Chương 27: Bóng ma ở Budapest

Chương 27:

Bóng ma ở Budapest

Nếu như ánh nắng ở Malibu là một dải lụa vàng óng ả, rực rỡ và phô trương, thì ánh sáng ở Budapest vào những ngày đầu năm 2008 lại giống như một tấm khăn liệm màu xám tro, ảm đạm và lạnh lẽo đến thấu xương.

Thành phố này,

"Viên ngọc của sông Danube"

mang trong mình vẻ đẹp cổ kính và u sầu của một quý bà đã đi qua thời hoàng kim, giờ đây ngồi lặng lẽ bên dòng sông xám xịt, kể lại những câu chuyện về c:

hiến tranh, về sự sụp đổ, về những bí mật bị chôn vrùi dưới lớp đá lát đường rêu phong và về cái lạnh cắt ra cắt thịt của nó.

Natasha Romanoff ghét cái lạnh này.

Nó không giống cái lạnh của Ohio, nơi có lò sưởi ấm áp, có mùi bánh nướng của Martha và có hơi ấm từ bàn tay của cậu bé hàng xóm vụng về.

Cái lạnh ở đây là cái lạnh của Siberia, cái lạnh của Red Room, thứ cái lạnh không chỉ làm tê cóng da thịt mà còn len lỏi vào tận tâm hồn, đóng băng mọi cảm xúc và biến con người ta thành những cỗ máy vô tri.

Cô đang ngồi trong một căn hộ an toàn tồi tàn nằm trên tầng áp mái của một tòa nhà chung cư cũ kỹ thuộc quận Pest.

Giấy dán tường hoa văn rẻ tiền đã bong tróc từng mảng lớn, lộ ra lớp vữa loang lổ như những vrết thương chưa lành, và hệ thống sưởi trung tâm rên rỉ những tiếng khò khè như hơi thở của một con thú đang hấp hối.

Natasha giờ đây đã 24 tuổi rồi, không còn là cô bé tóc xanh nổi loạn ngày nào, mái tóc đỏ rực lửa dài đến nửa lưng của cô được buộc gọn lại theo kiểu đuôi ngựa, ôm lấy khuôn mặt than!

tú nhưng.

sắc sảo và lạnh lùng như được tạc từ băng đá.

Đôi mắt xanh lục bảo, từng chứa đựng sự tò mò và khao khát tự do, nay đã trở thành hai hồ nước sâu thẳm, phẳng lặng và không gọn sóng, nơi giấu kín những con quỷ dữ của quá khứ.

Cô ngồi trên mép giường, đôi tay thon dài nhưng chai sần vì cầm súng đang tỉ mỉ lau chùi một khẩu Glock 26, từng động tác tháo lắp diễn ra nhanh gon, chính xác và vô thức như hơi thở.

"Cạch!"

Tiếng khóa nòng trượt vào vị trí vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng, Natasha đặt khẩu súng xuống bàn, bên cạnh một con dao găm quân dụng và một tấm hộ chiếu giả mang tên

"Natalia Alianovna”.

Cô đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, hé tấm rèm dày bụi để nhìn xuống đường phố bên dưới.

Những chiếc xe điện leng keng chạy qua, những người đi bộ co ro trong áo khoác dày, vội vã lướt qua nhau như những bóng ma, không ai nhìn ai, không ai quan tâm đến sự tồn tại của người khác.

Đó là cách thế giới này vận hành, và đó cũng là cách mà Natasha tồn tại.

Cô đang bị săn đuổi.

Không phải bởi cảnh sát, không phải bởi Interpol, những kẻ đó chỉ là trò trẻ con đối với một Black Widow được đánh giá là tốt nghiệp với thành tích ưu tú nhất trong lịch sử của Red Room tính đến nay, kẻ đang săn đuổi cô nguy hiểm hơn nhiều.

Hắn là một con ma, một huyền thoại khác trong giới tình báo, một kẻ mà người ta đồn rằng"

không bao giờ bắn trượt mục tiêu

".

Hawkeye – Clint Barton!

Natasha đã nghe danh hắn, hiện tại S.

H.

LE.

L.

D.

đã gửi con chim ưng săn mồi giỏi nhất của họ đến để kết liễu con nhện độc cứng đầu là cô còn Dreykov và Red Room đã bỏ rơi cô, coi cô là một tài sản hỏng hóc cần được thanh lý sau một nhiệm vụ thất bại ở Paris, và giờ đây, c:

hai phe Đông và Tây đều muốn có được cái đầu của cô.

Natasha sờ tay lên ngực áo, nơi làn da ấm nóng tiếp xúc với lớp vải lạnh lẽo, không còn con chim đại bàng gỗ nào ở đó nữa, nó đã bị nghiền nát dưới gót giày của Dreykov mười ba năm trước.

Nhưng ký ức về nó, ký ức về lời hứa dưới ánh trăng đêm Giáng Sinh ở Ohio, vẫn là thứ duy nhất giữ cho cô không hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Clark.

Cô thì thầm, cái tên vang lên trong tâm trí cô như một câu thần chú cấm ky.

Cô tự hỏi cậu ấy giờ ra sao?

Liệu cậu có còn là chàng trai ngốc nghếch tin vào những điều thiện lương?

Hay thế giới tàn nhẫn này cũng đã bẻ gãy cậu như nó đã làm với cô?

Cô đã nghe loáng thoáng về một thiên tài trẻ tuổi làm việc cho Tony Stark, một cái tên Clark Kent nào đó xuất hiện trên các tạp chí khoa học, nhưng cô không dám tìm hiểu, không dám xác Bởi vì Black Widow không được phép có điểm yếu, và Clark Kent chính là điểm yếu chí mạng nhất của cô.

Nếu cô đến gần cậu, bóng tối của cô sẽ nuốt chửng ánh sáng của cậu ấy, thứ ánh sáng của hy vọng, của mặt trời.

Rầm!

Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía cầu thang thoát hiểm bên ngoài.

Rất khẽ, chỉ như tiếng một con mèo hoang nhảy qua đống rác, nhưng đối với thính giác đã được tôi luyện trong địa ngục của Natasha, đó là tiếng bước chân của tử thần.

Hắn đã đến.

Natasha không hoảng loạn, nói chính xác hon thì cô không biết hoảng loạn là gì.

Cô cẩm lấy khẩu súng, nhét con dao xuống chiếc ủng, và biến mất vào trong bóng tối của căn phòng như một làn khói.

Clint Barton không thích Budapest.

Gã không thích cái kiến trúc Gothic u ám của nó, không thích món Goulash cay nồng, và đặc biệt không thích cái nhiệm vụ chết tiệt này.

Gã đang ngồi vắt vẻo trên mái của tòa nhà đối diện, chiếc cung Compound Bow màu đen mè nằm yên vị trong tay, mũi tên đã được lắp sẵn, gió sông Danube thối phần phật vào vạt áo khoác da của gã, nhưng đôi tay gã vẫn vững như bàn thạch.

Qua ống ngắm tầm nhiệt, gã nhìn thấy mục tiêu, một đốm nhiệt màu đỏ cam đang di chuyể T trong căn hộ áp mái lạnh lẽo.

Black Widow!

Hồ sơ của cô ta dày cộp, chứa đầy những vụ á:

m s-át chính trị, trộm cắp dữ liệu, phhá h:

oại và lật đổ.

Cô ta là một con quái vật được tạo ra bởi KGB, một vũ khí sống không có lương tâm.

Lệnh của Nick Fury rất rõ ràng:

Loại bỏ mối đe dọa.

Không bắt sống.

Clint đã theo dõi cô ta suốt ba ngày nay, gã đã thấy cách cô ta di chuyển, cách cô ta ngụy.

trang, và cả cách cô ta.

ngồi lặng lẽ hàng giờ bên cửa sổ nhìn ra sông.

Gã đã mong chờ nhìn thấy một con quái vật khát máu, nhưng những gì gã thấy qua ống nhòm chỉ là một cô gái trẻ với đôi mắt già cối chứa đựng một nỗi buồn mênh mang vô tận.

Tại sao cô không chạy?"

Clint lầm bầm, ngón tay gã đặt hờ lên dây cung, "

Cô biết tôi đang ở đây mà.

Gã đã cố tình để lộ một vài dấu vết nhỏ, những"

vụn bánh mì"

mà một điệp viên cấp cao nhu cô ta chắc chắn phải nhận ra, gã muốn cô ta chạy, muốn cô ta biến mất để gã có thể báo cáo về là"

mất dấu mục tiêu

".

Nhưng cô ta không chạy, thay vào đó cô ta ở lại, nguyên tại chỗ, như thể đang chờ đợi một sự phán xét, hoặc có lẽ, cô ta đã quá mệt mỏi với việc chạy trốn.

Clint không rõ ràng TỐt Cu Ộc cô ta muốn làm gì nữa.

Đốm nhiệt trong ống ngắm đột ngột biến mất.

Ghit!

Clint chửi thể, đứng bật đậy.

Cô ta đã phát hiện ra gã, trò chơi trốn tìm đã kết thúc, giờ là lúc đi săn.

'Gã bắn một mũi tên dây móc sang tòa nhà đối diện, đu người lao qua khoảng không gian mì sương giữa hai tòa nhà, đáp xuống ban công thoát hiểm một cách nhẹ nhàng.

Cánh cửa sổ căn hộ đã mở toang, rèm cửa bay phần phật như những bóng ma vẫy goi.

Clint bước vào, mũi tên giương cao, các giác quan căng ra hết mức.

Căn phòng trống rỗng, mùi thuốc súng sau khi lau chùi súng.

ống vẫn còn vương lại trong không khí, hòa lẫn với một mùi hương thoang thoảng khác, mùi của hoa oải hương khô, một mùi hương quá đỗi dị dàng so với danh tiếng của một sát thủ.

Ván"

Một tiếng xé gió vang lên từ phía sau.

Clint nghiêng đầu theo phản xạ tự nhiên.

Một con dao găm sượt qua tai gã, cắm phập vào khung cửa gỗ, đuôi dao còn rung lên bần bật.

Gã xoay người lại, thả dây cung, mũi tên bay đi, nhưng mục tiêu đã không còn ở đó.

Một bóng đen lao ra từ gầm bàn, nhanh và hiểm hóc như một con rắn hổ mang.

Natasha tung một cú đá móc vào cổ tay cầm cung của Clint, khiến v-ũ k:

hí của gã văng ra xa.

Hai người lao vào nhau trong một vũ điệu c-hết người của tay chân và kỹ thuật cận chiến.

Natasha đánh bằng sự linh hoạt và tàn nhẫn của Red Room, những cú đấm, cú đá của cô nhắm vào những điểm yếu chí mạng:

cổ họng, mắt, khớp xương.

Cô không đánh để thắng đối thủ, cô đánh để g-iết mục tiêu.

Còn Clint Barton thì đánh bằng kinh nghiệm và sự điểm tĩnh của một cựu binh.

Gã đỡ đòn, gạt tay, dùng sức mạnh cơ bắp vượt trội để kìm hãm sự nhanh nhẹn của Natasha.

Rầm!

Họ ngã lăn ra sàn nhà, làm đổ cái bàn gỗ mục nát, Clint đè lên người Natasha, cánh tay gã chèn ngang cổ cô.

Natasha không hề nao núng, cô thúc đầu gối vào bụng gã, đồng thời dùng hai chân kẹp chặt lấy cổ đối phương, thực hiện đòn khóa"

Widow's Bite"

trứ danh.

Clint gầm lên, gã dùng sức bật người dậy, ném Natasha văng vào bức tường đối diện.

Bức tường thạch cao cũ kỹ vỡ vụn dưới cú v-a chạm, Natasha rơi xuống đất, ho khan một tiếng, nhưng rất nhanh lại bật dậy, trên tay cô đã xuất hiện một khẩu súng lục, chĩa thẳng vào đầu Clint.

Cùng lúc đó, Clint cũng đã kịp rút một mũi tên từ ống tên sau lưng, tay cầm mũi tên như một con dao găm, đầu mũi tên sắc lẹm kề sát động mạch cảnh của Natasha.

Cả hai đứng im, thở dốc, khoảng cách giữa sự sống và cái c-hết chỉ là một cái bóp cò hoặc một cái đâm nhẹ.

Không gian trong căn hộ dường như đông cứng lại.

Chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và tiếng gió rít ngoài cửa sổ.

Clint nhìn vào mắt Natasha, từ trong đôi mắt đó gã nhìn thấy một ngọn lửa xanh lục bảo đang cháy d:

ữ d:

ội, nhưng không phải ngọn lửa của sự thù hận, mà là ngọn lửa của sự tuyệt vọng.

Cô ta giống như một con sói bị dồn vào chân tường, sẵn sàng cắn xé bất cứ ai, kể cả chính bản thân mình chỉ để không b-ị bắt lại.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập