Chương 16: Sống trong nỗi nhớ

Chương 16:

Sống trong nỗi nhớ

Những ngày sau sự kiện

"vụ nrổ bình gas"

ở nhà hàng xóm, thị trấn Mount Vernon chìm trong một bầu không khí u ám lạ thường.

Những cơn mưa mùa hạ không dứt trút xuống, như thể cơn giông bão mấy hôm trước là điểm khởi đầu của nó, rửa trôi đi những vết cháy sém trên cỏ, rửa trôi đi những vệt máu khô trên đường nhựa, nhưng lại chẳng thể nào rửa trôi được khoảng trống mênh mông mà gia đình Natasha để lại.

Căn nhà gỗ hai tầng từng rộn rã tiếng cười giờ đây đứng trơ trọi, cửa sổ bị đóng đinh bằng những tấm ván gỗ sồi thô kệch, trông như đôi mắt mù lòa của một con quái vật đang ngủ đông.

Cỏ dại bắt đầu mọc lan tràn ở lối đi, và những con đom đóm cũng thưa thớt dần, như thể chúng biết những người bạn nhỏ của mình đã không còn ở đó để ngắm nhìn bọn chúng khiêu vũ nữa.

Clark Kent gần như đã thay đổi hoàn toàn, không còn là thằng nhóc hay cười ngượng nghịu và giả vờ vấp ngã để làm vui lòng người khác, nó trở nên trầm lặng hơn, đôi mắt xanh thăm của nó dường như sâu hơn, chứa đựng một nỗi buồn già cối vượt xa lứa tuổi thiếu niên.

Mỗi buổi chiều đi học về, thay vì chạy ra cánh rừng nhỏ quen thuộc để chơi, Clark lại đứng ẻ hàng rào gỗ mục nát ngăn cách hai ngôi nhà.

Nó đứng đó hàng giờ đồng hồ, tay mân mê đải ruy băng màu xanh lam đã được giặt sạch nhưng vẫn còn vương lại một chút ốvàng của thờ gian, giờ đây được nó buộc cẩn thận dưới lớp băng cổ tay thể thao để che mắt người ngoài.

Nó cũng lắng nghe nữa!

Thằng bé mở rộng thính giác của mình ra xa nhất có thể, nghe tiếng gió thổi qua những cánh rừng ở Pennsylvania, nghe tiếng sóng biển vỗ vào bờ cát ở Florida, nó cố gắng, cố gắng trong tuyệt vọng để tìm kiếm một nhịp tim quen thuộc.

Có hàng tỷ nhịp tim trên thế giới này, nhưng không có nhịp tim nào giống của Natasha, nhịp tim kiêu hãnh và bướng bỉnh ấy dường như đã biến mất khỏi radar của nó, bị nuốt chửng bỏ một hố đen im lặng nào đó ở phía Nam.

"Clark"

Tiếng ông Jonathan vang lên sau lưng nó.

Clark không quay lại, thằng bé vẫn nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng ngủ trống hoác của Natasha bên kia hàng rào.

"Con đang nghĩ, nếu con nhanh hon một chút"

Clark nói, giọng điệu của nó phẳng lặng đến mức đáng sợ,

"Nếu con không sợ làm đau những người lính đó.

con đã có thể giữ chiếc máy bay lại."

Jonathan bước tới, đặt tay lên vai con trai.

Ông cảm nhận được cơ bắp dưới lớp áo của Clark đang căng cứng như đá tảng, chứng minh cho sự căng thẳng trong lòng thằng bé.

Jonathan hỏi nhẹ nhàng:

"Và rồi sao nữa?

Con giữ máy bay lại, họ sẽ cử thêm người đến, xe tăng, máy b-ay chiến đrấu, tên L-ửa.

Con có thể đánh lại tất cả bọn họ không, Clark?

Và trong cuộc chiến đó, liệu Natasha có an toàn không?"

Clark im lặng không nói.

Nó biết bố nó nói đúng, sức mạnh cơ bắp không giải quyết được tấ cả, nó đã đẩy lùi được một chiếc xe, nhưng nó không thể đẩy lùi cả một thế giới đang chống lại mình.

"Con cần phải mạnh hơn"

Clark lẩm bẩm,

"Không chỉ là sức mạnh cơ bắp, con cần phải.

hiểu biết nhiều hơn, con cần phải biết họ là ai.

Red Room là ai, những người lính áo đen hôm nọ I.

ai, tại sao thế giới này lại vận hành theo cách tàn nhẫn như vậy."

Jonathan mỉm cười buồn bã, ông biết ngày này sẽ đến, ngày mà đứa con trai ngây thơ của ông bắt đầu nhìn thế giới bằng đôi mắt của một người đàn ông trưởng thành.

"Vậy thì học đi, my son!

Sức mạnh thực sự của con nằm ở đây"

Ông chỉ vào đầu Clark.

"Và ở đây"

Ông chỉ vào ngực nó,

"Hãy chuẩn bị sẵn sàng, vì bố tin rằng, câu chuyện của con và cô bé ấy chưa kết thúc đâu.

"Clark?

Con lại đứng đó nữa à?"

Giọng nói ấm áp của Martha Kent vang lên từ hiên nhà, kéo Clark ra khỏi những dòng suy tưởng u ám.

Bà đang lau tay vào chiếc tạp dề hoa quen thuộc, đôi mắt nhìn con trai với vẻ lo âu không giấu giếm.

Clark, giờ đây đã mười sáu tuổi, với chiều cao 1m8, cao lớn hơn hẳn so với những đứa trẻ đồng trang lứa, đang đứng lặng lẽ bên hàng rào gỗ mọc đầy những bụi gai lởm chỏm ngăn cách ngôi nhà của gia đình nó với căn nhà bỏ hoang bên cạnh.

Lớp sơn trắng của ngôi nhà hàng xóm đã bắt đầu bong tróc, và những dây leo thường xuân khô héo bám chặt lấy khung cửa sổ như những ngón tay khẳng khiu của một mụ phù thủy già nua.

Không còn tiếng cười lanh lảnh của Natasha vang lên mỗi khi cô bé thách nó trèo lê:

ngọn sổi già, không còn tiếng càu nhàu và hò hét đầy vẻ thô lỗ nhưng cũng rất hài hước của Alexei mỗi khi cái máy cắt cỏ của ông ta đở chứng.

Lại một mùa Giáng Sinh nữa đi qua, nhưng tất cả chỉ còn lại sự im lặng, một sự im lặng nặng nề và đặc quánh.

Clark quay người lại, cố nặn ra một nụ cười, dù nó biết nụ cười đó méo mó đến thảm hại,

"Con chỉ đang.

nhìn tuyết rơi thôi, mom."

Martha thở dài, hơi thở của bà hóa thành một làn khói trắng mỏng manh.

Bà bước xuống bậc tam cấp, đi xuyên qua lớp tuyết dày để đến bên cạnh cậu con trai bé bỏng.

Bà không cần phả nói gì cả, bà chỉ đơn giản là đặt bàn tay nhỏ bé, ấm áp của mình lên cánh tay cứng như thép của Clark, bà biết nó nhớ con bé, và bà cũng nhớ con bé Natasha ấy, đứa bé gái có đôi mắt gi dặn trước tuổi và nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ.

"Họ sẽ ổn thôi, Clark"

Martha nói khẽ, như thể bà đang cố thuyết phục chính mình,

"Dù họ ở đâu, mẹ tin là họ sẽ ổn."

Clark gật đầu, nhưng trong lòng nó cuộn lên một cơn sóng dữ dội.

Nó không chỉ lo lắng, nó còn cảm thấy bất lực.

Sở hữu sức mạnh có thể nâng bổng cả một chiếc xe tải, đôi mắt có thể nhìn xuyên qua những bức tường dày nhất, và đôi chân có thể chạy nhanh hơn bất kỳ chiếc tàu hỏa nào nó từng thấy trên tivi, và quan trọng nhất là đôi tai có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào tận mãi tít Los Angel:

es, ấy vậy mà nó lại không thể tìm thấy hơi thở quen thuộc từ người bạn thân nhất của nó.

Năm năm trôi qua, mỗi lần cố gắng, mỗi lần nghe thấy thứ gì đó quen thuộc đem lại một hy vọng nhỏ nhoi, nhưng cuối cùng, đáp lại nó chỉ là nỗi thất vọng ê chề.

Tuổi thơ của hai đứa đ:

ã c-hết cùng với con chim gỗ bị nghiền nát ở Cuba, nhưng từ tro tàn của nó, một ý chí sắt đá đã được tôi luyện.

Clark bắt đầu một chế độ luyện tập mới, không phải luyện tập cơ bắp, mà là luyện tập đầu óc.

Nó dành hàng giờ đồng hồ ngồi trong thư viện thị trấn để đọc sách, nơi đó trở thành thánh địa thứ hai của nó chỉ sau ngôi nhà của gia đình Kent.

Nó đọc ngấu nghiến mọi thứ, tù văn học cổ điển của Dickens, Hemingway đến những cuốn sách vật lý thiên văn khô khan củ Stephen Hawking hay vật lý lượng tử của Howard Stark.

Kiến thức là thứ duy nhất nó có thể hấp thu mà không cần phải cố gắng kiểm chế, trí tuệ là thứ duy nhất nó có thể thỏa sức phát huy hết tiềm năng mà không sợ vô tình phá hủy đổ vật gì, và cũng giống như sức mạnh thể chất, bộ óc của Clark phát triển với tốc độ đáng kinh ngạc, những bài toán hóc búa nhất của trường trung học trở nên dễ dàng như trò trẻ con, lý thuyết khoa học nâng cao trong những cuốn sách ở thư viện thì chẳng khác nào công thức trong bảng cửu chương của lớp 1.

Và trong những trang sách ấy, nó cũng tìm thấy những câu chuyện về những người anh hùng, không phải những siêu anh hùng mặc áo choàng sặc sỡ trong những cuốn truyện tranh DC mà khi bé nó hay đọc, dù Clark hiện tại thi thoảng.

vẫn đọc vài cuốn và bắt đầu cản thấy buồn cười khi nhận ra Superman mặc cái quần lót đỏ bên ngoài, nó tìm thấy những anh hùng đời thường, những người hi sinh thầm lặng, những người gánh vác trách nhiệm lớn lac trên vai mà không cần lời ca tụng.

Nó nghĩ về Natasha, và tự hỏi liệu cô có đang phải chiến đấu không, liệu cô có đang lạnh không.

Nó thường ngồi trên mái nhà vào những đêm không mây, dỏng đôi tai siêu phàm của mình lên, cố gắng quét qua hàng ngàn dặm, qua đại dương, qua những lục địa xa xôi, hy vọng bắt được một tín hiệu nào đó, một tiếng gọi tên nó, một nhịp tim quen thuộc.

Nhưng thế giới rộng lớn quá, và âm thanh của bảy tỷ người là một đại dương ồn ào mà ngay cả nó cũng chưa thể lọc hết được.

Nó không tìm thấy cô.

Nhưng nỗi nhớ ấy không làm nó gục ngã, trái lại, nó trở thành một ngọn lửa cháy âm ỉ trong lòng Clark, tôi rèn lên ý chí của nó, nó hứa với lòng mình rằng nó sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, thông thái hơn, để nếu một ngày nào đó nó gặp lại cô, hoặc gặp bất cứ ai cần sự giúp đỡ, nó sẽ không bao giờ phải đứng nhìn họ bị mang đi trong bất lực nữa.

Và rồi, bước ngoặt đến vào một buổi sáng mùa đông năm 2001, dưới hình hài của một phong bì dày cộp được gửi từ Cambridge, Massachusetts.

Chiếc phong bì màu trắng ngà nằm chễm chệ trên mặt bàn gỗ đã sờn trong bếp ăn nhà Kent, nổi bật giữa đĩa thịt xông khói cháy cạnh và lọ mứt dâu đỏ thẳm, góc trái phong bì in logo màu đỏ thẫm của Viện Công nghệ Massachusetts – MIT, một biểu tượng uy quyền đến mức ngay cả Jonathan cũng phải dè dặt không dám đặt tờ báo buổi sáng đè lên nó.

Clark ngổi đối diện với lá thư, hai tay đan vào nhau, vẻ mặt nghiêm trọng như thể nó đang nhìn chằm chằm vào một quả bom hẹn giờ chứ không phải là tấm vé thông hành đến tương lai.

"Mở nó ra đi chứ, son?"

Jonathan nói, giọng ông cố giữ vẻ bình thản nhưng ánh mắt lại ánh lên tia hồi hộp.

Ông nhấp một ngụm cà phê, đôi bàn tay ông hơi run rẩy.

Clark hít một hoi thật sâu, cố nén nổi niềm hạnh phúc đang trào dâng trong lồng ngực, nó không cần mở chiếc phong bì trước mặt để biết bên trong viết gì, với khả năng thị giác xuyên thấu ngày càng hoàn thiện, nó đã đọc được từng dòng chữ in nghiêng trang trọng bên trong.

ngay từ khi bác bưu tá quen thuộc của gia đình còn chưa kịp bỏ nó vào hòm thư trước cửa.

[Chúc mừng.

Ngành Kỹ thuật Cơ khí và Vật lý Hạt nhân.

Nhưng vì nể trọng nghi thức của những người bình thường, thứ nghi thức mà cha mẹ nó luôn trân trọng, Clark cầm con dao cắt bơ lên, rạch nhẹ mép phong bì, rồi rút lá thư trong đó ra, giả vờ đọc lướt qua nhanh chóng.

“Con đỗ rồi!

” Thằng bé như thể nhả ra được cơn tức trong lồng ngực nấy giờ, nó hét toáng lên sung sướng, “Học bổng toàn phần!

“My Godness!

My Son!

” Martha thốt lên, đánh rơi chiếc khăn lau xuống sàn, bà lao đến ôm chầm lấy cổ Clark, mùi bột mì và nước xả vải quen thuộc bao trùm lấy nó.

Jonathan đứng dậy, vỗ mạnh vào vai Clark, nụ cười rạng rỡ hằn dưới những nếp nhăn nơi khóe mắt ông.

Ông nói, giọng nghẹn ngào xúc động:

“I knew it!

Cha biết con làm được mà!

Không hổ là con trai của ta!

Tối hôm đó, gia đình nhà Kent tổ chức một bữa liên hoan nho nhỏ, chỉ có ba người, với những món ăn là sườn nướng chua cay, bánh nướng nhân thịt lợn và một con gà quay khổng 1ồ.

Không khí ấm cúng, vui vẻ, tràn ngập niềm tự hào to lớn, như thể chào mừng cho một trang mới trong cuộc đời nhưng đồng thời cũng là một khởi đầu mới sẽ đầy chông gai thử thách với Clark Kent.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập