Chương 17:
Khởi đầu mới
Clark Kent đứng trước cổng ký túc xá Baker House, một tòa nhà có kiến trúc uốn lượn kỳ lạ bằng gạch nung đỏ sẫm nhìn thẳng Ta con sông xám xịt trước mặt nó.
Dưới chân thằng bélà hai chiếc vali bằng da của Jonathan đã bong tróc và quá cũ đến nỗi có thể đem đi bán ở tiệm đồ cổ với giá hời, nhưng hiển nhiên là nó không thể đem món đổ quý giá này đi bán được, cho dù bốn năm đại học tới có phải c.
hết đói cũng không, bởi vì đây là hành trang duy nhất chứa đựng mười tám năm cuộc đời của chính nó.
Nó chỉnh lại gọng kính trên sống mũi, hít một hơi thật sâu, không khí nơi này có mùi của sách cũ, của bê tông ướt, của khí thải xe hơi và đâu đó, mùi của sự tham vọng cháy bỏng.
Tháng 9 ở Massachusetts không giống với tháng 9 ở Ohio chút nào.
Ở quê nhà nó, mùa thu đến như một người bạn cũ, mang theo hương thơm của những cánh rừng sồi rộng lớn và màu vàng ấm áp của ráng chiều trải dài trên những triển đổi.
Còn ở đây, bên bờ dòng sông Charl:
es, mùa thu hiện diện như một vị giáo sư già khó tính, mang theo những cơn gió lạnh buốt từ Atlantic thổi vào, luồn lách qua những tòa nhà gạch đỏ cổ kính và phả hơi thở ẩm ướt vào gáy của những sinh viên đang vội vã đi lại.
Tất cả những điều đó gộp lại, trở thành thứ mà người ta gọi là thiên đường của những bộ óc thiên tài nhất thế giới trong tương lai, Học viện Công nghệ Massachusetts – MIT.
"Clark, Ru sure u ok?"
Giọng nói của Jonathan Kent vang lên bên cạnh, kéo thằng bé ra khỏi dòng suy nghĩ bay bổng.
Ông đang ngồi co ro trong chiếc áo khoác gió màu be, tay nắm chặt vô lăng chiếc xe Ford đã đi cùng gia đình họ suốt cả thập kỷ.
Martha ngồi ở ghế phụ, đôi mắt bà đỏ hoe trong khi miệng vẫn cố mỉm cười, một nụ cười tuy run rẩy nhưng cũng đầy dũng cảm.
"Im ñne, dad!"
Clark đáp, giọng nó trầm và bình thản quá, một cái vẻ bình thản mà nó đã dày công luyện tập suốt5năm qua trước gương,
"Just.
nó có hơi.
yeah, u know, hơi lạ lẫm một chút."
Martha mở cửa xe bước xuống, bà không quan tâm đến những ánh nhìn tò mò của đám sinh viên con nhà giàu đang đi ngang qua họ, bà lao đến ôm chầm lấy đứa con trai to lớn của mình, Clark cúi người xuống, để bà có thể ôm trọn lấy vai nó.
Nó nghe thấy nhịp tim của bà đập lỗi một nhịp vì xúc động, nghe thấy tiếng mạch máu đang chảy lóc dóc dưới lớp da mỏng manh đã có chút lấm tấm những vết đổi mồi, những điểu đó cho thấy lúc này bà đang 1o lắng cho nó như thế nào.
Mà đương nhiên rồi, đưa con ở bên cạnh mình gần hai mươi năm từ khi còn đỏ hỏn giờ đây lại phải tạm rời xa người làm cha làm mẹ như bọn họ, lo lắng là điều tất yếu, thêm vào đó không thể thiếu chắc chắn là nỗi nhớ nhung điên cuồng.
"Nhớ ăn uống đầy đủ"
Bà thì thầm vào tai nó, mùi nước xả vải hương hoa oải hương quen thuộc từ áo bà khiến lồng ngực Clark thắt lại,
"Đừng thức khuya quá, và.
nhớ gọi điện về nhà cho cha mẹ vào mỗi tối chủ nhật.
"I knew, mom."
Clark vỗ nhẹ vào lưng bà, nó muốn nói với bà rằng nó không cần ngủ nhiều như người thường, rằng cơ thể nó hấp thụ năng lượng mặt trời nên việc ăn uống chỉ là hình thức, hoặc nếu có món sườn nướng yêu thích của nó thì nó có thể sẽ suy nghĩ lại.
Tuy nhiên, nó nuốt tất cả những lời đó vào bên trong, chỉ để lại một lời đáp ứng.
ngắn gon nhưng đủ khiên mẹ nó ai tâm hơn rất nhiều.
Hỡn nữa, đó là những bí mật thuộc về thế giới bên kia hàng rào gỗ mục nát ở Ohio.
Jonathan cũng rời khỏi xe bước tới, đặt bàn tay chai sần lên vai Clark.
Ông nhìn sâu vào đôi mắt sau lớp kính dày của con trai, ông dặn dò, giọng thấp xuống chỉ đủ để hai người đàn ông nghe thấy:
"Hãy nhớ những gì ta đã nói, Clark.
Ở đây, trí tuệ chính là sức mạnh, con có thể tỏa sáng, nhưng hãy tỏa sáng bằng cái đầu của con, không phải bằng nắm đấm.
Keep ur safe, my son!."
Yes, dad, I promise!
Clark gật đầu chắc nịch.
Chiếc xe hơi cũ kỹ rồi cũng đến lúc lăn bánh rời đi, để lại một vệt khói xám mỏng manh tan vào trong sương mù buổi sáng sớm ở Cambridg, Clark đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ hòa mình vào dòng xe cộ đông đúc trên đại lộ Massachusetts.
Nó vẫn cứ đứng mãi đó, giữa dòng người xa lạ, cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết.
Xung quanh nó, những sinh viên khác đang cười nói, chào hỏi nhau, kéo những chiếc vali hàng.
hiệu đắt tiền, bàn tán về những dự án khởi nghiệp hay những thuật toán lập trình mới.
Họ là những con người của tương lai, tràn đầy sức sống.
Còn Clark, nó cảm thấy mình như một bóng ma vậy, một kẻ mang theo hành lý là những ký ức của quá khứ, đứng lạc lõng giữa hiện tại rực rỡ nhưng cũng tiềm ẩn nhiều phũ phàng này Nó chạm nhẹ vào cổ tay trái, nơi dải ruy băng màu xanh lam vẫn nằm im lìm dưới lớp áo thun, như một lời nhắc nhở đau đón về lý do tại sao thằng bé lại ở đây, tại sao thằng bé phải quyết định trở nên thông thái hơn.
Clark xách hai chiếc vali lên, nhẹ bằng như thể chúng chứa bông gòn chứ không phải sách vc và quần áo, rồi bước vào cánh cửa xoay của Baker House.
Phòng 302 nằm ở tầng ba, cuối một hành lang dài ngoằn ngoèo có mùi thuốc tẩy rửa và mùi mì tôm chua cay ngán đến phát ói đặc trưng của sinh viên.
Clark tra chìa khóa vào ổ vặn nhẹ, cánh cửa gỗ mở ra với một tiếng kêu cọt kẹt phản đối.
Căn phòng không rộng lắm, được chia làm hai nửa bởi một lối đi nhỏ ở giữa, một nửa bên trái đã có người c.
hiếm đóng, và"
c.
hiếm đóng"
đúng thật là từ chính xác nhất để miêu tả tình trạng đó.
Gần như mọi bề mặt phẳng ở phía bên trái, từ giường ngủ, bàn học cho đến sàn nhà, đều bị bao phủ bởi một mớ hỗn độn của linh kiện điện tử, dây cáp polyme, bo mạch chủ xanh lè và những vỏ lon Red Bull xếp chồng lên nhau thành hình kim tự tháp.
Trên tường, thay vì những tấm poster ca nhạc hay người mẫu Playboy thường thấy, là một bản vẽ kỹ thuật khổng lồ của một động cơ phản lực và một tấm áp phích in hình Tony Stark đang đứng khoanh tay ngạo nghề trên bìa tạp chí Time năm 1999 với dòng tít:
MAN OF THE FUTURE"
Và trên hết, giữa đống lộn xộn đó, một cái đầu với mái tóc màu nâu hạt dẻ xoăn tít như tổ quạ, đang nhấp nhô theo điệu nhạc xập xình phát ra từ chiếc loa tự chế.
Yes!
Im so fucking smarttest!
Chỉ cần chỉnh lại bộ dao động này một chút nữa là.
Cậu chàng quay người lại, tay cầm mỏ hàn đang bốc krhói, và giật bắn mình khi thấy Clark đang đứng lù lù ở cửa như một bức tượng hộ pháp.
Oh my motherfucker!
Cậu ta hét lên, suýt nữa thì đánh rơi cái mỏ hàn xuống đũng quần, "
Cậu làm tôi hết hồn!
Cậu là ninja à?
Sao đi mà không có tiếng động gì thế?"
Clark mim cười ngượng nghịu, đóng cánh cửa sau lưng lại, "
Sry, tôi đã gõ cửa nhưng chắc cậu không nghe thấy.
Yup, and um.
Im Clark, Clark Kent.
Cậu bạn cùng phòng nhanh chóng tắt nhạc, vứt cái mỏ hàn lên bàn mà không.
để ý nơi đó đang chất một đống giấy vụn dễ cháy, rồi lao tới bắt tay Clark một cách rất chỉ là.
nhiệt tình Cậu ta thấp hơn Clark cả cái đầu, người gầy nhom nhưng đôi mắt to sau cặp kính gọng tròn lại sáng rực lên một vẻ thông minh lém linh và dường như chứa quá nhiều năng lượng thừa thãi.
Sydney!
Cậu ta nói nhanh như súng liên thanh, "
Nhưng mọi người gọi tôi là 9gd, Sydney Sweeney, Khoa Kỹ thuật Điện và Khoa học Máy tính.
Thiên tài, tỷ phú, playboy, nhà từ thiện.
à quên, đó là Tony Stark, tôi chỉ là Syd thôi.
Nice to meet u, Sup.
ý tôi là Clark, u know, tên cậu giống hệt nhân vật comic.
Mà cậu to con thật đấy, cậu vào MIT bằng học bổng bóng bầu dục à?"
No"
Clark đặt vali xuống phần giường trống sạch sẽ đến mức vô lý của mình, "
Tôi học Kỹ thuật Cơ khí và Vật lý Hạt nhân.
Mắt Syd mở to hết cỡ, mồm há ra thành hình chữ O.
Vật lý Hạt nhân?
Wow!
Cậu định chế tạo bom à?
Hay Arc Reactor?
Cậu có biết Arc Reactor không?
Thứ mà Howard Stark đã thiết kế ấy?
Đang được đặt ở 8tark Industries, nó là huyền thoại đấy!
Tôi chỉ.
thích năng lượng thôi"
Clark đáp ngắn gọn, bắt đầu dỡ đồ đạc ra.
Những bộ quần áo kẻ caro đơn giản, vài cuốn sách dày cộp, và một khung ảnh nhỏ chụp nó cùng cha mẹ ở nhà, không có gì đặc biệt, hoàn toàn giản dị bình thường.
Syd vẫn không buông tha, cậu ta nhảy tót lên giường của mình, ngồi khoanh chân và quan sát Clark như thể đang quan sát một sinh vật lạ.
Vậy cậu đến từ đâu, Clark?
Trông cậu có vẻ.
um.
nông thôn.
Đừng hiểu lầm, tôi thích nông thôn.
Không khí trong lành, bò, gà, UFO.
Cậu biết không, thống kê cho thấy 70% các vụ biắt cóc của người ngoài hành tỉnh diễn ra ở các vùng nông thôn hẻo lánh đấy.
Tay Clark khựng lại một chút khi đang gấp chiếc áo sơ mi.
UFO, người ngoài hành tĩnh, những từ ngữ đó kích hoạt một sự cảnh giác trong tiềm thức nó.
Tôi đến từ Kansas.
à nhầm, Ohio"
Clark nói một cách trôi chảy, dù trong lòng hơi nhói lên khi nhớ đến nguồn gốc giả tưởng của nhân vật giống mình trong truyện tranh, "
Mount Vernon, một thị trấn nhỏ.
Cool!
Tôi đến từ Queens"
Syd vỗ ngực, "
Nơi đó ồn ào, bẩn thiu và tuyệt vòi.
Tôi đã hack vào hệ thống đèn giao thông của khu phố năm 12 tuổi chỉ để xe buýt trường học đến muộn 5 phút.
Kỷ lục đây!"
Clark khẽ nhếch môi, sự nhiệt tình và hồn nhiên của Syd giống như một ngọn lửa nhỏ ấm áp giữa cái lạnh lẽo của học thuật nơi đây.
Điều đó làm nó nhớ đến.
sự vô tư của Yelena.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập