Chương 10: Giáng Sinh đầu tiên

Chương 10:

Giáng Sinh đầu tiên

Đêm muộn dần, khi hai gia đình đã về đến nhà và bọn trẻ đã leo lên giường say giấc nồng, không khí cả hai bên lại trở nên căng.

thẳng theo một cách khác.

Clark nằm trên giường của mình ở tầng hai, ôm gối nhìn ra cửa sổ.

Nó không ngủ được vì di âm của buổi đi chơi, và vì thính giác của nó lại bắt đầu làm việc.

Từ căn hầm nhà Natasha, tiếng động vọng lại, lần này không phải tiếng tim đập, mà là tiếng nói chuyện thì thầm nhưng cực kỳ gay gắt.

".

North Institute đang đẩy nhanh tiến độ, Alexei.

Dreykov muốn dữ liệu đó vào tháng sau."

Giọng của Melina, lạnh lùng và chuyên nghiệp.

"Ta chán ngấy việc đóng giả làm một ông bố Mỹ béo phì rồi!"

Tiếng Alexei gắt gỏng, tiếng chai rượu va vào mặt bàn,

"Ta là Red Guardian!

Ta nên ở ngoài kia đấm vỡ mặt Captain America, chứ không phải đi đập búa ở hội chợ nhà quê!

"Giữ mồm giữ miệng đi, bọn trẻ đang ngủ.

"Bọn trẻ?

Cô bắt đầu quan tâm đến chúng thật rồi sao Melina?

Đừng quên nhiệm vụ.

Khi xong việc, chúng sẽ rời khỏi nơi c-hết bầm này để đi gặp Dreykov.

Red Room là số phận của chúng."

Tim Clark thắt lại, Red Room?

Nhiệm vụ?

Dreykov?

Những từ ngữ xa lạ nhưng mang đầy sát khí cứ ập vào đôi tai nhạy cảm của nó.

Nó không hiểu

"Red Room"

là gì, nhưng giọng điệu của Alexei khi nói về việc đưa Natasha và Yelena đ khiến nó rùng mình.

Nó ngồi bật dậy, nhìn sang cửa sổ phòng Natasha chếch ở phía đối diện, đèn phòng cô bé đã tắt, liệu cô ấy có biết không?

Hay cô ấy cũng đang ngủ say như bao đứa trẻ khác, rồi mơ về con gấu bông màu tím?

Clark nắm chặt tay, tấm chăn mỏng dưới tay nó rách toạc thành một đường dài.

Nó thể với lòng mình, nó sẽ không để ai đưa cô ấy đi, nó không quan tâm Alexei to lớn cỡ nào, hay Melina thông minh ra sao.

Nếu họ làm hại Natasha, họ sẽ phải đối mặt với nó.

Kể từ đêm nghe lén được cuộc cãi vã của Alexei và Melina, Clark sống trong trạng thái cảnh giác cao độ.

Thằng bé chín tuổi mang trong mình tâm hồn của một vệ sĩ già nua cứ mỗi khi nhìn thấy chiếc xe ô tô lạ đỗ trước cửa nhà hàng xóm, tim nó lại thót lên, mỗi khi vô tình trông thấy Melina nghe điện thoại với vẻ mặt nghiêm trọng, nó lại dỏng tai lên nghe, bỏ ngoài tai lời dặn của Jonathan rằng không được làm như thế.

Nó sợ rằng hạnh phúc này chỉ là một bong bóng xà phòng, đẹp đẽ nhưng có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Còn Natasha Romanoff và cô em gái Yelena nhỏ bé, vẫn cứ thế, vẫn tiếp tục những tháng ngày vui vẻ bên gia đình và bạn bè theo một cách hồn nhiên vui tươi, đôi khi còn có chút ngây thơ đến đau lòng.

Hai đứa nhỏ chuẩn bị đón Giáng Sinh thực sự đầu tiên trong đời, và có lẽ là cuối cùng trong giai đoạn tuổi thơ của chúng nó.

Không phải là những bài tập chịu lạnh khắc nghiệt ở Siberia, không phải là những khẩu phần ăn khô khốc trong trại huấn luyện, không phải là những cây thông Noel với những hột quà được gói bằng giấy gói sặc sỡ sắc màu nhưng trống rỗng và giả tạo, đây là mùa Giáng Sinh của quà tặng thật, của cây thông thật và của những điều kỳ điệu bình dị cũng chân thật.

Thế nhưng ở phía ngôi nhà gần đối diện, Giáng Sinh năm nay mang theo một hương vị đắng ngầm đến với cậu nhóc Clark Kent.

Tháng 12 đến với Mount Vernon mang theo những bông tuyết đầu mùa rơi lất phất như bụi đường rắc lên một chiếc bánh gừng khổng lồ.

Cả thị trấn dường như khoác lên mình một tấm áo choàng lộng lẫy được được dệt từ những dải đèn neon nhấp nháy lung linh, những vòng nguyệt quế treo trước cửa nhà và mùi hương quyến rũ của bánh quế, thông tươi và socola nóng lan tỏa trong không khí lạnh buốt.

"Clark!

Nhanh cái chân lên nào!

Cậu làm gì mà lề mề thế?"

Tiếng gọi của Natasha cắt ngang dòng suy nghĩ u ám của Clark.

Nó đang đứng giữa rừng.

thông cách nhà hai dặm, tay đeo găng len dày sụ, trước mặt nó là Natasha đang khoanh tay đứng cạnh một cây thông tự nhiên cao gần hai mét mà họ vừa chọn.

"Tớ đang ước lượng xem cái cây này có vừa cửa nhà cậu không"

Clark nói dối, thực ra nó đang dùng X-Ray quét qua thân cây để đảm bảo không có tổ sóc hay tổ kiến nào bên trong, thằng bé thiện lương không muốn phá hỏng nhà ở của chúng.

"Vừa khít"

Natasha khẳng định chắc nịch,

"Cha tôi bảo càng to càng tốt, ông ấy muốn có cái cây to nhất khu phố.

"AIright, tránh ra nào"

Clark bước tới.

Thằng bé cúi xuống ôm lấy gốc cây, đối với một đứa trẻ bình thường, việc kéo lê cái cây này qua lớp tuyết dày về nhà đã là một kỳ tích, nhưng với Clark, nó có thể nhổ bật cái cây lên và vác trên vai rồi chạy về nhà trong vòng ba giây.

Nhưng đương nhiên rồi, nó phải tiếp tục nhập vai.

"Hụ.

.."

Clark giả vờ nghiến răng, lấy đà, rồi nhấc bổng gốc cây lên vai, bước đi lảo đảo một chút, thật là một cú diễn xuất tuyệt vòi.

"Cậu khỏe như bò mộng ấy"

Natasha đi bên cạnh, tay cầm cái cưa tay,

"Tôi cá là cậu vật tay thắng được cả cha tôi.

"Đừng có nói linh tỉnh, cha cậu là.

Superman mà!"

Clark cười, hơi thở hóa thành làn khói trắng.

Natasha im lặng một chút, cô đá nhẹ vào một cục tuyết, rồi nói:

"Ông ấy không phải Superman, ông ấy chỉ là.

ông ấy thôi."

Cả hai đi bộ trong rừng thông tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng tuyết lạo xạo dưới chân.

Không khí xung quanh bỗng đặc quánh lạ thường, Clark và Natasha cũng bị kéo theo cái sự tĩnh lặng ấy.

Một lúc lâu, Natasha bỗng dưng lên tiếng phá võ thế?

bế tắc, cô mở miệng hỏi, không nhìn nó:

"Clark này, Giáng Sinh.

người ta thường làm gì?"

Clark ngạc nhiên, giật mình hỏi lại:

"Cậu chưa ăn mừng Giáng Sinh bao giờ à?"

"Ở chỗ tôi sinh Ta.

không có 9anta Claus"

Natasha nói, giọng cô nhẹ tênh nhưng Clark nghe thấy nhịp tim cô đập chậm lại vì nổi buồn man mác,

"Chỉ có Ded Moroz, và ông ta thường không mang quà đến cho những đứa trẻ hư.

"Cậu đâu có hư"

Clark nói chắc nịch, xốc lại cái cây trên vai.

"Cậu không biết đâu"

Natasha lầm bầm,

"Nhưng năm nay.

Yelena muốn gặp 8anta, con bé viết thư rồi, nó muốn một chiếc xe đạp màu hồng.

"Thế thì nó sẽ có"

Clark mỉm cười đáp,

"Ở Ohio, Santa không bao giờ bỏ quên ai cả, thật đấy!

Tối hôm đó, hai gia đình tụ tập tại nhà của"

người hàng xóm Nga"

để trang trí cây thông.

Căn nhà gỗ ẩm sực lên nhờ lò sưởi cháy đượm, Alexei đang ở trong bếp, vừa hát vang một bài dân ca Nga bằng chất giọng baritone ồm ồm, vừa pha chế một loại nước uống đặc biệt, c‹ lẽ là vodka pha với nước trái cây, Melina và Martha thì đang gỡ rối những dây đèn nhấp nháy.

Còn Jonathan và hai đứa bé chịu trách nhiệm treo đồ trang trí lên cây.

Yelena, giờ đã gần 6 tuổi, chạy lăng xăng khắp nhà, miệng cười toe toét, tay cầm những quả bóng tròn lấp lánh đưa cho Clark.

Clark!

Anh treo cái này lên cao đi!

Cao tít ấy!

Cô bé reo lên.

Clark cầm quả bóng màu đỏ, kiếng chân lên, thực ra là nó lơ lửng cách mặt đất khoảng 5 cm nhưng ống quần dài đã che đi, và treo quả bóng trang trí lên ngọn cây.

Đẹp lắm, Yelena"

Nó nói, khẽ xoa đầu cô bé.

Natasha đứng một bên, lặng lẽ quan sát.

Cô không tham gia vào sự ồn ào, cô đang cầm trên tay một vật trang trí rất lạ, một ngôi sao được gấp bằng giấy bạc gói kẹo.

Whats that?"

Clark bước lại gần.

Tôi tự làm"

Natasha nói, xoay xoay ngôi sao trong tay, "

Hồi.

hồi xưa, tôi hay gấp cái này, đc là thứ duy nhất tôi có thể giấu dưới gối mà không bị.

các bà cô phát hiện.

Clark nhìn ngôi sao méo mó nhưng được gấp rất tỉ mỉ, nói hiểu được"

các bà cô"

mà Natahsa nhắc đến là ai, mặc dù không phải hoàn toàn, nhưng rất có thể đó là những người quản giáo ở Red Room gì đó.

Nó đẹp hơn bất kỳ ngôi sao nào ở cửa hàng"

Clark nói một cách chân thành, "

Cậu nên treo nó liên đinh cây thông.

No, đỉnh ngọn cây là chỗ của ngôi sao vàng to đùng kia cơ mà"

Natasha chỉ vào hộp đồ trang trí.

Cái cây này là của nhà cậu, và nó theo quy tắc của nhà cậu"

Clark nháy mắt.

Natasha mim cười, cô đưa ngôi sao cho Clark, "

Cậu treo đi.

Tôi không với tới."

Clark cầm lấy ngôi sao giấy bạc, nó cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Natasha còn lưu lại trên đó.

Nó bước tới bên cạnh cái cây, và lần này, nó không kiếng chân nữa, trong một khoảnh khắc khi mọi người đang bận rộn nhìn đi chỗ khác, Clark khẽ bay lên một xíu, đặt ngôi sao giấy bạc lên vị trí cao nhất, ngay trên đỉnh ngọn thông xanh biếc.

Khi nó hạ xuống, ngôi sao đó đang phát sáng lấp lánh một cách kỳ diệu, như thể nó được làm bằng bạc thật.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập