Chương 24:
Trợ lý cá nhân
"Ok, ok, trật tự nào"
Tony xua tay, tháo kính râm xuống, để lộ đôi mắt thông minh nhưng đầy vẻ mệt mỏi và chán chường,
"Tôi không đến đây để nghe các bạn la hét.
Tôi đến đây để nói về.
Peace."
Gã ta bắt đầu bài diễn thuyết của mình.
Không dùng giấy tờ, không nhìn màn hình nhắc chữ Tony đi qua đi lại trên sân khấu như một con báo trong lồng, nói về hệ thống định vị vệ tỉnh, về tính năng dẫn đường trên tên lửa thông minh, về việc
"Hòa bình nghĩa là phải có một cây gây lớn hơn gã đứng bên cạnh"
Đó là một bài diễn văn đầy sức thuyết phục, đầy mị lực, nhưng cũng đầy sự ngụy biện.
Clarl lắng nghe từng từ, phân tích từng luận điểm.
Anh nhận ra Tony Stark không hoàn toàn tin vào những gì mình nói, có một sự mâu thuẫn trong giọng nói của anh ta, một vết nứt nhỏ trong lớp vỏ bọc hoàn hảo đó.
"Và để kết thúc màn dạo đầu nhàm chán này"
Tony búng tay một cái, một màn hình ba chiều hiện lên giữa sân khấu, một công nghệ đi trước thời đại cả chục năm mà chỉ 8tark Industries mới có.
Trên màn hình hiện ra một bản vẽ kỹ thuật phức tạp của một hệ thống động cơ đẩy mới cho trên lửa Jericho!
"This"
Tony chỉ vào bản vẽ,
"Là bài toán mà đội ngũ R&D của tôi đã mất ba tháng mà vẫn chưa giải quyết được vấn đề quá nhiệt ở buồng đốt phụ khi tên Lửa đạt vận tốc Mach 3.
Tôi cá là trong cái khán phòng.
đầy tẫy những huy chương Olympic toán học này, không ai có thí chỉ ra lỗi sai trong vòng 5 phút.
Nếu ai làm được, tôi sẽ nhận người đó vào làm việc ngay lập tức với mức lương khởi điểm mà các bạn không thể đếm hết số 0."
Cả giảng đường im phăng phắc, hàng trăm cái đầu bắt đầu căng lên, những sinh viên lôi laptop, máy tính, giấy bút ra tính toán điên cuồng trong sự hỗn loạn thầm lặng.
Syd cũng vậy.
Cậu ta cắm cúi viết, mồ hôi vã ra như tắm.
"Mach 3.
quá nhiệt.
tản nhiệt gốm.
không được, trọng lượng quá lớn.
.."
Clark ngồi im, anh không cần giấy bút.
Anh nhìn vào bản vẽ Hologram, trong mắt anh, bản vẽ đó được tách lớp ra, anh nhận thấy dòng chảy của nhiên liệu, anh nhìn thấy áp suất từ buồng đốt, anh nhìn thấy sự giãn nở nhiệt của vật liệu hợp kim Vàng-Titan.
Và anh thấy lỗi sai.
Nó không nằm ở buồng đốt trong, nó nằm ở phần mềm điều phối van nạp nhiên liệu.
Một lỗ logic cực nhỏ trong thuật toán khiến hỗn hợp nhiên liệu bị giàu oxy quá mức ở giây thứ 15 sau khi phóng.
Ba phút trôi qua, không ai giơ tay.
Bốn phút, tiếng thở dài bắt đầu vang lên.
Năm phút, bắt đầu có những chiếc bút được cất gọn vào túi áo trước ngực.
"Cmon"
Tony ngáp một cái, tỏ vẻ thất vọng,
"Chẳng lẽ MIT xuống cấp thế này sao?
Howard chắc sẽ đội mồ sống dậy mà tát vào mặt tôi mất."
Syd vò đầu bứt tai,
"Shitl Tớ không tìm ra!
Nó hoàn hảo!
Về mặt vật lý thì nó hoàn hảo!
"Nó không phải lỗi vật lý"
Clark nói nhỏ, đủ để Syd nghe thấy.
"What?"
"Nó là lỗi phần mềm"
Clark nói, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bản vẽ,
"Van nạp số 4.
Độ trễ 0.
04 giây."
Syd sững người, cậu ta nhìn Clark, rồi nhìn lên bảng, rồi lại nhìn Clark,
"R u sure “bout that?."
Uh, sure!
Syd hít một hơi thật sâu.
Cậu ta biết rõ Clark, phải nói là biết rất rõ là đẳng khác.
Suốt ba năm qua, cậu ta biết rằng khi Clark Kent nói"
chắc chắn"
thì điều đó còn đúng hơn cả việc Trái Đất quay quanh Mặt Trời.
Nhưng Syd không giơ tay, cậu ta nắm lấy cổ tay Clark và giơ cánh tay của bạn mình lên thật cao.
HẾT GIỜ!
Tony hét lên, định quay lưng bỏ đi.
KHOAN ĐÃ!
CÓ NGƯỜI GIẢI ĐƯỢC'
Syd gào lên, giọng cậu ta the thé vang vọng khắp khán phòng đang im lặng.
Tony Stark dừng lại, gã ta quay người, nheo mắt nhìn về phía hàng ghế thứ năm, nơi một chàng trai khổng lồ đang bị một cậu chàng nhỏ bé giữ tay giơ lên không trung như một bức tượng Nữ Thần Tự Do bất đắc dĩ.
"Oh?"
Tony nhướng mày, bước tới mép sân khấu,
"Hai chàng trai ở đó, ai là người giải được?
Cậu bé tóc xù hay anh chàng trông như vừa bước ra từ nông trại trồng lúa kia?"
Syd huých vào sườn Clark,
"Lên đi!
Cơ hội của cậu đấy"
Clark từ từ đứng dậy, anh chỉnh lại cặp kính, cảm thấy hàng nghìn ánh mắt đang đổ dồn về Phía hàng ghế của mình, cụ thể là về phía chính anh.
Anh không thích sự chú ý này.
nhưng anh cần có một cơ hội để tiếp cận giới tỉnh hoa của xã hội, và cơ hội lần này sẽ chắn chắn không có lần thứ hai.
Anh cần Tony Stark.
"Its me"
Clark nói, giọng cậu trầm và vang, không cần micro nhưng vẫn rõ ràng đến tận hàng ghế cuối cùng.
"Được tồi, big guy"
Tony khoanh tay, vẻ mặt đầy thách thức,
"Talk to me, tôi đã sai ở đâu?
Vật liệu?
Cấu trúc khí động học?"
"Không có gì sai về phần cứng cả"
Clark đáp, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Tony Stark,
"Vấn đề nằm ở thuật toán điểu phối van nạp số 4.
Khi đạt Mach 3, áp suất khí quyển thay đổi làm cảm biến bị trễ 0.
04 giây.
Hệ thống bù trừ nhiên liệu của anh đang phản ứng quá mức, bơm quá nhiều oxy lỏng vào, gây ra hiện tượng cháy sớm dẫn đến quá nhiệt."
Cả khán phòng Ồ lên, Obadiah Stane đứng phía sau nhíu mày, thì thầm gì đó với một kỹ sư bên cạnh.
Còn nhân vật chính thứ nhất là Tony Stark thì đứng im, nụ cười ngạo nghề trên môi gã ta đã tắt ngấm.
Gã nhìn Clark chằm chằm, đôi mắt nâu sẫm ánh lên một tia nhìn sắc bén như dao cạo, trong khoảng thời gian nhìn nhau chăm chú và đắm đuối này, gã đang tính toán mọi thứ, mọi diễn biến vật lý có thể xảy ra trong đầu.
Một giây.
Hai giây.
Một nụ cười mới nở trên môi Tony, nhưng lần này không phải nụ cười công nghiệp, đó là nụ cười của một kẻ săn mồi vừa tìm thấy một con mồi thú vị.
"JARVIS"
Tony nói vào chiếc tai nghe nhỏ xíu bên tai,
"Chạy mô phỏng lại với tham số độ trễ 0.
04 giây ở van số 4."
Vài giây sau, màn hình Hologram chuyển sang màu xanh lá cây.
Dòng chữ
"VẤN ĐỀ ĐƯỢC GIẢI QUYẾT"
hiện lên to tướng.
Cả giảng đường Kresge như nổ tung, tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền, Sgd nhảy cẳng lên ôm chầm lấy Clark.
"Cậu tên gì, anh chàng nông trại?"
Tony hỏi, giọng anh ta không còn vẻ cợt nhả nữa.
"Clark Kent"
Clark đáp.
Tony lặp lại, như thể đang nếm thử cái tên đó trong miệng, nhấm nháp, nhai kỹ lấy nó,
"Nghe như tên của một siêu anh hùng hay một phóng viên nhàm chán nào đó.
Alright, Clark Kent.
Cậu muốn làm việc ở bộ phận nào?
Động co?
Vũ khí?
Hay cậu muốn làm sếp của mấy gã tiến sĩ vô dụng đang đứng sau cánh gà kia?"
Clark hít một hơi thật sâu, đôi mắtanh sáng lên như vầng thái dương chiếu thẳng lên sân khấu.
Đây chính là lúc đưa ra quyết định mà sau này trong cuốn hồi ký “Những Thằng Đần Trong Bộ Đồ Bó Sát” của anh, đã được coi là một quyết định quan trọng nhất, quyết định tha đổi cuộc đời của Clark Kent tại vũ trụ Marvel này.
"Tôi không muốn làm kỹ sư, Mr.
Stark."
Câu trả lời của Clark khiến cả khán phòng, cả đám người sau cánh gà và cả Tony nữa, đều sững sờ không thốt nổi nên lời.
Ai mà lại từ chối làm kỹ sư cho Stark Industries sau khi vừa giải được bài toán triệu đô chứ?
"Thế cậu muốn gì?"
Tony hỏi, vẻ tò mò lộ rõ trên mặt,
"Tiền mặt à?
Hay một chiếc xe thể thao?"
"Tôi muốn làm trợ lý cá nhân của ông!"
Clark nói chắc nịch.
Tiếng xì xào lại nổi lên.
Happy Hogan, gã vệ sĩ, bước lên một bước, vẻ mặt cảnh giác, còn hắi thì nhìn Clark với một ánh mắt đầy sự cảnh cáo.
Tony bật cười, một tràng cười lớn, một tràng cười sảng khoái.
Anh ta nhìn Clark từ đầu đến chân, đánh giá bộ vest rẻ tiền, đôi giày cũ kỹ nhưng sạch sẽ, và đôi mắt xanh thắm kiên định không hề nao núng trước quyền lực hay tiển bạc.
"Trợ lý cá nhân?"
Tony lắc đầu, vừa cười vừa nói,
"Cậu có biết trợ lý cũ của tôi vừa nghỉ việc vì tôi bắt cô ấy đi mua bánh Burger ở Paris lúc 3 giờ sáng không?
Cậu có biết làm trợ lý cho tôi nghĩa là cậu phải chịu đựng cái tôi to bằng tòa nhà Empire State của tôi không?"
"Tôi chịu đựng được"
Clark đáp, một nụ cười mim hiếm hoi xuất hiện trên môi anh,
"Và tôi chạy rất nhanh, tôi có thể mua Burger và mang về cho ngài trước khi nó nguội."
Tony nhìn chằm chằm Clark, gã ta thấy một cái gì đó ở chàng trai này, một sự điểm tĩnh kỳ lạ, một bộ não với trí tuệ sắc sảo và một sức mạnh to lớn ẩn giấu dưới vẻ ngoài thô kệch.
Và quan trọng nhất, gã ta thấy một người không sợ mình.
"Ok"
Tony búng tay cái “táchí quay sang nói với người vệ sĩ Happy Hogan,
"Happy, lấy thông tin của cậu ta.
Đuổi việc tay trợ lý hiện tại đi.
à quên, cô ta nghỉ rồi.
Clark Kent, u up, tuần sau có mặt ở biệt thự số 10880 Malibu Point 92655, tôi sẽ không đóng cửa.
Dont be late!"
Tony quay lưng bước đi vào trong cánh gà, bỏ lại sau lưng cả một đám đông đang ngơ ngác và một Clark Kent đang thở phào nhẹ nhõm.
Syd đứng bên cạnh, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa quả trứng gà.
"Cậu.
cậu vừa trở thành trợ lý của Tony Stark?"
Sgd lắp bắp,
"Cậu?
Clark Kent?
Người mà tuần trước còn hỏi tôi cách dùng lò vi sóng?"
Clark vỗ vai bạn mình,
"Cuộc đời kỳ lạ lắm, Syd."
Anh nhìn theo bóng lưng Tony Stark đang khuất dần sau bức màn vải đỏ của sân khấu, bước đầu tiên đã hoàn thành, anh đã bước vào hang hùm, giờ là lúc tìm kiếm những bí mật đen tố của giới chính trị gia và qruân đrội đang ẩn giấu sâu trong đó.
Và có lẽ, chỉ có lẽ thôi, con đường tìm lại Natasha đang bắt đầu từ chính gã tỷ phú lập dị này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập