Chương 29:
Bản giao kèo của những bóng ma
Trong những ngày tiếp theo, Natasha và Clint phải trốn chui trốn lủi trong hệ thống tàu điện ngầm và những ống thông gió chật hẹp của thành phố để tránh sự truy lùng gắt gao.
Họ chic sẻ với nhau những mẩu bánh mì khô khốc, thay phiên nhau canh gác giấc ngủ chập chờn ngắn ngủi.
Trong cái không gian chật chội và ẩm thấp của ống thông gió, nơi họ phải nằm sát bên nhau để giữ ấm, một tình bạn kỳ lạ đã được tôi luyện.
Không phải tình bạn dựa trên sự ngây thơ và hy vọng như với Clark, mà là tình bạn của những người lính cùng chung chiến hào, những người hiểu rõ cái giá của việc bóp cò súng.
"U ok?"
Clint hỏi vào một đêm thứ ba, khi họ đang ẩn náu dưới gầm cầu Chain Bridge.
Natasha nhìn xuống dòng sông Danube đen ngòm đang trôi lững lò.
"No"
Cô đáp thành thật,
"Và tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ ổn nữa.
"Đó là gánh nặng mà chúng ta phải mang"
Clint nói, đưa cho cô một thanh kẹo cao su, thứ xe xỉ phẩm duy nhất họ còn lại,
"Nhưng ít nhất, cô đã chọn phe đúng, cô đã chọn dừng lại."
Natasha cầm thanh kẹo, nhưng không ăn.
Cô nhớ đến dải ruy băng xanh cô đã buộc vào tay Clark, màu xanh là màu của hy vọng, nhưng liệu hy vọng có còn dành cho một kẻ như cô không?
"Clint này.
"G?"
"Nếu.
nếu sau này tôi có cơ hội làm lại."
Natasha nói, giọng cô nhỏ dần,
"Anh nghĩ.
anh nghĩ cậu ấy có tha thứ cho tôi không?"
"Cậu ấy là ai?"
"Một người.
tin rằng tôi là đại bàng"
Natasha cười buồn, nước mắt lăn dài trên má lem luốc bụi than,
"Nhưng giờ tôi chỉ là một con qua đen ăn xác chết."
Clint vỗ vai cô, cái vỗ vai vụng về nhưng chân thành.
"Đại bàng hay qua đen không quan trọng, Nat.
Quan trọng là cô vẫn đang bay, và chừng nào cô còn bay, cô còn có thể tìm được đường về nhà."
Đêm hôm đó, Natasha Romanoff chính thức đào tẩu sang Mỹ, để lại sau lưng cái tên Black Widow của Red Room, và bắt đầu một cuộc đời mới với tư cách là một Agent Black Widow.
Nhưng sâu thắm trong tim, cô biết, bóng ma ở Budapest, hình ảnh cô bé Antonia trong bộ váy hồng và ngọn lửa màu cam đỏ ấy, sẽ ám ảnh cô mãi mãi, nhắc nhỏ cô về món nợ máu mì cô sẽ phải dành cả phần đời còn lại để trả.
Và ở bên kia đại dương, Clark Kent rùng mình, anh đang ngồi trong phòng thí nghiệm của Tony Stark, trên tay cầm một chiếc mỏ hàn, anh vừa cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực trái, như thể có ai đó vừa đâm một nhát dao vô hình vào tim anh.
Anh nhìn ra cửa sổ, về phía chân trời phía đông, nơi mặt trời đang bắt đầu mọc lên từ phía Châu Âu xa xôi.
"Nat?"
Anh thì thầm,
"Cậu vừa làm gì vậy?"
Anh không biết, anh không thể biết, nhưng linh tính của một người yêu thương mách bảo anh rằng, cô bạn của anh vừa đi qua một cơn bão lớn, và cô ấy đã b:
ị thương, rất nặng, ở mộ nơi mà ngay cả Tia X hay sức mạnh cơ bắp của anh cũng không.
thể chữa lành được.
Chiếc máy bay vận tải quân sự C-17 Globemaster III xé toạc tầng mây đen kịt bao phủ bầu trời Đông Âu, để lại phía sau một vệt khói trắng dài như vết sẹo vắt ngang qua bầu trời đêm, tiếng động cơ phản lực gầm rú đểu đều, một âm thanh đơn điệu và ru ngủ, nhưng bên trong khoang chứa hàng lạnh lẽo và thiếu sáng, không ai có thể ngủ được.
Natasha Romanoff ngồi bó gối trên một chiếc ghế lưới treo dọc theo thân máy bay, tấm chăn.
giữ nhiệt màu bạc quấn chặt quanh người cô như một cái kén tằm.
Cô vẫn mặc bộ đồ đen rách rưới dính đầy bụi vôi và máu khô từ vụ nổ ở Budapest, mái tóc đỏ rối bù rũ xuống che đi nửa khuôn mặt.
Cô không nhìn Clint Barton, người đang ngồi đối diện cô, bận rộn lau chùi bộ cung tên với sự tỉ mỉ của một nghệ sĩ đang chăm sóc cây đàn violin quý giá, cô cũng không nhìn những.
người lính đặc nhiệm S.
H.
LE.
L.
D.
đang ngồi ở cuối khoang, những kẻ thỉnh thoảng lại ném về phía cô những ánh nhìn cảnh giác và thì thầm to nhỏ.
Đối với họ, cô không phải là một vị khách, cô là một con quái vật vừa được tháo xích, một quả bom nổ chậm có thể p-hát nổ bất cứ lúc nào.
Natasha đang nhìn vào khoảng không vô định, nhưng trong tâm trí cô, đoạn phim về cái chết của Antonia Dreykov cứ tua đi tua lại không ngừng nghỉ.
Chiếc váy màu hồng phấn, nụ cười ngây thơ, và ngọn lửa.
"Drink!"
Một bàn tay đưa ra trước mặt cô, cầm theo một chai nước suối và một gói lương khô.
Natasha ngẩng lên, Clint Barton đang đứng đó, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt xám tro của anh ta thì vẫn ánh lên sự kiên định.
"Thanks"
Natasha nói, giọng khàn đặc.
Cô cầm lấy chai nước, uống một ngụm nhỏ, nước lạnh trôi xuống cổ họng, mang theo chút tỉnh táo hiếm hoi suốt bao ngày lẩn trốn qua.
"Chúng ta sắp hạ cánh xuống Căn cứ Không quân Ramstein ở Đức"
Clint nói, ngồi xuống bê cạnh cô, giữ một khoảng cách vừa đủ để không x-âm p-hạm không gian cá nhân nhưng cũng đủ gần để cô cảm thấy không bị cô lập,
"Từ đó, chúng ta sẽ chuyển sang một chiếc Quinjet đí bay thẳng về 'Washington D.
C.
Nick Fury đang đọi.
"Eury.
.."
Natasha lặp lại cái tên đó,
"Ông ta sẽ giết tôi chứ?"
Clint bật cười, một tiếng cười ngắn ngủi và khô khốc,
"Nếu ông ấy muốn griết cô, ông ấy đã không cử tôi đến đón cô bằng cái 'taxi' hạng sang này.
Fury là một kẻ thực dụng, Nat, ông ta không nhìn thấy một sát thủ, ông ta nhìn thấy một tài sản quý giá.
"Một tài sản bị hỏng"
Natasha tự sửa lời, ngón tay cô vô thức chạm vào vết sẹo mờ trên cổ tay, nơi từng có một dải ruy băng xanh buộc ở đó trong tâm tưởng,
"Tôi đã vi phạm quy tắc, tôi đã giết một đứa trẻ để hoàn thành nhiệm vụ, một tội lỗi.
dù anh có tha thứ cho tôi, nhưng tôi không thể tha thứ cho mình."
Clint im lặng một lúc.
Sau đó anh ta rút một mũi tên ra, xoay xoay nó trên tay, nói:
"Đó là c hiến t-ranh, Nat.
Trong c:
hiến tranh, không có ai là hoàn toàn trong sạch cả, quan trọng là sau khi tiếng súng dứt, cô chọn làm gì với đôi bàn tay dính máu đó.
Cô rửa sạch nó, hay cô để nó khô lại và trở thành một lớp vỏ bọc?"
Natasha nhìn xuống đôi bàn tay của mình, máu của Dreykov, máu của Antonia, và máu của hàng trăm nạn nhân khác dường như đã thấm sâu vào từng đường chỉ tay, tạo thành một bản đồ tội lỗi không thể xóa nhòa.
"Tôi muốn rửa sạch nó"
Cô lẩm bẩm,
"Nhưng tôi không biết liệu có đủ nước trên thế giới này để làm điều đó hay không thôi.
"S.
có rất nhiều nước"
Clint nháy mắt, cố gắng làm nhẹ bầu không khí,
"Và xà phòng tẩy rửa loại mạnh nữa."
Chiếc C-17 bắt đầu hạ độ cao, ánh đèn vàng vọt của đường băng loang loáng qua những ô cửa sổ nhỏ xíu.
Natasha hít một hơi thật sâu, Budapest đã ở lại phía sau, nhưng bóng ma của nó thì đang ngồi ngay bên cạnh cô, cùng cô bay sang một lục địa mới, một cuộc đời mới.
Trụ sở Triskelion, Washington D.
Tòa nhà khổng lồ hình ba cánh cung vươn lên giữa đảo Roosevelt như một pháo đài thép thách thức bầu trời.
Đây là trái tìm của S.
nơi những bí mật đen tối nhất của thế giới được lưu giữ và những quyết định định đoạt số phận nhân loại được đưa ra sau những cánh cửa đóng kín.
Natasha được dẫn đi qua những hành lang dài hun hút, lát đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Cô không bị còng tay, nhưng sự hiện diện của hai đặc vụ vũ trang đi kè kè hai bên và Clint Barton đi phía sau cũng chẳng khác gì một kiểu giam lỏng.
Họ dừng lại trước một cánh cửa kính cường lực dày cộp, trên cửa không có bảng tên, chỉ có một máy quét võng mạc phát ra ánh sáng đỏ quét qua mắt của Clint.
"Come in, ông ấy đang đợi"
Clint nói, vỗ nhẹ vào vai cô,
"Hãy thành thật!
Fury ghét nhất là những kẻ nói dối, trừ chính ông ta."
Cánh cửa trượt mở, Natasha bước vào.
Căn phòng rộng lớn và tối giản đến mức khắc khổ.
Một bức tường kính khổng lồ nhìn ra sông Potomac, nơi những chiếc tàu tuần tra đang rẽ sóng, giữa phòng là một chiếc bàn làm việc bằng kim loại đen bóng, và ngồi sau đó là người đàn ông quyền lực nhất trong thế giới tình báo ngầm.
Nick Fury.
Ông ta ngồi tựa lưng vào ghế da, bộ áo khoác mangto màu đen quen thuộc khoác trên vai như một tấm áo choàng của hiệp sĩ bóng đêm, con mắt còn lại của ôngnhìn chằm chằm vào Natasha, sắc bén và soi mói như tỉa X.
"Agent Romanoff"
Fury lên tiếng, giọng nói trầm và vang, mang theo uy quyền tự nhiên,
"Hay tôi nên gọi là 'Black Widow'?
Hay 'Natalia Alianovna Romanova'?"
"Tên nào cũng được"
Natasha đáp, đứng thẳng người, đối diện với ông ta.
Cô không tỏ ra sợ hãi, cũng không khúm núm.
Cô là một con sói, và dù có bị thương, sói vẫn ngẩng cao đầu trước sư tử,
"Miễn là không phải 'Kẻ phản bội'."
Fury nhếch mép cười, đứng dậy và bước chậm rãi về phía cô.
Tiếng giày của ông ta gõ nhịp đều đặn trên sàn nhà.
"Cô đã gây ra một mớ hỗn độn ở Budapest, lady.
Chính phủ Hungary đang la hét đòi giải thích về việc tại sao một khách sạn hạng sang của họ lại biến thành lò nướng thịt.
Red Room thì đang săn lùng cô như những con chó điên, và giờ cô đứng đây, trong văn phòng của tôi, yêu cầu một công việc?"
"Tôi không yêu cầu công việc"
Natasha nhìn thẳng vào con mắt độc nhất của Fury,
"Tôi yêu cầu một cơ hội để sửa chữa.
"Fix?"
Fury dừng lại ngay trước mặt cô, cúi xuống thì thầm,
"Cô nghĩ cô có thể sửa chữa những gì?
Cô đã griết Dreykov.
Good.
Một tên buôn người, một con quỷ đội lốt tướng lĩnh, thế giới tốt đẹp hơn khi không có hắn.
Nhưng cái giá là gì?
Một bé gái vô tội?"
Natasha rùng mình.
Làm sao ông ta biết?
Clint chưa kịp nộp báo cáo chỉ tiết.
"I know everything, Romanoff, and im keeping a eye on everything"
Fury như đọc được suy nghĩ của cô,
"Đó là lý do tôi ngồi ở cái ghế này, tôi biết cô đã do dự, tôi biết cô đã định hủy lệnh, nhưng cuối cùng, cô vẫn nhấn nút.
"Đó là cách duy nhất để chặt đứt đầu con rắn."
Natasha nói, giọng cô run lên nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh.
"Và giờ con rắn đrã chết"
Fury quay lưng lại, đi về phía cửa sổ, nhìn ra dòng sông xám xịt,
"Nhưng nọc độc của nó vẫn còn chảy trong máu cô.
Cô nghĩ S.
là gì?
Một trại cải tạo nhân phẩm?
Một nhà thờ để cô xưng tội?"
là cái khiên"
Natasha đáp lại bằng lời của Jonathan Kent năm xưa từng nói về những người bảo vệ,
"Để bảo vệ thế giới khỏi những thứ mà họ chưa sẵn sàng đối mặt, và tôi.
tôi biết những thứ đó là gì, tôi biết bóng tối vận hành như thế nào, bởi vì tôi sinh ra từ đón
Nick Fury im lặng một lúc lâu.
Ông ta nhìn hình ảnh phản chiếu của Natasha trên tấm kính cửa sổ, một cô gái trẻ với đôi mắt già cỗi, một v-ũ k-hí sắc bén đang tìm kiếm một bàn tay cầm chuôi xứng đáng.
Barton tin cô"
Fury nói, giọng dịu đi một chút, "
Và tôi tin vào mắt nhìn người của Barton.
Anh ta nhìn thấy thứ gì đó ở cô mà camera giá-m s-át không thấy được.
Một cái gì đó.
nhân tính.
Ông ta quay lại, ném một tập hồ sơ dày cộp lên bàn.
Đây là thỏa thuận, Romanoff.
Cô sẽ không vào tù, cô cũng sẽ không bị trả về Nga.
Cô sẽ trở thành một bóng ma của 8.
Cô sẽ làm những việc dơ bẩn mà Captain America không bao giờ làm, những việc mà CIA không dám chạm tay vào, cô sẽ là con dao trong bón tối của tôi.
Natasha nhìn tập hồ sơ, trên bìa in logo hình con đại bàng của S.
Đó không phải là tự do hoàn toàn, đó là một cái lồng khác, rộng hơn, nhưng vẫn là lồng, chỉ là cái lồng này đối với thế quang minh chính đại hơn mà thôi.
Nhưng ít nhất thì trong cái lồng này, cô có thể chọn mục tiêu cho mình, cô có thể chọn griết những kẻ xấu xa thay vì những người vô tội.
Và đổi lại?"
Cô hỏi.
Đối lại"
Fury nói, ánh mắt ông ta trở nên nghiêm nghị, "
Tôi sẽ cho cô một mục đích, không phải cho Tổ quốc, không phải cho một lý tưởng chính trị rác rưởi nào đó, mà là cho con người, cho những kẻ không thể tự bảo vệ mình.
Natasha nhắm mắt lại.
Hình ảnh Clark Kent hiện lên trong đầu cô, cậu bé đã đứng chắn trước những chiếc xe của chính tổ chức cô chuẩn bị gia nhập vào để bảo vệ gia đình giả tạo của cô.
Cậu đã chiến đấu vì mục đích đó từ khi mới 11 tuổi.
Tôi đồng ý!
' Natasha mở mắt ra, ánh lửa xanh lục bảo bùng cháy trở lại, mạnh mẽ và quyết liệt hơn bao giò hết.
"Good"
Fury gật đầu,
"Chào mừng đến với S.
Agent Romanoff.
Nhiệm vụ đầu tiên của cô bắt đầu ngay sau khi cô tắm rửa sạch sẽ, hiện tại cô bốc mùi như một cái xác ckhết vậy"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập