, hận không thể để ông ấy đi chết."
"Vậy sao ông không ghét ta?" Thiếu nữ mở đôi thủy mâu long lanh, mang theo nụ cười mềm mại hỏi, "Ta dù sao cũng là con gái của Nam Cung Minh, là người thừa kế Vương phủ mà ông ấy đích thân chỉ định nha."
Yến lão cũng nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh lại đạm mạc: "Ngươi không giống con gái của hắn."
"Tiếc là ta đúng là vậy." Thiếu nữ thở dài đầy tiếc nuối, "Nếu ta không phải con gái của ông ấy, có lẽ không sống được đến bây giờ."
"Ta sẽ xem ngươi và Nam Cung Minh là hai người riêng biệt." Yến lão nói, "Mặc dù ngươi muốn thoát khỏi sự khống chế của phụ thân ngươi, nhưng cũng không thể nóng vội nhất thời."
Ánh mắt thiếu nữ hơi ngẩn ra.
Yến lão tiếp tục nói: "Phụ thân của ngươi, là một người còn mạnh mẽ và đáng sợ hơn cả những gì ngươi tưởng tượng."
"Ta cũng biết." Thiếu nữ hai tay bưng chén, tư thế ngoan ngoãn uống trà, "Cho nên ta mới không chọc vào ông ấy vào lúc ông ấy có thể dùng một ngón tay là nghiền chết ta."
Lần này đến lượt Yến lão hỏi nàng: "Ngươi muốn tích góp tiền để làm gì?"
"Có tiền có thể làm được rất nhiều chuyện, không tiền thì chẳng làm được gì cả." Thiếu nữ nụ cười minh diễm nói, "Đợi sau này ta tự do rồi, có thể sang nước khác mua bất động sản, làm chút kinh doanh nhỏ, mỗi ngày chỉ cần ngồi đếm tiền vào túi, sống những ngày tháng thong dong."
Nghe qua thì đúng là một ảo tưởng rất tốt đẹp.
Yến lão lại bảo: "Phụ thân ngươi sẽ không chỉ thỏa mãn với một nước Yến đâu, trước khi dã tâm của ông ta chưa thực hiện được, bất kỳ nơi nào cũng đều không an toàn, ngoại trừ Thanh Dương, ai cũng có thể là nước Yến tiếp theo."
Thiếu nữ nhìn làn khói trà nghi ngút, khẽ giọng nói: "Nhưng ta không thích Thanh Dương."
Yến lão chỉ nhìn nàng, không nói gì.
Nam Cung Minh chắc hẳn cũng không ngờ tới, kẻ thù của mình, có một ngày lại vì con gái mình mà hiệu lực.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập