Chương 2: Clark Kent

Chương 2:

Clark Kent

"Chúng ta sẽ đặt tên con là gì?"

Martha hỏi, khẽ đung đưa đứa bé trong lòng khi Jonathan dìu bà đứng dậy để quay trở lại xe.

Jonathan ngẫm nghĩ một chút khi họ bước đi dưới bầu trời đêm đen thẳm, ông nhìn lên những vì tỉnh tú xa xăm trong vũ trụ, rồi nhìn xuống đứa con trai bé bỏng của họ đang ngủ say sưa trong vòng tay người mẹ.

"Clark"

Jonathan nói, cái tên đó bật ra trong đầu ông một cách tự nhiên như thể nó đã được định sẵn

"Clark Kent!

U know, anh thích đọc comic mà, cách thằng bé xuất hiện gần như giống hệt Superman, tên của chúng ta thì lại được Jerry Siegel trả tiền mua bản quyền để sáng tác, cứ như thể đây là một định mệnh do Chúa sắp đặt vậy.

Một cái tên mạnh mẽ, nhưng cũng rất đỗi bình thường, để nhắc nhở thằng bé rằng, dù nó đến từ đâu, nó vẫn là một phần của gia đình này."

Martha bật cười, một nụ cười vì sự hài hước của chồng nhưng cũng đầy hài lòng,

"Chào mừng con về nhà, Clark!"

Chiếc xe Ford cũ kỹ, sau một hồi im lìm vì hiện tượng kỳ lạ, bỗng dưng nổ máy giòn giã ngon lành ngay khi Jonathan vừa vặn chìa khóa, như thể sự hiện diện của đứa bé đã tiếp thêm năng lượng cho nó.

Ánh đèn pha lại rực sáng, soi rọi con đường.

dẫn về ngôi nhà nhỏ ấm cúng ở Mount Vernon.

Đường về nhà chưa bao giờ dài đến thế đối với Jonathan, và cũng chưa bao giờ ngắn đến thê đối với Martha.

Ngồi trong xe, Martha ôm chặt Clark vào lòng, chiếc áo khoác dày của bà và tấm vải đỏ kèm theo thằng bé tạo thành một cái kén an toàn che chở cho sinh linh bé nhỏ khỏi cái lạnh thấu xương của đêm đông.

Clark đã ngủ say, hơi thở của nó đều đặn và êm ái đến mức Martha phải cúi xuống liên tục để chắc chắn rằng đây không phải là một giấc mơ.

Qua một lúc lâu, ngôi nhà của gia đình Kent hiện ra ở cuối một khu phố nhỏ, một căn nhà hai tầng khiêm tốn với lớp sơn màu trắng đã ngả màu ngà theo thời gian và mái hiên rộng được che phủ bởi những dây leo thường xuân tro trụi lá.

Cửa sổ tối om, phản chiếu lại ánh đèn pha xe quét qua như đôi mắt đang chờ đợi chủ nhân trở về và chào đón cậu chủ nhỏ mới.

Jonathan đỗ xe vào khoảng sân nhỏ rải sỏi bên hông nhà, tắt máy và nhanh chóng bước xuống mở cửa cho vọ.

Gió lạnh đêm nay dường như mạnh hơn, mang theo mùi của tuyết sắt rơi và mùi khói lò sưởi từ những ngôi nhà hàng xóm ở phía xa.

"Cẩn thận bước chân, Martha"

Jonathan nói nhỏ, đưa tay đỡ lấy khuỷu tay vợ khi bà bước xuống xe, cẩn trọng như thể bà đang mang theo một báu vật dễ võ nhất thế gian.

"Im ñne, Jon, Clark vẫn ngủ ngoan lắm"

Martha đáp, giọng bà tràn đầy sự dịu dàng.

Bà nép sát vào người chồng, che chắn cho đứa bé khỏi bị gió lùa.

Họ bước nhanh lên bậc tam cấp gỗ kêu cọt kẹt quen thuộc, Jonathan lóng ngóng tra chìa khóa vào ổ, tay ông hơi run vì lạnh và vì sự phấn khích vẫn chưa nguôi ngoai.

Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên, và cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra, chào đón họ bằng mùi hương gử cũ quen thuộc, sáp đánh bóng sàn và hương quế thoang thoảng từ cây nến thơm Martha đốt tối qua.

Bên trong nhà lạnh lẽo, đúng như Jonathan dự đoán, ông nhanh tay bật công.

tắc đèn, ánh sáng màu vàng ấm áp từ chiếc đèn chùm bằng đồng cũ kỹ ở sảnh tỏa ra, xua tan bóng tối và soi rõ những bức ảnh gia đình treo dọc cầu thang, những món đổ nội thất bọc vải hoa đã sờn nhung nhưng sạch sẽ.

"Em đưa thằng bé vào phòng trước, anh sẽ nhóm lò sưởi ngay"

Jonathan nói, cởi vội chiếc áo khoác và treo lên móc quần áo bằng gỗ ở cửa ra vào.

Ông xoa hai bàn tay vào nhau rồi đi nhanh về phía lò sưởi bằng gạch đỏ ở đối diện bộ bàn ghế sofa trong phòng khách.

Martha bế Clark đi vào, ngồi xuống chiếc ghế bành bọc nhung màu xanh rêu êm ái nhất, bà nhẹ nhàng hé mở lớp áo khoác, Clark vẫn đang ngủ, khuôn mặt bầu bĩnh hồng hào của thằng bé nổi bật trên nền vải len thô ráp, trông thằng bé bình yên đến lạ thường, hoàn toàn không hay biết rằng mình vừa trải qua một hành trình xuyên không thời gian qua tận hai Omniverse đầy bão tố.

Tiếng củi lách tách vang lên khi Jonathan châm lửa, ngọn lửa b-ùng lên, liếm láp những thanh củi khô, tỏa ra hơi ấm lan dần khắp căn phòng.

Ánh lửa bập bùng nhảy múa trong mắ Martha, và phản chiếu lên gương mặt của Clark, tạo nên những mảng sáng tối xen kẽ nhau đầy ấm áp.

"Chúng ta cần.

.."

Martha ngập ngừng, nhìn quanh căn phòng khách ngăn nắp nhưng thiếu vắng những vật dụng cần thiết cho một đứa trẻ,

"Jon, chúng ta không có tã, không có sữa, không có quần áo cho trẻ sơ sinh, chúng ta chẳng có gì cả.

Jesus, em gần như đã quên mất chuyện này!"

Jonathan đứng dậy, phủi bụi than trên tay.

Ông nhìn vợ, rồi nhìn thằng bé, ánh mắt ông ánh lên một sự quyết tâm, ông nói:

"Dont worry, Martha.

Em nhớ cái rương gỗ trên gác xép không?

Cái rương đựng đồ cũ của anh em họ nhà anh ấy?

Mẹ anh đã giữ lại vài bộ đồ sơ sinh của đám bọn anh để làm kỷ niệm anh nghĩ chúng vẫn còn dùng được.

"Và sữa nữa, loại sữa bột dinh dưỡng chuyên dành cho trẻ sơ sinh"

Martha tiếp lời, trán bà nhăn lại vì lo lắng,

"Giờ này tiệm tạp hóa của ông Albert đã đóng cửa mất rồi.

"Anh sẽ gọi cho nhà Anderson"

Jonathan nói, tiến về phía chiếc điện thoại bàn quay số màu đen đặt trên bàn nhỏ ở góc phòng,

"Bà ấy vừa có cháu nội tuần trước, hi vọng bà ấy sẽ còn dư chút sữa bột hoặc tã giấy.

Anh sẽ bịa ra một lý do.

có lẽ là em họ xa của chúng ta ghé thăm đột xuất và mang theo con nhỏ, em thấy ổn chứ?"

Martha gật đầu, mỉm cười biết ơn nhìn chồng.

Trong những tình huống thế này, sự bình tĩnh và tháo vát của Jonathan luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho bà.

Trong khi Jonathan thì thầm nói chuyện qua điện thoại, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhấ có thể để không đánh thức sự tò mò của bà hàng xóm nhiều chuyện, Martha bắt đầu cởi bỏ hoàn toàn lớp áo khoác bao quanh Clark, bà cần kiểm tra xem thằng bé có b:

ị thương tích gì không.

Dưới ánh đèn vàng và ánh lửa lò sưởi, cơ thể của Clark hiện ra hoàn hảo một cách phi thực tế.

Không một vết trầy xước, không một vết bầm tím, làn da của thằng bé mềm mại một cách bất thuowng, nhưng khi Martha chạm vào, bà cảm nhận được một sự săn chắc kỳ lạ dưới lóp da thịt ấy, nó không giống như cảm giác chạm vào những đứa trẻ sơ sinh khác, mềm oặt và mỏng manh, mà Clark lại đem đến cho bà cảm giác như đang chạm vào một khối ngọc thạch được bọc trong lụa, vừa mềm mại lại vừa kiên cố.

Bà nhẹ nhàng lật bàn tay nhỏ xíu của Clark lên, những ngón tay bé bỏng xòe ra rồi nắm lại trong giấc mo.

Martha cúi xuống, hôn nhẹ lên trán thằng bé, một mùi hương lạ lùng tỏa ra tù tóc mai của Clark, không phải mùi sữa, không phải mùi phấn rôm, mà là mùi của đất ẩm sau cơn mưa rào, mùi của không khí loãng trên đỉnh núi cao, một mùi hương thanh khiết và nguyên sơ.

"Chào con, Clark Kent"

Bà thì thầm, nước mắt lại chậm rãi dâng lên khóe mi,

"Mẹ không biết con đến từ đâu, nhưng mẹ hứa, mẹ và cha sẽ bảo vệ con bằng cả mạng sống của mình."

Jonathan đặt điện thoại xuống và quay lại, vẻ mặt nhẹ nhõm:

"Bà Anderson bảo anh có thể qua lấy một hộp sữa bột và vài cái tã, bà ấy còn định mang sang tận nơi vì tò mò, nhưng anh đã khéo léo từ chối rồi, anh sẽ chạy ù sang đó ngay.

"Đi nhanh nhé Jon!"

Martha nói, trong khi ánh mắt lại không rời khỏi Clark.

Sau khi Jonathan rời đi, căn nhà trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng củi nổ lách tách và tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đều trên tường.

Martha bế Clark đi lại nhẹ nhàng quanh phòng, khẽ hát một giai điệu ru con mà hồi còn bé mà bà từng nghe mẹ mình hát.

Clark cựa quậy, đôi mắt xanh thăm từ từ mở ra lần nữa, cậu bé nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang nhảy múa trong lò sưởi, trong đôi mắt phản chiếu ánh lửa ấy, dường như có một tt nhận thức lóe lên rồi vụt tắt, ở đâu đó sâu trong tiềm thức của thực thể vũ trụ vừa tái sinh này, ngọn lửa gợi nhớ về những ngôi sao, về những v-ụ nổ, về những cuộc chiến đẫm máu không hồi kết, nhưng giờ đây, nó chỉ đơn thuần là nguồn hơi ấm đang tỏa ra từ chiếc bếp lò.

Một lúc sau, Jonathan trở về với một túi giấy nilon trên tay, mang theo hơi lạnh của đêm đông vào nhà.

Ông nhanh chóng đóng cửa, rũ đi lớp tuyết vừa rơi bám trên vai áo.

"Có rồi đây"

Ông nói, lấy ra một hộp sữa bột và một xấp tã vải,

"Bà Anderson còn gửi cho chúng ta một ít khăn bông."

Đêm hôm đó, trong căn bếp nhỏ ấm cúng của gia đình Kent, một cảnh tượng bình dị nhưng.

thiêng liêng diễn ra.

Hai vợ chồng lóng ngóng pha bình sữa đầu tiên, tranh luận xem nước c‹ quá nóng hay không, rồi vụng về thay tã cho thằng bé.

Clark không hề quấy khóc, nó đón nhận bình sữa một cách háo hức, đôi tay nhỏ xíu bám chặt lấy ngón tay của Martha, đôi mắt nhìn chăm chú vào khuôn mặt của hai người lớn đang vây quanh mình.

Khi Clark đã no nê và chìm vào giấc ngủ, Jonathan và Martha đặt cậu bé nằm trong chiếc nôi mây cũ kỹ đã được lau chùi sạch sẽ mà Jonathan vừa lôi xuống từ trên gác xép, chiếc nôi được đặt ngay cạnh giường ngủ của họ, lót bằng những lớp chăn bông mềm mại nhất.

Jonathan vòng tay ôm lấy vợ từ phía sau, cả hai cùng đứng nhìn xuống thiên thần nhỏ đang say ngủ.

Ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết trắng xóa nhẹ nhàng phủ lên mái nhà, lên những cành cây trơ trụi, lên chiếc xe Ford đã nguội máy ngoài sân.

Thế giới bên ngoài vẫn quay cuồng với những toan tính, với những cuộc chạy đua vũ trang và những âm mưu chính trị, nhưng ở đây, ngay tại thời điểm này, trong căn phòng ngủ nhỏ bé ở Mount Vernon, một thế giới mới vừa được hình thành.

Jonathan cúi xuống hôn lên tóc vợ,

"Merry Christmas, Martha!

Mặc dù có chút.

hơi sớm."

Martha mỉm cười, tựa đầu vào vai chồng, ánh mắt đong đầy hạnh phúc nhìn vào đứa con của hai người họ,

"Merry Christmas, Jon!

Merry Christmas, Clark!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập