Chương 18: Chàng thanh niên quê mùa

Chương 18:

Chàng thanh niên quê mùa

"Cậu có vẻ hâm mộ Tony Stark nhi?"

Clark chỉ vào tấm poster trên tường, cố gắng đánh lạc hướng.

"Hâm mộ?

No, no, đó là tôn thờ!"

Syd nhảy xuống giường, chạy lại vuốt ve tấm poster như thể đó là thánh tích, chỉ kém một cái hôn nữa thôi là bộ truyện này có thể đổi thể loại thành một bộ đam mỹ đúng nghĩa.

"Gã đó là thánh sống!

Look, hệ thống dẫn đường Jericho mà Stark Industries đang phát triển?

Tuyệt tác nghệ thuật!

I swear, mục tiêu của đời tôi là được thực tập tại 8tark Industries chỉ cần được lau bồn cầu cho Tony Stark thôi tôi cũng mãn nguyện rồi."

Clark nhìn vào đôi mắt đầy kiêu ngạo và thông minh của người đàn ông trên tấm poster.

Tony Stark, nó đã đọc về anh ta, thậm chí là còn đọc sách của cha anh ta viết, một thiên tài, một tay buôn vrũ k:

hí, một kẻ.

yêu chính bản thân mình.

Clark không chắc mình có thích loại người như vậy không nữa, với nó, sức mạnh hay trí tuệ không nên dùng để tạo ra những thứ griết người hàng loạt như tên l-ửa hay bom đạn sau đem bán cho qruân đrội kiếm tiền, đi rồi bọn họ đi phát động những cuộc chiến vô nghĩa trên khắp thế giới.

"Anh ta giỏi, tôi công nhận"

Clark nhận xét khách quan,

"Nhưng tôi nghe nói anh ta khá.

kiêu ngạo.

"Đó gọi là phong cách, buddy!"

Syd cười lớn, vỗ vai Clark, dù cho cậu ta phải kiếng chân lên mới với tới,

"Khi cậu thông minh nhất phòng, cậu có quyền kiêu ngạo.

Và ở MIT này, ai cũng nghĩ mình thông minh nhất phòng cả, trừ tôi ra, vì tôi biết tôi thông minh hơn bọn họ."

Đêm đầu tiên ở Baker House trôi qua trong tiếng ngáy như sấm của “Pulisics girlfriend” và tiếng gió rít liên hồi ngoài cửa sổ.

Clark nằm trên chiếc giường đơn chật hẹp, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩn mốc, nó không ngủ được, thính giác siêu phàm của nó, dù đã được kiểm soát rất tốt, nhưng.

vẫn bị tấn công bởi hàng nghìn âm thanh lạ lẫm.

Tiếng nước chảy trong đường ống nước rỉ sét cách đó ba tầng lầu, tiếng gõ bàn phím lạch cạch của một sinh viên nào đó đang chạy deadline lúc 3 giờ sáng ở phòng bên cạnh, tiếng còi tàu hỏa từ ga Cambridge ở phía xa vọng lại, nghe như tiếng hú của một con quái vật kim loạ cô đon, và tiếng tim đập của hàng trăm con người trong tòa nhà này.

Nhưng đương nhiên rồi, không có nhịp tim nào là của cô ấy.

Clark nhắm mắt lại, đưa tay sờ lên dải ruy băng màu xanh mà nó.

vẫn luôn đeo trên tay trừ lúc đi tắm, nó thả hồn mình trôi đi, tưởng tượng mình đang bay, không phải bay bằng máy bay, mà là cơ thể tự do lơ lửng giữa những tầng mây trên bầu trời, nơi không khí loãng và lạnh lẽo, nơi sự im lặng là tuyệt đối.

Trong giấc mơ chập chờn và mông lung ấy, thằng bé thấy mình đứng giữa một cánh rừng tuyết trắng xóa, phía xa, một con đại bàng gỗ đang vỗ cánh bay đi, nhưng đôi cánh của nó rực lửa, thằng bé chạy theo nó, chạy mãi, nhưng đôi chân của thằng bé nặng trĩu như đeo chì, và rồi, mặt đất dưới chân thằng bé nứt toác ra, biến thành một cái hố đen ngòm có hình dáng của một căn phòng màu đỏ.

Từ dưới vực thẳm, tiếng khóc của Natasha vang vọng lên đầy uất ức và đau lòng.

"Clark.

Cậu đã hứa.

.."

Clark choàng tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm toàn thân.

Nó nhận ra mình đang lơ lửng, cả cơ thể nó, cùng với tấm chăn mỏng, đang trôi nổi cách mặt đệm khoảng chừng nửa mét.

Nó hoảng hốt nhìn sang giường bên cạnh, Thanks God!

Syd vẫn đang ngủ say, nước miếng chảy ròng ròng xuống gối, miệng thì lẩm bẩm gì đó về

"mã nhị phân"

Clark hít sâu, từ từ điểu chỉnh nhịp thở, ép cơ thể mình hạ xuống.

Chiếc giường kêu cọt kẹt khẽ khàng khi trọng lượng quay trở lại, nó nằm im thít, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Năm năm qua, sức mạnh của nó lớn dần lên từng ngày, đôi khi vượt qua cả sự kiểm soát của ý chí, nhất là khi nó gặp ác mộng.

"Phải cẩn thận hon"

Clark tự nhủ, lau mồ hôi trên trán.

Ởngi đầy rẫy những thiên tài và camera giá:

m s-át này, một sơ suất nhỏ thôi cũng có thể khiến nó bị lộ tẩy, và khi đó, cuộc sống của nó và gia đình nhỏ sẽ thay đổi hoàn toàn.

Sáng hôm sau, bầu trời Cambridge xám xịt như ngày tận thế đế và thả xuống những cơn mưa phùn lất phất.

Giảng đường lớn số 10-250 chật kín sinh viên năm nhất.

Đây là buổi học đầu tiên của môn

"Cơ học Cổ điển và Thuyết Tương đối"

được giảng dạy bởi Giáo sư Leonard Hofstadter, một người đàn ông trung niên có dáng người thấp lè tè, đeo kính cận râm màu trà và luôn khoác chiếc áo mangto dài màu xanh rêu.

Ông là một người nổi tiếng về sự khó tính và sùng bái sự chính xác tuyệt đối.

Clark chọn một chỗ ngồi ở góc khuất gần cuối giảng đường, nơi ánh sáng đèn neon ít chiếu tới nhất.

Syd, tất nhiên, đã xí ngay chỗ ngồi đầu tiên, ngay trước mặt giáo sư, tay lăm lăm cuốn sổ ghi chép và ba cây bút khác màu.

"Physics"

Giáo sư Hofstadter bắt đầu, giọng ông vang vọng.

khắp khán phòng mà không cần micro,

"Không phải là những con số trên giấy.

Đó là ngôn ngữ của vũ trụ.

Howard Stark đã từng đứng ở bục giảng này vào năm 1974 và nói rằng:

'Giới hạn duy nhất của khoa học là trí tưởng tượng của con người'.

Nhưng tôi nói cho các anh chị biết, giới hạn của khoa học còn là sự ngu đốt và lười biếng của các anh chị!"

Cả khán phòng im phăng phắc, đến cả cậu bạn béo tròn ngồi cách phía trên Clark ba dãy bàr cũng phải cố nín cơn hắt xì lại, mặt cậu ta đỏ bừng như khi đít đỏ.

"Today, chúng ta sẽ nói về Động lực học chất điểm.

Ai có thể giải thích cho tôi về nghịch lý của sự va chạm đàn hồi trong môi trường phi chân không?"

Hàng chục cánh tay gio lên, trong đó có 9yd.

Còn Clark quyết định ngồi 1m, tay xoay xoay cây bút chì, nó biết câu trả lời, nó thậm chí còn nhìn được thấy các phân tử không khí đang va chạm nhau ngay trước mắt mình và có thể tính toán quỹ đạo của một hạt bụi rơi xuống sàn nhà với độ chính xác tuyệt đối.

Nhưng nó không giơ tay, đơn giản là vì nó không muốn.

Ông giáo sư gọi một cô gái tóc vàng ngồi hàng thứ ba, cô ta trả lời khá chính xác nhưng hơi máy móc theo sách giáo khoa, một đáp án chỉ đủ khiến ông khẽ gật đầu, tỏ vẻ không hài lòng lắm nhưng cũng không bắt bẻ.

"Có ai có cách giải thích trực quan hơn không?"

Ông quét mắtnhìn quanh lớp.

Ánh mắt ông dừng lại ở góc cuối lớp, nơi chàng sinh viên to xác đang cúi đầu nhìn vào cuốn vở trắng trơn.

"You"

Giáo sư chi thẳng vào Clark,

"Anh bạn to con ở góc lớp.

Trông anh có vẻ đang suy ngẫm điều gì đó sâu xa lắm hoặc là đang ngủ gật.

What s ur name?"

Clark từ từ đứng dậy, cảm nhận hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, tiếng tim đậi của họ tràn vào đôi nó rào rào như tiếng mưa rơi vậy.

"Clark Kent, thưa giáo sư.

"Alright, Mr.

Kent.

Anh nghĩ sao về vấn đề này?"

Clark liếc nhìn tấm bảng đen chi chít công thức, nó có thể đưa ra một phương trình mới mà nó vừa nghĩ ra tối qua, một phương trình kết hợp giữa cơ học Newton và một chút lý thuyết lượng tử mà nó đọc được trong cuốn sổ tay cũ của Howard Stark ở thư viện.

Nhưng nếu làm thế, nó sẽ trở thành tâm điểm, và điều quan trọng nhất đối với nó trong thời gian bốn năm học tập tại vùng đất xa lạ này, là sự bình thường, hay nói đúng hơn là tầm thường mới phải.

"Professor"

Clark nói, giọng chậm rãi, cố tình làm cho nó nghe có vẻ rụt rè,

"Theo em hiểu.

nó giống như khi hai chiếc xe hơi va vào nhau trên đường băng tuyết, năng lượng.

không mất đi, nó chỉ.

chuyển sang dạng nhiệt và biến dạng vỏ xe, ma sát của không khí giống như lớp tuyết cản trở chuyển động đó."

Một vài tiếng cười khúc khích vang lên trong lớp, một sự so sánh quá đổi bình dân, quá đối

"nông thôn"

trong thánh đường học thuật hiện đại này.

Giáo sư Hofstadter nhìn Clark chằm chằm qua cặp kính màu trà, ông im lặng một lúc lâu, khiến tiếng cười im bặt đi, không khí càng trở nên căng thẳng hơn so với lúc vừa bắt đầu giờ vào lớp.

"Một ví dụ.

thô thiển"

Ông giáo sư đưa ra lời nhận xét, khóe môi khẽ nhếch lên,

"Nhưng chính xác về mặt bản chất.

Sitdown, Mr.

Kent, lần sau hãy dùng ngôn ngữ toán học, đây là MIT, không phải trường dạy lái xe."

Clark ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm, Sydey quay xuống nhìn nó, giơ ngón tay cái lên rồi nháy mắt, dùng khẩu hình miệng nói:

"Xe hơi và tuyết?

Cậu đúng là trai quê chính hiệu!"

Clark mim cười đáp lại.

Very well, nó đã thành công, nó là Clark Kent, chàng trai quê mùa đến từ Ohio, hơi chậm chạp nhưng có trực giác tốt, với những vỏ bọc hoàn hảo như vậy, không ai sẽ nghi ngờ một người có sức mạnh và bộ não vi mô của Superman lại là nó cả, ít nhất tới thời điểm hiện tại là như vậy.

Nhưng Clark không hề biết rằng, trong bóng tối của giảng đường, có một người khác cũng đang quan sát nó, không phải giáo sư, cũng chẳng phải sinh viên, đó là mộtánh mắt vô hình không phát ra nhịp tim, lạnh lẽo và đầy toan tính từ một chiếc camera an ninh nhỏ xíu gắn trên trần nhà.

Dỡữ liệu đang được truyền thẳng về một máy chủ bí mật nằm sâu dưới lòng đất thuộc căn cứ quân sự bỏ hoang ở New Jersey, nơi một thuật toán sàng lọc mang tên

"Project Insight"

được điều khiển bởi bộ não của một thiên tài khác đã chết nhưng vẫn muốn lưu trữ lại di sản của mình.

Trên màn hình của một chiếc máy tính có chút cổ lỗ sĩ, hồ sơ của Clark Kent đột ngột hiện lêr với vài dòng ghi chú nhỏ màu vàng:

[Tiểm năng trí tuệ:

Cao.

Mức độ đe dọa:

Chưa xác định.

Cần theo dõi thêm.

"]

Cùng lúc đó, ở tầng cao nhất tòa Triskelion tại Washington D.

C.

trên màn hình máy tính hiện đại hơn của một trong những người đứng đầu HYDRA đang ẩn mình trong S.

H.

LE.

L.

D cũng hiện lên những dòng chữ tương tự.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập